“Tại sao sau đám cưới lại là...”
Tiếng lòng đến đây thì đ/ứt đoạn. Không phải kiểu ngừng lại tự nhiên, mà là kiểu bị ai đó bóp nghẹt một cách tà/n nh/ẫn.
Sợi gai bất an trong lòng tôi cuối cùng cũng sinh sôi đi/ên cuồ/ng. Anh ấy nhớ ra rồi. Anh ấy nhất định đã nhớ ra rồi. Và anh ấy đã biết một điều gì đó mà tôi không hề hay biết.
Khi trao nhẫn, Tiêu Trạch An lồng chiếc nhẫn vào ngón áp út của tôi. Chiếc nhẫn với hình ảnh đám mây quấn quanh cành trúc tỏa ra những tia sáng nhỏ li ti dưới ánh đèn. Anh cúi đầu nhìn ngón tay tôi, rồi đột nhiên ngẩng lên mỉm cười với tôi. Đó là nụ cười đầu tiên của anh trong ngày hôm nay, đẹp tựa băng tuyết tan chảy, xuân về trên mặt đất.
Nhưng ẩn dưới nụ cười đó là nỗi bi thương sâu không thấy đáy.
“Liễu Vân,” anh nói khẽ, “Hôm nay em đẹp lắm. Là người đẹp nhất mà anh từng gặp.”
Nước mắt tôi trào ra. Không phải vì cảm động. Mà là vì khi anh nói câu đó, cứ như đang nói lời từ biệt.
Sau đám cưới là tiệc tối. Tiêu Trạch An không hề buông tay tôi một giây nào, lúc mời rư/ợu cũng nắm, lúc c/ắt bánh cũng nắm, thậm chí lúc tôi vào nhà vệ sinh, anh cũng đứng đợi ở cửa.
Lâm Niệm Niệm trong vai phù dâu đã uống khá nhiều, cô ấy nắm tay tôi nói: “Liễu Vân, cậu lấy được người đàn ông tốt rồi. Ánh mắt anh trai cậu nhìn cậu kìa, chậc chậc, như thể muốn khắc cậu vào trong con ngươi của anh ấy vậy. Sau này tớ tìm đối tượng, nhất định phải theo tiêu chuẩn này.”
Tôi cười đáp lại, nhưng trong lòng càng lúc càng hoảng lo/ạn.
Dự cảm đó càng lúc càng mãnh liệt -- có chuyện gì đó sắp xảy ra. Ngay trong ngày hôm nay.
Sau khi tiệc tối kết thúc, khách khứa ra về hết. Tiêu Trạch An không đưa tôi về khách sạn mà đưa về tổ ấm mới của chúng tôi. Căn biệt thự có sân vườn, hai căn phòng ngủ trên tầng hai đã được đ/ập thông, cửa sổ sát đất hướng Nam có thể nhìn thấy đầy trời tinh tú.
“Không phải nên đi hưởng tuần trăng mật sao?” Tôi hỏi.
“Ngày mai đi.” Anh nói, “Đêm nay... anh có chuyện muốn nói với em.”
Giọng anh quá bình tĩnh, bình tĩnh như mặt hồ phẳng lặng.
Tôi ngồi trên ghế sofa bên cửa sổ sát đất, vẫn mặc lễ phục mời rư/ợu, những viên ngọc trai trên tóc khẽ rung rinh. Tiêu Trạch An đứng trước mặt tôi, ngược ánh trăng, tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh.
“Liễu Vân.” Anh gọi tên tôi. Rồi anh quỳ xuống trước mặt tôi. Không phải quỳ một gối, mà là cả hai đầu gối. Như đang quỳ lạy, như đang chuộc tội.
Tôi gi/ật mình, vươn tay kéo anh: “Anh làm gì vậy? Đứng dậy đi.”
Anh không nhúc nhích. Anh ngẩng đầu nhìn tôi, ánh trăng soi sáng gương mặt anh. Trên gương mặt đó là nỗi đ/au khổ mà tôi chưa từng thấy bao giờ.
“Anh muốn nói với em một chuyện.” Anh nói, giọng khàn đặc đi, “Một chuyện đã giấu em rất lâu rồi.”
Tay tôi cứng đờ giữa không trung.
“Liễu Vân, bản vương... đã nhớ ra rồi. Tất cả.”
Xưng hô “bản vương” vừa thốt ra, trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Anh ấy thực sự nhớ ra rồi.
“Nhớ ra từ khi nào?” Tôi nghe thấy tiếng mình bình tĩnh lạ thường.
“Đêm trước ngày cưới. Sau khi kết thúc cuộc gọi với em, trong đầu như có thứ gì đó n/ổ tung, mọi ký ức trong phút chốc quay về hết. Âm phủ, luân hồi, tình kiếp, phi thăng, và cả...”
Anh dừng lại một chút, hốc mắt đột nhiên đỏ hoe.
“Và cả... cái giá của việc phi thăng.”
Cái giá của việc phi thăng. Mấy chữ này như con d/ao cùn, chậm rãi c/ắt vào da th!t tôi.
“Cái giá gì?” Tôi hỏi.
Tiêu Trạch An không trả lời trực tiếp. Anh nhìn vào mắt tôi, như muốn dùng hết ánh nhìn của cả đời này trong khoảnh khắc đó. “Tình kiếp, sở dĩ gọi là “kiếp”, không phải vì yêu, mà vì sự biệt ly.” Giọng anh rất khẽ, nhưng từng chữ đều đ/ập rõ mồn một vào tai tôi, “Người lịch kiếp, cần phải tự tay c/ắt đ/ứt tình duyên khi tình kiếp đậm sâu nhất. Đám cưới là đỉnh điểm của tình kiếp. Và đêm động phòng hoa chúc... chính là thời khắc biệt ly.”
Đầu óc tôi trống rỗng. “Thế nào gọi là... thời khắc biệt ly?”
“Phi thăng thượng thần, cần phải đoạn tuyệt trần duyên. Sau đám cưới, anh bắt buộc phải rời đi. Không phải rời khỏi thành phố này, không phải rời khỏi ngôi nhà này, mà là rời khỏi thế giới này. Trở về thần vị, nắm giữ âm phủ.” Giọng anh bắt đầu r/un r/ẩy, “Còn em... em ở lại nhân gian. Là một người phàm, sống nốt quãng đời còn lại.”
“Anh lừa em.” Tôi đứng bật dậy, “Anh đang lừa em. Ở âm phủ anh không nói như vậy-- anh nói sau khi phi thăng sẽ đưa em đi cùng, để em tu tiên, hưởng an lạc vô ưu. Anh đã nói như vậy mà!”
Giọng tôi càng lúc càng cao, cuối cùng gần như là hét lên.
Tiêu Trạch An vẫn quỳ trên mặt đất, nước mắt lăn dài từ khóe mi. “Đúng, ở âm phủ anh quả thực đã nói như vậy. Đó là vì...” Anh nhắm mắt lại, “lúc đó anh không biết, cái giá của việc phi thăng là phải tự tay c/ắt đ/ứt tình duyên. Mà cách c/ắt đ/ứt, chính là buông bỏ em ra khỏi duyên phận của kiếp này.”
“Vậy thì em không cho anh đi.”