"Trần Hy, tại sao em lại muốn chia tay với anh?"

"Anh làm gì không tốt sao?"

"Anh rất tốt."

Tôi nói.

"Anh dịu dàng, chu đáo, lãng mạn, lại giàu có."

"Phù hợp với tất cả những tưởng tượng của mọi phụ nữ về một người bạn đời hoàn hảo."

"Vậy tại sao em lại..."

"Bởi vì, anh không hiểu em."

Tôi nhìn anh, từng chữ từng chữ nói.

"Anh chỉ nhìn thấy vẻ ngoài hào nhoáng của em."

"Nhưng lại không thấy được những vết s/ẹo sâu trong lòng em."

"Anh cảm thấy Giang Phong là kẻ thất bại, là một gánh nặng."

"Anh hy vọng em, có thể nhanh chóng vạch rõ ranh giới với anh ấy."

"Nhưng anh không biết, người đàn ông đó, chính là cả thanh xuân của em."

"Là người em từng dùng hết sức lực để yêu thương."

"Dù chúng em đã chia tay, anh ấy cũng không phải là người dưng có thể tùy ý bình phẩm, tùy ý coi thường."

"Tô Dương, chúng ta không phải người cùng một thế giới."

"Anh sống trên tầng mây, không vướng bụi trần."

"Còn em, là kẻ bò ra từ vũng bùn lầy."

"Em không cách nào, tâm an lý đắc mà tận hưởng tất cả những gì anh mang lại."

"Cũng không cách nào, cùng anh đi kh/inh miệt những người đang giãy giụa trong bùn lầy đó."

"Cho nên, chúng ta không hợp nhau."

Lời nói của tôi khiến Tô Dương á khẩu không trả lời được.

Sắc mặt anh ta lúc đỏ lúc trắng.

"Vậy nên, em nói nhiều như vậy, đều là vì Giang Phong, đúng không?"

Anh ta cười lạnh một tiếng.

"Em không quên được anh ta, đúng không?"

"Em thấy anh ta trả hết n/ợ, thấy anh ta đứng dậy được rồi."

"Em hối h/ận rồi, phải không?"

"Em muốn quay lại bên anh ta, phải không?"

Sự chất vấn của anh ta như những lưỡi d/ao sắc nhọn, đ/âm về phía tôi.

Tôi không biện giải.

Bởi vì, tôi không biết phải biện giải thế nào.

Thậm chí, chính tôi còn không hiểu rõ.

Rốt cuộc mình đang nghĩ gì.

"Phải, những gì anh nói đều đúng."

Tôi đứng dậy.

"Em chính là không quên được anh ấy."

"Em chính là hối h/ận rồi."

"Một người như em, không xứng với anh."

"Cho nên, chúng ta kết thúc tại đây đi."

Nói xong, tôi đi vào phòng, bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Tôi và Tô Dương không sống chung.

Tôi chỉ thỉnh thoảng mới qua ở.

Cho nên, đồ đạc của tôi không nhiều.

Rất nhanh đã thu dọn xong một chiếc vali nhỏ.

Khi tôi kéo vali bước ra khỏi phòng.

Tô Dương chặn ngay trước mặt tôi.

Ánh mắt anh ta rất lạnh, cũng rất xa lạ.

Khác hẳn với vẻ ôn nhu nho nhã khi tôi mới quen anh ta.

"Trần Hy, em thực sự, đã nghĩ kỹ rồi sao?"

"Vâng."

"Vì một người đàn ông từng vứt bỏ em, phản bội em mà em muốn từ bỏ anh?"

"Từ bỏ một người có thể mang lại cho em cuộc sống bình yên hạnh phúc như anh?"

"Em sẽ không hối h/ận sao?"

"Không hối h/ận."

Tôi nói.

"Có lẽ, con người em chính là đồ đê tiện."

"Đường quang không đi lại cứ đ/âm đầu vào bụi rậm."

"Cô!"

Tô Dương tức đến mức mặt mày tái mét.

Anh ta đột ngột nắm lấy cổ tay tôi.

Lực rất mạnh, bóp đ/au điếng.

"Hôm nay, nếu cô dám bước ra khỏi cánh cửa này."

"Tôi đảm bảo, sẽ khiến cô và cả tên Giang Phong kia, hối h/ận cả đời!"

Giọng anh ta đầy vẻ đe dọa.

Tôi nhìn gương mặt dữ tợn đó, lòng lạnh toát.

Đây mới là bộ mặt thật của anh ta sao?

Vị luật sư Tô dịu dàng chu đáo kia chỉ là lớp mặt nạ ngụy trang?

Trong lòng tôi đột nhiên dâng lên một nỗi sợ hãi tột độ.

Tôi dùng sức muốn hất tay anh ta ra.

Nhưng anh ta nắm quá ch/ặt.

Như một chiếc kìm sắt, giam cầm tôi ch/ặt chẽ.

"Tô Dương, anh buông tôi ra!"

"Không buông!"

Anh ta đỏ mắt gầm lên.

"Trần Hy, tôi cho em thêm một cơ hội."

"Xin lỗi tôi, nói rằng vừa rồi em chỉ đùa thôi."

"Tôi sẽ coi như chưa có chuyện gì xảy ra."

"Nếu không..."

Anh ta không nói tiếp.

Nhưng ánh mắt anh ta đã nói lên tất cả.

Ngay lúc chúng tôi đang giằng co không dứt.

Chuông cửa đột nhiên vang lên.

Một tiếng, lại một tiếng.

Gấp gáp và kiên trì.

Tiếng chuông cửa như một lá bùa c/ứu mạng.

Phá vỡ thế bế tắc nghẹt thở trong căn phòng.

Sắc mặt Tô Dương thay đổi.

Anh ta buông tay tôi ra, bước tới nhìn qua mắt mèo.

Sau đó, anh ta quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào tôi.

Ánh mắt đầy gi/ận dữ và không thể tin nổi.

"Cô vậy mà lại gọi anh ta đến?"

Tôi sững người.

Ai cơ?

Tôi còn chưa kịp phản ứng.

Tô Dương đã mở tung cửa.

Trước cửa đứng một người.

Một người mà tôi không bao giờ nghĩ tới sẽ xuất hiện ở đây.

Là Giang Phong.

Anh mặc một chiếc áo phông và quần jean đã giặt đến bạc màu.

Tóc tai hơi rối bời, dưới mắt là quầng thâm đậm.

Trông có vẻ phong trần mệt mỏi.

Anh nhìn thấy Tô Dương mở cửa cũng sững người.

Sau đó, ánh mắt anh lướt qua Tô Dương, rơi trên người tôi và chiếc vali bên chân.

Đồng tử anh co rút lại.

"Em..."

Anh mấp máy môi, dường như muốn nói gì đó.

"Anh đến đây làm gì?"

Tô Dương lạnh lùng lên tiếng, c/ắt ngang lời anh.

Giọng điệu đầy vẻ th/ù địch.

"Tôi đến tìm Trần Hy."

Giang Phong nói.

Ánh mắt anh vẫn luôn nhìn tôi.

"Anh tìm cô ấy làm gì? Chúng tôi không chào đón anh."

Nói rồi, Tô Dương định đóng cửa lại.

"Đợi đã!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Bệnh Kiều Buông Tay

Chương 10
Tôi là một Beta bệnh kiều, u ám và cố chấp. Từng phút từng giây, tôi đều kiểm soát mọi hành tung của bạn trai Alpha. Một ngày như mọi khi, lúc tôi mở phần mềm giám sát lên để lén theo dõi anh, trước mắt bỗng hiện ra hàng loạt bình luận. [Thật không chịu nổi tên Beta bệnh kiều làm nam phụ này. Chiếm hữu công đến ngạt thở luôn. Xem tiếp chắc tôi bỏ truyện mất.] [Đừng vội. Đừng thấy công bây giờ ngoan ngoãn nghe lời mà tưởng thật. Anh ấy chỉ đang nhẫn nhịn, chờ thời cơ thôi. Lòng kiêu hãnh của một Alpha cấp S, sao có thể để một Beta chà đạp được?] [Đúng vậy. Chẳng bao lâu nữa, công sẽ bắt tay với thụ, khiến công ty của bố tên Beta này phá sản. Đến lúc đó, cậu ta sẽ chẳng còn gì để uy hiếp nam chính công nữa.] [Ha ha ha! Nghĩ đến cảnh công còn giúp người cha Alpha của Beta đồng cảnh ngộ ly hôn, rồi nam phụ và ông bố điên loạn của cậu ta phải sa cơ lỡ vận, lưu lạc đến tiệm massage chân kiếm sống là thấy hả dạ rồi...] Tôi hoảng hốt. Tôi bắt đầu trả lại tự do cho Lục Cảnh Hành, thậm chí còn chủ động đề nghị chia tay. Thế nhưng Alpha lại đỏ hoe mắt, đè tôi xuống giường: "Vì sao em không thể chỉ để tâm đến một mình anh? Em định ép anh đến chết sao?"
448
3 Mèo của anh Chương 15
6 Yêu Nhầm Chương 14
9 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
12 Ngáy ngủ Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm