Nhìn cách anh ta chất vấn đầy lý lẽ, tôi chỉ thấy nực cười.
"Chuyện đó không liên quan đến anh."
Tôi lách qua người anh ta định rời đi.
Từ Tri Ý lại nhanh chân bước lên, hốc mắt đỏ hoe níu lấy vạt áo tôi, giọng nói nũng nịu đủ để mọi người xung quanh đều nghe thấy.
"Hạ Hạ, tại sao vừa rồi ở hội nghị cậu không giúp tớ giải vây? Cậu biết rõ trước đây việc phối hợp cây xanh cho dự án đó đều là cậu giúp tớ sửa, có phải cậu cố tình muốn nhìn tớ mất mặt không?"
Tôi dừng bước, rút vạt áo lại, phủi phẳng những nếp nhăn trên đó.
"Cô là kiến trúc sư đã có bằng cấp, còn tôi là kẻ đần độn làm lễ tân với mức lương năm nghìn. Ngay cả bản vẽ chuyên môn của mình cô cũng không hiểu, giờ lại trách tôi không tiếp tục làm kẻ thế thân không công cho cô sao?"
Những người đồng nghiệp chưa giải tán xung quanh lần lượt ném những ánh nhìn kỳ lạ về phía chúng tôi, xì xào bàn tán.
Trình Nghiên cảm thấy mất mặt, kéo mạnh Từ Tri Ý ra sau lưng, bước tới định nắm lấy cổ tay tôi.
"Lâm Hạ, em đừng có quá đáng, Tri Ý chỉ là người mới. Bây giờ em theo anh về, chuyện hôm nay anh sẽ không tính toán với em."
Tôi lạnh lùng nhìn bàn tay anh ta đưa tới.
Nhân viên an ninh nhận ra động tĩnh ở đây, nhanh chóng bước tới, đứng chắn giữa tôi và Trình Nghiên.
"Thưa ông, xin ông đừng làm phiền khách mời tham dự của chúng tôi."
Bàn tay đang đưa ra của Trình Nghiên cứng đờ giữa không trung, anh ta nhìn đôi mắt bình lặng không chút gợn sóng của tôi với vẻ không thể tin nổi.
Nhân viên an ninh ra hiệu mời anh ta đi.
Trình Nghiên bị chặn lại sau vạch đỏ, chỉ có thể trơ mắt nhìn tôi quay người, bước vào vòng tròn của chính mình.
Dự án khu nghỉ dưỡng Nam Sơn cuối cùng vẫn xảy ra lỗi lớn.
Tuy tôi không còn quan tâm đến tin tức của Trình Nghiên, nhưng những chuyện bát quái trong ngành luôn lan truyền rất nhanh.
Từ Tri Ý đã nhầm lẫn độ sâu rễ cây và yêu cầu phủ đất trong bản vẽ thi công, khiến hơn một nửa số cây quý vừa trồng bị ch*t, trực tiếp gây ra thiệt hại lên tới hàng triệu tệ cho viện.
Viện thiết kế truy c/ứu trách nhiệm, phát hiện các bản vẽ thường ngày của cô ta sai sót đầy rẫy nên đã trực tiếp sa thải cô ta.
Với tư cách là người bảo lãnh, Trình Nghiên không những bị trừ toàn bộ tiền thưởng năm, mà ngay cả vị trí Phó Viện trưởng vốn đã nắm chắc trong tay cũng bị người khác thay thế.
Chiều tối thứ Sáu, tôi vừa ghi chép xong một bộ dữ liệu trong nhà kính của viện nghiên c/ứu.
Vừa bước ra cửa, tôi đã nhìn thấy Trình Nghiên đang đứng dưới bậc thềm.
Anh ta trông vô cùng thảm hại.
Cằm mọc đầy râu lởm chởm, chiếc áo sơ mi trắng nhăn nhúm, thậm chí còn thoang thoảng mùi rư/ợu.
Thấy tôi bước ra, anh ta lập tức đứng thẳng người, nhanh chân bước đến trước mặt tôi.
"Hạ Hạ, anh đã đuổi Từ Tri Ý đi rồi."
Đây là câu đầu tiên anh ta nói với tôi.
Đôi mắt anh ta đỏ ngầu vì thiếu ngủ, giọng khàn đặc, mang theo vẻ lấy lòng đầy gấp gáp.
"Anh kiểm tra máy tính cũ của cô ta mới phát hiện ra những bản phối cảnh khiến anh kinh ngạc, những chú thích chi tiết đó, tất cả đều là em làm giúp cô ta."
"Cô ta căn bản chẳng biết gì cả, ngay cả cái máy giặt ở nhà hỏng cũng phải gọi anh về sửa. Nửa tháng nay, nhà cửa bừa bộn như chuồng heo, b/ệnh dạ dày của anh tái phát, ngay cả một bát cháo nóng cũng không có mà uống."
Trình Nghiên nhìn chằm chằm vào tôi, đáy mắt cuộn trào sự hối h/ận và hoảng lo/ạn muộn màng.
Trước thềm triển lãm đồ án tốt nghiệp năm cuối, đêm đầu xuân lạnh buốt.
Tay tôi lạnh cóng, giúp Trình Nghiên dán từng cái cây mô hình nhỏ xíu lên sa bàn, ngón tay bị keo dán ăn mòn đến mức bong tróc da.
Anh ta chỉ nhìn một cái rồi quay người đi m/ua miếng dán giữ nhiệt cho Từ Tri Ý, trước khi đi còn để lại một câu: "Tay em khéo, giúp Tri Ý nhiều vào."
Giờ đây, người từng bị anh ta vứt trong gió lạnh để làm cu li, anh ta không còn muốn nữa.
Còn người từng cần đến miếng dán giữ nhiệt kia, lại chính là kẻ h/ủy ho/ại dự án của anh ta.
Thấy tôi không nói gì, Trình Nghiên luống cuống lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhung đã bị đ/è bẹp.
"Đây là sợi dây chuyền kim cương đó, anh đã đòi lại rồi. Tri Ý căn bản không xứng đeo nó, Hạ Hạ, cái này vốn dĩ phải là của em."
Anh ta đưa hộp quà đến trước mặt tôi, giọng điệu hèn mọn đến cực điểm.
"Anh sai rồi, anh thực sự biết sai rồi. Trước đây anh quá tự phụ, cứ nghĩ em không thể rời xa anh, thực ra là anh mới không thể rời xa em."
"Em theo anh về có được không? Công việc lễ tân em không cần làm nữa, em muốn thi vào viện nghiên c/ứu, em muốn vẽ bản vẽ, anh nhường phòng làm việc cho em, sau này trong nhà em là người quyết định."
Anh ta cố gắng dùng những thứ gọi là nhượng bộ và vật chất để bù đắp cho năm năm qua.
Tôi nhìn gương mặt hơi biến dạng vì lo âu của anh ta.
"Anh tưởng rằng tôi rời bỏ anh là vì Từ Tri Ý? Là vì một sợi dây chuyền sao?"
Tôi thở dài, bình thản nhìn anh ta.
"Trình Nghiên, từ đầu đến cuối người anh yêu chỉ có chính bản thân anh thôi. Anh tận hưởng sự sùng bái của Từ Tri Ý, cũng tận hưởng sự phục tùng của tôi. Anh nhân danh việc chăm sóc tôi để giam cầm tôi ở đáy xã hội trong thế giới của anh, bắt tôi giải quyết mọi việc vặt vãnh, dọn dẹp mọi đống đổ nát cho anh."
"Một khi tôi có dấu hiệu muốn vươn lên, anh sẽ không chút do dự mà c/ắt đ/ứt nó, vì anh sợ việc mất đi sự kiểm soát."