Gió đêm thổi qua thung lũng, phát ra tiếng kêu u u như thể có ai đó đang khóc than.
"Phu nhân," Tạ Cửu An bỗng lên tiếng.
"Hửm?"
"Nàng vừa nói, kiếp trước, kiếp trước nữa, đều là ta bảo vệ nàng sao?"
Tôi im lặng một lát rồi gật đầu.
"Vậy kiếp này," chàng nắm ch/ặt lấy tay tôi, những ngón tay lạnh lẽo nhưng đầy sức mạnh, "để ta bảo vệ nàng."
"Ta không tin vào kiếp trước kiếp sau gì cả, ta chỉ biết rằng kiếp này, mạng của ta là do nàng c/ứu. Từ nay về sau, mạng của Tạ Cửu An ta chính là của nàng."
Những giọt nước mắt tôi cố kìm nén bấy lâu nay cuối cùng cũng rơi xuống.
Sau khi trở về quân doanh, Tạ Cửu An được đưa đến chỗ quân y để trị thương. Lục Ly kéo tôi sang một bên, hạ giọng nói: "Trận chiến ở Đoạn H/ồn Cốc là một cái bẫy do người ta cố tình dàn dựng."
"Ta biết," tôi đáp.
"Nàng biết sao?"
"Là Cửu Vương gia," tôi nhìn anh ta, "hắn đã điều quân tiếp viện của Bùi tướng quân đi, khiến Bùi tướng quân và phu quân của ta phải đi chịu ch*t."
Khóe mắt Lục Ly gi/ật gi/ật: "Sao nàng biết được?"
"Vì ta hiểu rõ hắn," tôi cười khổ, "ta từng c/ứu hắn, nhưng hắn lại muốn ta phải ch*t."
Lục Ly im lặng hồi lâu rồi nói: "Chuyện này ta sẽ bẩm báo với Giang phó tướng. Cửu Vương gia thế lực quá lớn, không thể đối đầu trực diện được."
"Ta hiểu."
Phải mất hơn nửa tháng dưỡng thương, vết thương của Tạ Cửu An mới dần hồi phục. Suốt thời gian này, tôi vẫn luôn suy nghĩ về một điều. Tại sao Yến Lâm Uyên lại muốn Tạ Cửu An phải ch*t? Nếu hắn là đồng lõa của Giang Như Ý thì mọi chuyện đều hợp lý. Nhưng những dòng chữ vàng trước mắt lại rõ ràng cho tôi thấy Yến Lâm Uyên là một đại m/a đầu gi*t người không chớp mắt, hắn làm sao cam tâm để Giang Như Ý lợi dụng?
Trừ khi... hắn có mưu đồ khác.
Tôi nhớ lại đêm đó trước ngôi miếu hoang, hắn đã nói: "Bảo với Vương phi, kế hoạch của nàng ta, bản vương rất hài lòng. Hãy để nàng ta tiếp tục."
Hắn rõ ràng biết kế hoạch của Giang Như Ý nhưng lại giả vờ như không. Hắn rõ ràng có thể vạch trần nàng ta nhưng lại chọn cách phối hợp. Tại sao chứ?
Một ý nghĩ đ/áng s/ợ bỗng hiện lên trong đầu tôi: Hắn cũng đang lợi dụng Giang Như Ý. Lợi dụng nàng ta để đối phó với tôi, đối phó với Tạ Cửu An, đối phó với tất cả mọi người. Nhưng tại sao hắn lại làm vậy?
"Phu nhân," giọng Tạ Cửu An c/ắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Tôi quay đầu lại, thấy chàng đang tựa vào đầu giường, tay cầm một phong thư.
"Nhị ca gửi thư tới."
Tôi nhận lấy lá thư, mở ra xem, cả người như rơi xuống hầm băng. Thư viết: Ba ngày trước, Cửu Vương phi Giang Như Ý đột nhiên đi gặp Thẩm Nguyệt Hoa, không biết hai người đã nói gì, mà đêm đó Thẩm Nguyệt Hoa đã tới Cửu Vương phủ, đến nay vẫn chưa thấy ra.
Ở cuối thư, Giang Minh Viễn viết thêm một dòng chữ nguệch ngoạc: "Mau về kinh thành, có biến lớn."
"Ta phải về," tôi đứng dậy.
"Ta đi cùng nàng," Tạ Cửu An cố gắng xuống giường.
"Không được, vết thương của chàng vẫn chưa lành."
"Lành rồi," chàng vén chăn, chân trần đứng xuống đất, "ta sẽ cùng nàng về."
Tôi nhìn vào mắt chàng, trong đó có sự kiên định mà tôi chưa từng thấy bao giờ.
"Được," tôi gật đầu.
Đêm đó chúng tôi lên đường, ngày đêm không nghỉ, chỉ mất mười ngày đã về tới kinh thành. Ở kinh thành, quả nhiên đã xảy ra chuyện lớn. Thẩm Nguyệt Hoa ch*t rồi. Nguyên nhân cái ch*t là sảy chân rơi xuống nước. Nhưng chẳng ai tin cả. Thẩm Nguyệt Hoa lớn lên ở biên quan, cưỡi ngựa b/ắn cung đều tinh thông, kỹ năng bơi lội lại càng xuất chúng. Làm sao nàng có thể sảy chân rơi xuống nước được?
Tôi tới Cửu Vương phủ một chuyến, không gặp được Giang Như Ý mà bị người của Yến Lâm Uyên chặn ngoài cửa: "Vương gia nói, Vương phi gần đây thân thể không khỏe, không tiếp khách."
Tôi đứng trước cổng Cửu Vương phủ, nhìn cánh cổng đỏ thẫm đóng ch/ặt, lòng dần lạnh ngắt. Thẩm Nguyệt Hoa là người duy nhất dám đối đầu với Giang Như Ý, cũng là người duy nhất sẵn lòng nói cho tôi biết sự thật. Bây giờ, nàng ch*t rồi. Tôi có thể tưởng tượng ra chuyện gì đã xảy ra. Hôm đó, Giang Như Ý đi tìm Thẩm Nguyệt Hoa, chắc chắn đã nói những lời kích động nàng, khiến nàng trong lúc nóng gi/ận chạy tới Cửu Vương phủ, rồi không bao giờ bước ra được nữa.
"Phu nhân," Tạ Cửu An nắm lấy tay tôi, "đừng nóng vội."
"Thiếp không nóng vội," tôi hít sâu một hơi, "thiếp chỉ đang nghĩ tại sao."
"Tại sao Giang Như Ý lại gi*t Thẩm Nguyệt Hoa?"
"Vì nàng ấy đã cản đường Giang Như Ý," Tạ Cửu An đáp, "Thẩm Nguyệt Hoa luôn ngưỡng m/ộ Cửu Vương gia, Giang Như Ý không dung nổi nàng ấy."
"Không," tôi lắc đầu, "không chỉ vì lý do đó."
"Thẩm Nguyệt Hoa từng tìm thiếp, nàng ấy nói cho thiếp biết Giang Như Ý muốn tìm ngự sử để hạch tội chàng," tôi quay sang nhìn Tạ Cửu An, "Nếu Giang Như Ý phát hiện ra điều đó, nàng ta sẽ làm gì?"
Sắc mặt Tạ Cửu An thay đổi.
"Phu nhân, ý nàng là..."
"Thẩm Nguyệt Hoa ch*t là vì thiếp."