Tôi khiến em phải tránh hiềm nghi, em lại bảo tôi kiểm soát quá đà. Cuối cùng em bỏ đi, là vì em đinh ninh rằng tôi sẽ đuổi theo, đinh ninh rằng tôi sẽ thỏa hiệp."
Tô Nguyễn rơi nước mắt.
“Nhưng em sai rồi.” Giọng Cố Vân Sênh rất bình thản, “Tôi không đuổi theo, không phải vì tôi kiêu ngạo, mà vì tôi quá mệt mỏi. Trong bảy năm đó, mỗi lần cãi vã đều là tôi cúi đầu trước, mỗi lần chiến tranh lạnh đều là tôi thỏa hiệp trước. Em đã quen với việc kiểm soát, quen với việc dùng sự ra đi để đe dọa. Lần cuối cùng, tôi không muốn đuổi theo nữa.”
“Không phải như vậy...”
“Chính là như vậy.” Cố Vân Sênh nói khẽ, “Tô Nguyễn, em quay lại không phải vì còn yêu tôi, mà vì em thấy tôi kết hôn rồi, lòng chiếm hữu của em bị tổn thương.”
Tô Nguyễn há miệng, không nói nên lời.
Nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má cô.
Cô đứng đó rất lâu, rồi chậm rãi cúi người, nhặt những tấm ảnh và tài liệu trên bàn trà, từng tờ từng tờ bỏ lại vào phong bì.
“Xin lỗi.” Cô nói, giọng khàn đặc, “Làm phiền rồi.”
Cô quay người rời đi, đến cửa thì đột nhiên dừng lại.
“Anh ấy đối xử với anh tốt không?”
Cố Vân Sênh khựng lại một lát: “Tốt.”
“Vậy thì tốt rồi.” Tô Nguyễn không ngoảnh đầu lại, “Tạm biệt, Cố Vân Sênh.”
Cửa mở rồi đóng lại.
Tiếng bước chân biến mất ở cuối hành lang.
Phòng khách trở lại tĩnh lặng.
Cố Vân Sênh đứng tại chỗ, quay lưng về phía tôi, đường nét đôi vai căng cứng như một cây cung.
Tôi lặng lẽ đóng cửa phòng ngủ, dựa vào cánh cửa, tim đ/ập như nổi trống.
Hóa ra Tô Nguyễn không đi Anh. Cô ấy đổi vé, cô ấy đã đến, cô ấy đã chạy đến chất vấn Cố Vân Sênh ngay trong đêm tân hôn này.
Rồi cô ấy đi.
Cố Vân Sênh đã nói những lời đó.
Anh ấy nói, không phải vì Sầm Dục.
Nhưng anh ấy nói, anh ấy đối xử với anh tốt không. Anh ấy nói, tốt.
Tôi ôm lấy ngựk mình, không biết cảm giác chua xót, căng trướng đó là gì.
Tiếng gõ cửa vang lên.
“Sầm Dục, em tỉnh chưa?”
Tôi hít sâu một hơi, mở cửa.
Cố Vân Sênh đứng ở cửa, thần sắc đã khôi phục như thường.
“Làm em tỉnh giấc à?”
“... Ừ.”
“Xin lỗi.” Anh nói, “Cô ấy đi rồi, sẽ không đến nữa đâu.”
“Anh... ” Tôi do dự một chút, “Anh ổn chứ?”
Anh nhìn tôi, đáy mắt thoáng qua một tia thẫn thờ, rồi nhếch môi.
“Tôi rất ổn.”
Anh cười.
Không phải kiểu ý cười mơ hồ như trước, mà là cười thật sự. Tuy biên độ rất nhỏ, nhưng quả thực là đã cười.
“Anh muốn ăn gì? Em làm cho.” Tôi nói.
“Em không mệt à?”
“Ngủ một giấc rồi, đỡ hơn nhiều rồi.”
“Vậy tôi giúp em.”
Chúng tôi cùng vào bếp. Trong tủ lạnh có sẵn thức ăn dì giúp việc chuẩn bị từ buổi chiều. Tôi đeo tạp dề, bắt đầu bận rộn.
Cố Vân Sênh đứng bên cạnh giúp tôi rửa rau.
Tiếng vòi nước chảy róc rá/ch xen lẫn với nhịp điệu c/ắt rau trên thớt.
“Lời anh vừa nói, là thật sao?” Tôi nghe thấy chính mình hỏi.
“Lời nào?”
“Rằng anh đã buông bỏ rồi.”
Tay đang rửa rau của anh khựng lại: “Thật.”
“Vậy tại sao bao nhiêu năm nay không hẹn hò?”
“Chưa gặp được người phù hợp.”
“Nam hay nữ?”
Anh nghiêng đầu nhìn tôi: “Em nghĩ sao?”
Tôi bị ánh nhìn đó làm cho tim đ/ập hụt nhịp, cúi đầu tiếp tục c/ắt rau: “Sao em biết được.”
“Nam.”
Lưỡi d/ao khựng lại, suýt chút nữa c/ắt vào tay.
Cố Vân Sênh nhanh tay lẹ mắt, chộp lấy cổ tay tôi: “Cẩn thận.”
Bàn tay anh phủ lên mu bàn tay tôi, lòng bàn tay nóng rực.
“Anh, anh vừa nói gì cơ?”
“Tôi bảo cẩn thận.”
“Không phải câu đó, câu trước ấy.”
“Nam.”
Tôi gi/ật mạnh tay về, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngựk: “Ý anh là... anh vốn dĩ đã...”
“Ừ.”
“Vậy tại sao mẹ anh lại dùng em để thăm dò anh? Chẳng phải bà ấy nói tưởng anh thích đàn ông--”
“Bà ấy biết.” Cố Vân Sênh tiếp tục rửa rau, giọng bình thản, “Bà ấy sợ tôi ra ngoài tìm mấy người không ra gì, nên đích thân chọn cho tôi một người.”
Lượng thông tin quá lớn, n/ão tôi trực tiếp bị treo máy.
Vậy ra ngay từ đầu tôi không phải là tấm khiên, càng không phải là vật tế thần. Phu nhân họ Cố chọn tôi vì bà ấy thấy tôi phù hợp với Cố Vân Sênh. Cố Vân Sênh đồng ý vì anh ấy vốn dĩ không bài xích việc kết hôn với đàn ông.
Từ đầu đến cuối, chỉ có một mình tôi là đang xoắn xuýt vấn đề “Trai thẳng có kết hôn với đàn ông được không”.
“Tại sao anh không nói sớm?”
“Em có hỏi đâu.”
Tôi hít sâu một hơi, nhịn cái ý muốn vác d/ao phay phang lên mặt anh.
“Vậy bây giờ anh là bạn đời hợp pháp của em, hơn nữa anh vốn dĩ đã thích đàn ông?”
“Ừ.”
“Vậy anh đối với em...”
Anh tắt vòi nước, xoay người lại, nhìn xuống tôi.