Tôi vốn là người có nhân cách tránh né, chẳng bao giờ muốn tranh cãi với anh ta những chuyện vụn vặt này. Thế nhưng giờ đây, tôi chợt nhận ra việc nói ra những lời đó cũng chẳng khó khăn đến thế.
Sắc mặt Trình Nghiên trắng bệch, môi r/un r/ẩy muốn phản bác nhưng không thốt nên lời. Bởi vì tôi đã l/ột trần lớp vỏ bọc thâm tình và giả tạo của anh ta, phơi bày ra cái cốt lõi tồi tệ nhất bên trong.
"Giữa chúng ta, lời ủy thác năm xưa của cha tôi đã sớm sòng phẳng rồi."
Tôi nhìn anh ta đầy bình thản, "Cái dáng vẻ quỳ dưới đất c/ầu x/in tha thứ này của anh, thực sự rất rẻ tiền."
Nói xong, tôi không thèm để ý đến thân hình cứng đờ như tượng đ/á của anh ta nữa. Tôi lách qua người anh ta, bước về phía chiếc xe công nghệ đang đỗ bên đường, mở cửa xe rồi ngồi vào trong.
Xe chưa kịp lăn bánh, Từ Tri Ý bỗng nhiên từ góc phố lao ra. Cô ta xách lỉnh kỉnh những túi hành lý lớn nhỏ, đầu tóc rối bời, chẳng còn chút dáng vẻ kiêu kỳ của hoa khôi như ngày nào. Cô ta lao vào Trình Nghiên, ôm ch/ặt lấy cánh tay anh ta, khóc lóc thảm thiết:
"Anh Nghiên, đừng đuổi em đi! Em không còn việc làm, cũng chẳng có chỗ ở, anh không thể bỏ mặc em như thế này được!"
Trình Nghiên như thể bị thứ gì đó bẩn thỉu chạm vào, mạnh tay hất văng cô ta ra. Anh ta thậm chí không buồn nhìn Từ Tri Ý đang ngã dưới đất một cái, cứ thế bất chấp tất cả lao đến trước cửa sổ xe tôi, đ/ập mạnh vào mặt kính:
"Hạ Hạ, em nghe anh nói đi! Anh thực sự đã nhìn thấu cô ta rồi, anh và cô ta không có bất kỳ qu/an h/ệ gì cả. Anh yêu em mà, năm năm qua chẳng phải chúng ta đã từng có những ngày tháng tốt đẹp sao!"
Từ Tri Ý ngồi dưới đất, nhìn Trình Nghiên đang hèn mọn c/ầu x/in tôi, cuối cùng cũng hiểu ra chỗ dựa lớn nhất của mình đã sụp đổ hoàn toàn. Cô ta vừa khóc vừa bò dậy, túm lấy áo vest của Trình Nghiên:
"Trình Nghiên! Anh bây giờ giả vờ thâm tình cho ai xem? Lúc trước chính anh nói cô ta đần độn nhạt nhẽo, chính anh nói đã chán gh/ét cô ta như một người giúp việc! Dựa vào đâu mà anh đổ hết lỗi lên đầu tôi!"
Tôi nhàn nhạt thu hồi ánh nhìn.
"Chú ơi, đi thôi ạ."
Chiếc xe từ từ lăn bánh. Thấy xe chuyển động, Trình Nghiên bất chấp tất cả chạy theo vài bước, tay vẫn nắm ch/ặt chiếc hộp đựng vòng cổ.
"Hạ Hạ! Em không thể tuyệt tình như vậy, cho anh thêm một cơ hội nữa đi!"
Tôi ngồi thẳng người ở ghế sau, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, không hề ngoảnh đầu lại lấy một lần.
Tốc độ xe tăng dần, bỏ lại tiếng gào thét của Trình Nghiên và tiếng khóc lóc của Từ Tri Ý trong làn khói thải phía sau. Kể từ giây phút này, họ sống ch*t ra sao, là tự giày vò lẫn nhau hay đường ai nấy đi, đều không còn liên quan gì đến tôi nữa.
Tôi lấy điện thoại ra, chặn nốt những số điện thoại dự phòng mà Trình Nghiên dùng để níu kéo tôi.
Đèn đường của thành phố lần lượt sáng lên. Nhìn cảnh đêm lùi lại nhanh chóng bên ngoài cửa sổ, lần đầu tiên tôi cảm thấy gió trời lại tự do đến thế.
Một năm sau, cuối thu.
Nhà sách văn hóa trung tâm thành phố đang tổ chức một buổi ký tặng sách mới. Đó là cuốn "Từ điển biến dị thực vật hoang dã Trung Quốc" mà tôi đã mất một năm theo đoàn khảo sát của viện nghiên c/ứu vào sâu trong rừng khu vực Tây Nam để biên soạn và vẽ minh họa.
Ngay khi vừa xuất bản, cuốn sách đã gây tiếng vang lớn trong ngành, thậm chí thu hút cả những đ/ộc giả không chuyên bởi những bức minh họa tinh xảo bên trong.
Tôi mặc một chiếc áo len màu sáng giản dị, ngồi trước bàn ký tặng, mỉm cười ký tên cho những đ/ộc giả đang xếp hàng dài.
Khi buổi ký tặng đi được một nửa, trong đám đông xuất hiện một bóng hình. Anh ta mặc chiếc áo khoác cũ đã giặt đến bạc màu, tóc tai lâu ngày không c/ắt, lòa xòa che trước trán.
Đến lượt anh ta, anh ta đặt cuốn sách lên bàn. Bàn tay đẩy sách có những đ/ốt ngón tay thô kệch, trên mu bàn tay có một vết s/ẹo rõ rệt.
Tôi ngẩng đầu lên.
Gương mặt đầy vẻ phong trần và tiều tụy của Trình Nghiên đ/ập vào mắt tôi. Trong suốt một năm qua, tôi không cố ý dò hỏi tin tức về anh ta, nhưng thỉnh thoảng vẫn nghe được vài lời vụn vặt từ miệng người khác. Nghe nói anh ta bị gạt ra ngoài lề ngành sau sai sót ở dự án Nam Sơn, sau đó lại vì tính khí nóng nảy mà xung đột với đối tác, mất sạch công việc. Từ Tri Ý thì sớm đã cuỗm sạch chút đồ đạc có giá trị còn lại trong nhà mà bỏ trốn.
Anh ta hiện đang làm nhân viên vẽ kỹ thuật cấp thấp ở một công ty nhỏ vô danh, mỗi ngày đều dựa vào rư/ợu để tê liệt bản thân.
Giờ phút này, anh ta đứng đối diện bàn, ánh mắt nhìn tôi vô cùng phức tạp. Có hối h/ận, có đ/au khổ, và cả một tia hy vọng mong manh muốn tìm lại tình xưa.
Anh ta dường như đang kỳ vọng tôi sẽ lộ ra vẻ kinh ngạc, thương hại hoặc tức gi/ận. Dù là gì đi nữa, ít nhất cũng chứng minh tôi vẫn còn để tâm đến anh ta.
Nhưng tôi không hề.
Ánh mắt tôi chỉ bình thản lướt qua gương mặt anh ta, giống như lướt qua hàng chục đ/ộc giả xa lạ vừa xếp hàng trước đó.
Tôi mở trang đầu cuốn sách, rút bút ký ra, giọng điệu ôn hòa và chuyên nghiệp:
"Chào anh, xin hỏi cần ký tên gì ạ? Hay anh có lời đề tặng nào không?"
Trình Nghiên run lên bần bật, đôi mắt đầy những tia m/áu đỏ ngầu ấy lập tức ầng ậc nước.