Tôi sẽ rửa sạch mặt, trang điểm kỹ càng, tiếp tục làm những việc mình cần làm.

Đây là điều bà ngoại đã dạy tôi.

Bà nói: "Khóc thì được, nhưng khi mặt trời lên vào ngày hôm sau, mắt con nhất định phải khô ráo."

Bây giờ, mặt trời đã lên rồi.

Đôi mắt tôi khô ráo.

Ngày đầu tiên tiếp quản Tập đoàn Khách sạn Cố thị, tôi đứng trên tầng cao nhất của tòa nhà trụ sở, nhìn xuống thành phố dưới chân mình.

Hải Thành.

Tôi sinh ra ở đây, lớn lên ở đây, bị lừa dối ở đây suốt bảy năm, rồi cũng chính ở đây, tôi giành lại được tất cả.

Điện thoại reo.

Một số lạ.

"Alo?"

"Cô Cố Vãn Đường?" Đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông, trầm thấp, nhẹ nhàng, mang theo chút khẩu âm, "Tôi là Thẩm Nhượng, người sáng lập Tinh Châu Capital."

Tinh Châu Capital.

Một trong những quỹ vốn cổ phần tư nhân lớn nhất khu vực Châu Á - Thái Bình Dương. Quy mô tài sản quản lý vượt quá ba trăm tỷ.

"Chào ông Thẩm."

"Nghe nói cô đã m/ua lại Tập đoàn Khách sạn Cố thị." Giọng ông ta bình thản, "Tôi luôn có hứng thú với ngành khách sạn. Không biết có tiện hẹn một buổi để trò chuyện không?"

"Nói chuyện gì?"

"Hợp tác."

Tôi nhìn ra biển ngoài cửa sổ.

"Thứ Hai tuần sau, ba giờ chiều, trụ sở Cố thị."

"Được."

Cúp điện thoại, tôi đặt điện thoại lên bàn.

Một câu chuyện mới, bắt đầu rồi.

Chương 22

Ngày Thẩm Nhượng đến, ông mặc một chiếc sơ mi màu xanh đậm rất đơn giản, tay áo xắn đến khuỷu tay.

Không vest, không cà vạt, trông ông không giống một ông chủ quỹ quản lý ba trăm tỷ, mà giống một người đến để nghỉ dưỡng hơn.

Nhưng đôi mắt ông rất sắc bén. Sau khi vào phòng, ông quét một vòng phòng họp, trong vòng một giây đã ghi nhớ hết vị trí, biểu cảm và trạng thái của tất cả mọi người.

"Cô Cố." Ông đưa tay ra.

Tôi bắt tay ông.

Bàn tay rất khô ráo, lực vừa phải, không quá nặng khiến người ta khó chịu, cũng không quá nhẹ tỏ vẻ chiếu lệ.

"Ông Thẩm, mời ngồi."

Ông ngồi xuống, không xã giao, vào thẳng vấn đề: "Tập đoàn Khách sạn Cố thị hiện có bốn mươi bảy khách sạn, bao phủ mười hai thành phố trong nước. Định vị thương hiệu trung cao cấp, giá phòng bình quân từ một nghìn hai đến hai nghìn ba. Doanh thu năm ngoái là bốn tỷ hai, lợi nhuận ròng khoảng năm trăm triệu."

Ông ấy thậm chí đã tra c/ứu cả số liệu.

"Đúng vậy." Tôi nói.

"Tôi muốn đầu tư một tỷ rưỡi, chiếm 8% cổ phần." Ông nhìn tôi, "Nguồn lực của Tinh Châu có thể giúp Cố thị mở rộng thị trường hải ngoại, Đông Nam Á và Trung Đông hiện là đường đua du lịch nghỉ dưỡng cao cấp tăng trưởng nhanh nhất."

8%, một tỷ rưỡi--nghĩa là ông ta định giá Cố thị là mười tám tỷ bảy trăm triệu.

Cao hơn 4% so với giá tôi m/ua lại.

"Tại sao lại là Cố thị?" tôi hỏi, "Trên thị trường không thiếu những tập đoàn khách sạn lớn hơn Cố thị."

Ông liếc nhìn tôi.

"Vì cô là người quản lý."

Tôi nhướn mày.

"Tôi làm đầu tư hai mươi năm, xem dự án trước hết là xem người." Ông nói, "Cô quy đổi tám mươi tỷ tài sản trong vòng một tuần, rồi lại dùng giá thấp hơn để m/ua lại tài sản cốt lõi trong vòng hai tháng. Điều này chứng tỏ khả năng phán đoán thời điểm thị trường và khả năng thực thi của cô, vượt xa 99% người trong ngành này."

"Ông điều tra tôi?"

"Thông tin công khai." Ông cười nhẹ, "Vụ kiện của cô cả thành phố đều biết."

Tôi tựa lưng vào ghế, suy nghĩ vài giây.

"8% là quá nhiều. 5%, một tỷ."

Ông không do dự: "Chốt."

Hợp đồng được ký ngay trong ngày.

Sau khi ký xong, ông đứng dậy bắt tay tôi.

"Cô Cố, mong chờ sự hợp tác."

"Ông Thẩm."

Ông đi đến cửa, bỗng quay đầu nói một câu:

"Người đàn ông đó không đáng để cô lãng phí một giây nào. Nhưng việc anh ta làm--đã khiến cô đứng dậy được. Ở một khía cạnh nào đó, anh ta đã tạo nên cô của hiện tại."

Tôi nhìn ông.

"Không." Tôi nói, "Là tôi tạo nên chính mình. Anh ta chỉ cho tôi một cái cớ."

Thẩm Nhượng cười.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy nụ cười thực sự của ông.

"Nói đúng lắm."

Ông xoay người rời đi.

Chương 23

Ba tháng sau.

Tập đoàn Khách sạn Cố thị đã hoàn thành việc nâng cấp thương hiệu và tái cơ cấu đội ngũ quản lý.

Việc kết nối nguồn lực hải ngoại của Tinh Châu Capital rất thuận lợi, địa điểm khách sạn đầu tiên tại Đông Nam Á đã được x/ác định, nằm tại khu thương mại lõi của Bangkok.

Mỗi sáng bảy giờ tôi đến văn phòng, mười giờ đêm rời đi.

Bận rộn như một con quay, nhưng mỗi ngày trôi qua đều rất vững chãi.

Không cần đợi một người sẽ không bao giờ quay lại.

Không cần đoán xem đằng sau một câu nói có bao nhiêu tầng ý nghĩa.

Không cần tỉnh giấc giữa đêm, chạm vào chiếc giường trống rỗng bên cạnh, tự lừa dối bản thân rằng anh ta đang tăng ca.

Chiều hôm đó, tôi đang xem báo cáo khảo sát thị trường Đông Nam Á tại văn phòng thì Trình Gia gọi điện đến.

"Vãn Đường, nói với cậu một chuyện."

"Nói đi."

"Tô Vi đã đưa cặp song sinh đi xét nghiệm ADN."

"Sau đó?"

"Hai đứa trẻ đó--không phải con của Lục Cảnh Thâm."

Tay tôi cầm điện thoại khựng lại.

"Ý cậu là sao?"

"Chính là nghĩa đen đấy." Giọng Trình Gia mang theo vẻ hoang đường, "Kết quả đối chiếu ADN loại trừ qu/an h/ệ huyết thống."

"Vậy đứa trẻ là con của ai?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Bệnh Kiều Buông Tay

Chương 10
Tôi là một Beta bệnh kiều, u ám và cố chấp. Từng phút từng giây, tôi đều kiểm soát mọi hành tung của bạn trai Alpha. Một ngày như mọi khi, lúc tôi mở phần mềm giám sát lên để lén theo dõi anh, trước mắt bỗng hiện ra hàng loạt bình luận. [Thật không chịu nổi tên Beta bệnh kiều làm nam phụ này. Chiếm hữu công đến ngạt thở luôn. Xem tiếp chắc tôi bỏ truyện mất.] [Đừng vội. Đừng thấy công bây giờ ngoan ngoãn nghe lời mà tưởng thật. Anh ấy chỉ đang nhẫn nhịn, chờ thời cơ thôi. Lòng kiêu hãnh của một Alpha cấp S, sao có thể để một Beta chà đạp được?] [Đúng vậy. Chẳng bao lâu nữa, công sẽ bắt tay với thụ, khiến công ty của bố tên Beta này phá sản. Đến lúc đó, cậu ta sẽ chẳng còn gì để uy hiếp nam chính công nữa.] [Ha ha ha! Nghĩ đến cảnh công còn giúp người cha Alpha của Beta đồng cảnh ngộ ly hôn, rồi nam phụ và ông bố điên loạn của cậu ta phải sa cơ lỡ vận, lưu lạc đến tiệm massage chân kiếm sống là thấy hả dạ rồi...] Tôi hoảng hốt. Tôi bắt đầu trả lại tự do cho Lục Cảnh Hành, thậm chí còn chủ động đề nghị chia tay. Thế nhưng Alpha lại đỏ hoe mắt, đè tôi xuống giường: "Vì sao em không thể chỉ để tâm đến một mình anh? Em định ép anh đến chết sao?"
448
3 Mèo của anh Chương 15
6 Yêu Nhầm Chương 14
9 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
12 Ngáy ngủ Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Một giờ trước khi được tiến cử nghiên cứu sinh, tôi đã rút lại bài luận cốt lõi của mình

Chương 8
Một tiếng trước khi danh sách xét tuyển thẳng lên cao học được công bố, tôi đăng nhập vào hệ thống giáo vụ và phát hiện nguyện vọng một của mình đã bị thay đổi. Từ phòng thí nghiệm trọng điểm của trường, nó đã chuyển thành một chuyên ngành ít người theo đuổi và không mấy triển vọng. Còn suất học bổng vốn thuộc về tôi nay đã được thay thế bằng người bạn cùng phòng có hoàn cảnh khó khăn mà tôi đã chu cấp suốt ba năm qua, Hứa Tinh Lạc. Tôi chưa kịp tra địa chỉ IP thì bạn trai tôi, Lục Trạch, gửi đến một tin nhắn: "Niệm Niệm, hoàn cảnh nhà Tinh Lạc khó khăn quá, nếu không có suất xét tuyển này, cậu ấy sẽ phải về quê lấy chồng. Cậu thành tích tốt như vậy, ở chuyên ngành nào cũng có thể tỏa sáng, lần này coi như giúp cậu ấy một tay đi. Anh đã dùng máy tính của em để sửa nguyện vọng, anh biết em là người lương thiện nhất, chắc chắn sẽ hiểu cho anh." Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, tay chân lạnh ngắt. Lục Trạch là bạn trai đã bên tôi suốt bốn năm. Hứa Tinh Lạc là cô bạn cùng phòng mà tôi đã dùng tiền học bổng để giúp đỡ từ năm nhất đại học. Họ đã cấu kết với nhau để đánh cắp tương lai mà tôi đã đánh đổi bằng vô số đêm thức trắng. Tôi hít một hơi thật sâu. Không trả lời tin nhắn. Thay vào đó, tôi mở hệ thống rút bài của Cục Sở hữu trí tuệ quốc gia và các tạp chí khoa học cốt lõi. Các người tưởng rằng cứ đánh cắp suất học là sẽ thắng sao? Nằm mơ đi.
Sảng Văn
Vườn Trường
18