"Vậy tại sao ngươi còn muốn quay về?"
Yến Lâm Uyên sững người.
"Ngươi bỏ bao tâm cơ để đoạt lấy khí vận nữ chính, chẳng phải chính là vì muốn quay về thế giới cũ sao?" Tôi nhìn hắn, "Nếu thế giới đó tất cả mọi người đều đáng ch*t, tại sao ngươi lại muốn quay về?"
"Bản vương..."
"Vì ở đó có người mà ngươi không thể buông bỏ?" Tôi hỏi, "Hay vì ở đó có lời hứa mà ngươi bắt buộc phải hoàn thành?"
Đôi môi Yến Lâm Uyên mấp máy, nhưng không thốt ra được chữ nào.
Sắc đỏ như m/áu trong mắt hắn dần tan biến, thay vào đó là một khoảng trống rỗng.
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập.
"Phu nhân!"
Là giọng của Tạ Cửu An.
Yến Lâm Uyên bừng tỉnh, trên mặt khôi phục lại vẻ cười như không cười thường thấy.
"Thú vị thật." Hắn nhìn tôi, "Ngươi là người đầu tiên dám hỏi bản vương những câu này."
"Hôm nay không gi*t ngươi nữa."
Hắn xoay người bước ra ngoài, tới cửa thì bỗng dừng lại.
"Đúng rồi," hắn quay đầu nhìn lại, "tên phu quân kia của ngươi cũng không tệ. Lần ở Đoạn H/ồn Cốc, hắn một mình gi*t ch*t mười ba người của bản vương."
"Lần tới gặp lại, bản vương phải đá/nh với hắn một trận."
Nói xong, thân hình hắn lóe lên rồi biến mất vào màn đêm.
Tạ Cửu An xông vào, theo sau là Lục Ly và hơn mười binh sĩ.
"Phu nhân! Nàng không sao chứ?"
Tôi lắc đầu, toàn thân nhũn ra, ngã ngồi xuống đất.
"Yến Lâm Uyên vừa đến đây." Tôi nói.
Sắc mặt Tạ Cửu An trầm xuống: "Hắn có làm nàng bị thương không?"
"Không." Tôi nắm lấy cánh tay chàng, "Phu quân, thiếp biết điểm yếu của hắn rồi."
"Điểm yếu gì?"
"Sự phẫn nộ." Tôi nói, "Khi thiếp nhắc đến thế giới cũ của hắn, nhắc đến lý do vì sao hắn muốn quay về, hắn đã phẫn nộ."
"Đó không đơn thuần là phẫn nộ, đó là... nỗi đ/au."
"Hắn ở thế giới cũ chắc chắn đã phải trải qua chuyện gì đó."
Tạ Cửu An nhíu mày: "Ý nàng là..."
"Chúng ta có thể bắt đầu từ quá khứ của hắn." Tôi ngẩng đầu lên, "Hắn không phải tường đồng vách sắt, hắn cũng có điểm yếu. Chỉ cần tìm được điểm yếu đó, chúng ta có thể đá/nh bại hắn."
Tạ Cửu An im lặng một hồi rồi gật đầu: "Ta hiểu rồi."
Chàng đỡ tôi đứng dậy, lúc này tôi mới phát hiện Giang Như Ý đã không biết biến mất từ lúc nào.
Ả đã nhân lúc hỗn lo/ạn mà trốn thoát.
Giang Như Ý trốn rồi, Yến Lâm Uyên cũng tạm thời biến mất. Biên quan trở lại yên bình. Nhưng tôi biết, đây chỉ là tạm thời. Yến Lâm Uyên rồi sẽ quay lại, Thái tử cũng sẽ không dễ dàng buông tha cho chúng tôi.
Chúng tôi phải nhanh chóng trở nên mạnh mẽ.
Tạ Cửu An thể hiện ngày càng xuất sắc trong quân đội. Văn có thể hiến kế, võ có thể xông pha gi*t địch, chỉ trong vòng nửa năm, từ một thư lại nhỏ bé đã trở thành Tham tướng.
Giang Minh Viễn gặp ai cũng khen, nói rằng người em rể này của mình là kỳ tài trăm năm có một.
Còn tôi cũng không ngồi yên.
Tôi bắt đầu theo Lục Ly học võ một cách bài bản.
"Căn cơ của cô quá kém." Lục Ly đá/nh giá một cách không chút nể nang trong lần đầu tiên nhìn tôi luyện đ/ao, "Còn tệ hơn cả đám tân binh."
"Vậy thì tập lại từ đầu." Tôi nói.
Anh ta nhìn tôi, ánh mắt mang theo vài phần thăm dò, vài phần tò mò, và vài phần tôn trọng khó thấy.
"Cô thực sự không sợ khổ nhỉ."
"Sợ chứ." Tôi thành thật đáp, "Nhưng thiếp càng sợ khi bị người ta gi*t mà ngay cả sức phản kháng cũng không có."
Lục Ly không nói gì thêm, chỉ gật đầu rồi bắt đầu buổi huấn luyện.
Mỗi sáng sớm, trời còn chưa sáng, tôi đã phải dậy chạy bộ, đứng tấn, luyện đ/ao pháp. Cách huấn luyện của Lục Ly khắc nghiệt đến mức gần như tà/n nh/ẫn, toàn thân tôi đ/au nhức đến mức cầm đũa cũng không vững, nhưng tôi chưa bao giờ kêu một tiếng khổ.
So với nỗi đ/au thể x/ác, điều khiến tôi khó chịu hơn chính là những dòng chữ vàng cứ chốc chốc lại hiện lên trước mắt.
【Nữ chính bảo bối cố lên nào!】
【Đại m/a đầu sắp quay lại rồi!】
【Lần này, hắn sẽ không nương tay nữa đâu!】
【Hu hu hu, nữ chính bảo bối nhất định phải đá/nh bại đại m/a đầu!】
Những dòng chữ này rốt cuộc là lời nhắc nhở của Thiên đạo hay cái bẫy của Yến Lâm Uyên? Tôi đã lười chẳng buồn phân biệt nữa.
Dù là thật hay giả, có một điều chắc chắn - Yến Lâm Uyên sớm muộn gì cũng sẽ quay lại.
Tôi phải trở nên đủ mạnh mẽ trước thời điểm đó.
Nửa năm sau, biên quan đón chào một vị khách không mời mà đến.
Hôm đó, tôi đang cùng Lục Ly đối luyện trên sân võ, đ/ao ki/ếm chạm nhau, đá/nh đến bất phân thắng bại.
"Tiến bộ rất nhanh." Lục Ly thu ki/ếm lại, "Bây giờ, những cao thủ bình thường đã không làm gì được cô nữa rồi."
"Vậy còn đối đầu với Yến Lâm Uyên thì sao?"
Lục Ly im lặng một lúc: "Còn xa lắm."
Tôi không thất vọng, chỉ gật đầu: "Vậy thì luyện tiếp."