Ngọc bội của Tiên đế, lời khai của Cảnh công công, dấu vết làm giả trong hồ sơ vụ án Tiêu Quý phi, sự mất tích của Triệu Khiêm Chi, những chuyện cũ mà Kỷ Sùng nắm giữ - tất cả manh mối đều chỉ về một chân tướng: Tiêu Quý phi bị Thái hậu oan uổng.
Nhưng để lật lại vụ án, chỉ có chừng đó thôi là chưa đủ.
Tôi buộc phải tìm ra Triệu Khiêm Chi, ông ta là một trong những quan chủ thẩm năm đó, lời khai của ông ta có trọng lượng nhất. Tôi cũng phải gặp được Kỷ Sùng, người nắm giữ nguồn tin mật đầu tay thời Tiên đế.
Thế nhưng Triệu Khiêm Chi đang ẩn cư ở Giang Nam, Kỷ Sùng thì đang cầm quân ở biên ải. Một người cách xa ngàn dặm, một người còn ở nơi xa xôi hơn. Cái thân phận hoàng đế bù nhìn này đến việc rời cung còn không làm nổi, nói gì đến chuyện đi tìm người khắp nơi.
Phải nghĩ cách đưa họ về kinh thành thôi.
"Bệ hạ, Chu Quý nhân đến rồi."
Dạo này Chu Quý nhân cũng lui tới khá thường xuyên. Phụ thân nàng là Hộ bộ Thượng thư, tuy không bày tỏ thái độ rõ ràng, nhưng qua mấy lá thư nhà mà Chu Quý nhân viết cho cha, có thể thấy lập trường của vị Thượng thư đại nhân này trên triều đình đang có những thay đổi tinh tế.
Tín hiệu rõ ràng nhất là trong buổi chầu lần trước khi thảo luận về quân lương biên ải, Hộ bộ Thượng thư đã làm điều kinh thiên động địa là không hùa theo phương án c/ắt giảm quân số của Thái hậu, mà lại nói một câu: "Quân lương là việc hệ trọng của quốc gia, cần phải thận trọng".
Câu nói này khiến Thái hậu lạnh mặt ngay tại chỗ.
"Bệ hạ, việc lần trước người bảo thần thiếp điều tra đã có manh mối rồi," Chu Quý nhân vừa vào cửa liền nói, "Triệu Khiêm Chi đó, đã tìm thấy rồi."
"Tìm thấy rồi ư?!"
"Tìm thấy rồi," biểu cảm của Chu Quý nhân có chút phức tạp, "Nhưng mà... e là không giống với những gì bệ hạ nghĩ."
"Không giống chỗ nào?"
"Triệu Khiêm Chi không hề ẩn cư. Ông ta đang ở ngay trong kinh thành."
Tôi sững người.
"Ở kinh thành? Ở đâu?"
"Trong Thiên lao. Đại lao Hình bộ, bị giam giữ suốt mười hai năm nay."
Tôi cảm thấy có thứ gì đó đ/ập mạnh vào lồng ngựk, vừa bí bách vừa đ/au đớn.
"Tại sao lại bị giam?"
"Mười hai năm trước, Triệu Khiêm Chi từ Giang Nam được điều về kinh thành, nhậm chức Hình bộ Lang trung. Sau khi nhậm chức không bao lâu, ông ta chủ động dâng một bản tấu chương yêu cầu xét lại vụ án Tiêu Quý phi. Ngay đêm hôm đó, ông ta bị bắt. Tội danh là - tư tàng vật cấm trong cung, mưu đồ bất chính."
"Tư tàng vật cấm trong cung?"
"Vâng. Nghe nói trong nhà ông ta lục soát ra một tấm thẻ bài trong cung, là đồ cũ từ thời Tiên đế. Hình bộ nói đó là tội đại bất kính, phán ch/ém đầu ngay lập tức. Nhưng không hiểu sao, án tử cứ bị trì hoãn mãi, cuối cùng biến thành chung thân giam cầm. Ông ta cứ thế ở trong Thiên lao suốt mười hai năm."
Tôi đứng dậy, đi đi lại lại trong điện.
Triệu Khiêm Chi năm đó yêu cầu xét lại vụ án Tiêu Quý phi - chứng tỏ trong tay ông ta nắm giữ bằng chứng có thể lật lại vụ án. Sau khi bị bắt ông ta không bị xử tử ngay mà bị giam trong Thiên lao, chứng tỏ Thái hậu cần ông ta sống. Bà ta muốn biết bằng chứng ông ta nắm giữ đang giấu ở đâu.
Đã mười hai năm rồi. Ông ta không hé nửa lời.
"Chu Quý nhân," tôi dừng bước, "phía Thiên lao, có thể đả thông qu/an h/ệ không?"
Chu Quý nhân lắc đầu: "Thiên lao thuộc quyền quản lý của Hình bộ, Hình bộ Thượng thư là cháu của Thái hậu, như một khối sắt không thể xuyên thủng. Tuy nhiên... thần thiếp nghe nói trong Thiên lao có một lão ngục tốt, họ Phạm, làm việc ở đó đã ba mươi năm, tính tình cương trực, không bao giờ nịnh bợ cấp trên. Người này có lẽ có thể thử xem."
"Trẫm không thể rời cung, chuyện này..."
"Để thần thiếp làm," Chu Quý nhân dứt khoát nói, "Phụ thân thần thiếp ở Hình bộ có vài người quen cũ, vòng vo vài vòng chắc chắn sẽ tìm được đầu mối này."
"Chu Quý nhân," tôi nhìn nàng nghiêm túc, "việc này rất nguy hiểm. Nàng đã bị ép uống hồng hoa một lần rồi, nếu lần này lại xảy ra chuyện..."
"Bệ hạ," Chu Quý nhân ngắt lời tôi, trong mắt nàng có thứ ánh sáng mà tôi chưa từng thấy bao giờ, "ngày thần thiếp bị ép uống hồng hoa, thần thiếp cứ nghĩ đời mình thế là xong. Nhưng bệ hạ bảo thần thiếp kiểm tra sổ sách, làm thần thiếp cảm thấy mình vẫn còn hữu dụng. Nay có thể làm chút việc cho bệ hạ, dù có ch*t, cũng còn hơn là sống một cách hèn nhát."
Tiễn Chu Quý nhân đi, tôi ngồi trong điện rất lâu.
Những người phụ nữ này - Thẩm Phi, Chu Quý nhân, Tiểu Thất - mỗi người họ đều đang dùng cách riêng của mình để giúp tôi. Dù phía trước là hiểm nguy, dù bất cứ lúc nào cũng có thể phải trả giá bằng mạng sống.
Tôi không thể phụ lòng họ.
"Hệ thống," tôi thầm niệm trong lòng, "rốt cuộc khi nào ngươi mới chịu lên tiếng? Cho chút gợi ý cũng được mà."
Sự im lặng vẫn như mọi khi.
Tôi thở dài, định đứng dậy thì bỗng nhiên trước mắt hoa lên.
Trong không khí xuất hiện một dòng chữ b/án trong suốt, lơ lửng trước mặt tôi, chậm rãi nhấp nháy ánh sáng màu xanh lục u huyền.
"Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ giai đoạn: Thiết lập mạng lưới thế lực sơ bộ. Điểm trà xanh tích lũy: 350 điểm."
"Cửa hàng trà xanh đã mở khóa, mời ký chủ tự mình xem các vật phẩm có thể đổi."
Tôi cứng đờ cả người tại chỗ, nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó đủ ba lần mới x/ác nhận mình không hề bị ảo giác.