Ngày đi đăng ký kết hôn, tôi ngồi trên chiếc ghế dài trước cửa cơ quan hộ tịch, tay nắm ch/ặt cuốn sổ đỏ, căng thẳng đến mức lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Tôi sợ mình không diễn tốt vai bà Phó.
Sợ gia đình anh coi thường tôi.
Sợ cuộc hôn nhân thỏa thuận này mang lại rắc rối cho cuộc sống bình thường vốn có của mình.
Vì vậy, tôi nửa đùa nửa thật nói:
“Tổng giám đốc Phó, sau này chúng ta cứ khiêm tốn được thì cứ khiêm tốn nhé, tôi nhát gan, không muốn bị làm phiền.”
Tôi cứ ngỡ anh chẳng để tâm.
Hóa ra anh đã ghi nhớ suốt một năm.
Trong xe bỗng yên tĩnh đến mức quá đỗi.
Tôi cúi đầu mân mê dây túi xách.
“Lúc đó tôi chỉ nói bừa thôi.”
Phó Kinh Nghiên nhìn tôi.
“Tôi đã coi là thật.”
Tim tôi như bị ai đó khẽ va vào.
Vừa chua xót.
Vừa mềm nhũn.
Tôi vừa định nói gì đó thì tốc độ xe chậm lại.
Tài xế nhắc nhở: “Tổng giám đốc Phó, đến nơi rồi.”
Tôi ngẩng đầu lên.
Đã đến nhà cũ họ Phó.
Giống hệt những dinh thự hào môn trong tưởng tượng của tôi.
Rất lớn.
Rất đắt đỏ.
Cũng rất giống nơi mà ngay khi vừa bước vào cửa sẽ có người hỏi tôi có biết chơi đàn piano hay không.
Xe dừng hẳn.
Tôi hít sâu một hơi, chuẩn bị xuống xe.
Phó Kinh Nghiên lại đột nhiên gọi tôi lại.
“Hứa Chi Chi.”
Tôi quay đầu.
Anh lấy chiếc hộp nhỏ từ túi áo khoác ra.
Là chiếc nhẫn cưới.
Trong một khoảnh khắc, tôi nín thở.
Phó Kinh Nghiên mở hộp, lấy chiếc nhẫn ra.
“Đeo được không?”
Anh hỏi rất nghiêm túc.
Không cưỡng ép.
Cũng không tự quyết định thay tôi.
Chỉ là đặt quyền lựa chọn trở lại trong tay tôi.
Tôi nhìn chiếc nhẫn đó, cổ họng bỗng hơi nghẹn lại.
Nếu là vài giờ trước, tôi chắc chắn sẽ từ chối.
Vì sợ hãi.
Vì không chắc chắn.
Vì cảm thấy nếu đeo chiếc nhẫn này ra ngoài, giống như đang nói với tất cả mọi người rằng tôi đang ngồi ở một vị trí không thuộc về mình.
Nhưng bây giờ.
Anh nhớ rõ những lời tôi nói bâng quơ.
Anh giúp tôi bổ sung thêm câu “ai b/ắt n/ạt em thì cứ m/ắng thẳng lại”.
Anh nói, nếu m/ắng không lại thì đã có anh.
Tôi vươn tay ra.
Giọng rất khẽ.
“Đeo đi.”
Động tác của Phó Kinh Nghiên khựng lại.
Rồi anh cúi đầu, xỏ chiếc nhẫn vào ngón áp út của tôi.
Đầu ngón tay anh lướt qua đầu ngón tay tôi.
Tôi vô thức co ngón tay lại.
Chiếc nhẫn vừa vặn hoàn hảo.
Như thể nó vốn dĩ phải ở đó.
Phó Kinh Nghiên nhìn tay tôi, ánh mắt trầm xuống.
“Có ch/ặt không?”
Tôi lắc đầu.
“Không ch/ặt.”
Chỉ là nhịp tim hơi ồn ào một chút.
Cửa xe mở ra.
Gió lạnh ùa vào.
Tôi vừa xuống xe, chưa đứng vững đã nghe thấy một giọng nói vừa già nua vừa đầy nội lực.
“Chi Chi!”
Tôi ngẩng đầu.
Một bà cụ mặc sườn xám màu tối đang đứng ở cửa.
Tóc bạc trắng, nhưng ánh mắt lại rất sáng.
Bên cạnh bà là một đám người hầu và họ hàng nhà họ Phó.
Khí chất còn mạnh hơn cả hội đồng quản trị công ty.
Tôi còn chưa kịp chào hỏi, bà cụ đã bước nhanh tới, nắm ch/ặt lấy tay tôi.
Bà cúi đầu nhìn mặt tôi, rồi lại nhìn xuống bụng tôi.
Câu đầu tiên là--
“Được mấy tháng rồi?”
Tôi: “...”
Hay lắm.
Cư dân mạng trên diễn đàn dự đoán chuẩn x/ác.
Tại chỗ đó, tôi suýt chút nữa diễn cảnh h/ồn lìa khỏi x/ác.
Phó Kinh Nghiên đứng bên cạnh tôi, bình thản nói: “Bà nội, vẫn chưa x/ác định được.”
Bà cụ lập tức trừng mắt nhìn anh.
“Con làm chồng kiểu gì thế?”
“Chuyện này mà còn chưa x/ác định được?”
Phó Kinh Nghiên: “...”
Tôi cúi đầu.
Cố gắng nhịn cười.
Lần đầu tiên thấy Phó Kinh Nghiên bị m/ắng, cũng khá mới mẻ.
Bà cụ nắm tay tôi, giọng điệu lập tức dịu lại.
“Chi Chi, đừng sợ.”
“Có bà ở đây.”
“Nó mà đối xử không tốt với con, bà sẽ thay con trị nó.”
Tôi sững người.
Cuộc thẩm vấn hào môn trong tưởng tượng đã không xảy ra.
Thứ đến trước lại là một câu nói đứng về phía tôi.
Sống mũi tôi bỗng thấy cay cay.
Lí nhí nói: “Cháu chào bà ạ.”
Bà cụ cười đến mức đuôi mắt hằn lên những nếp nhăn.
“Tốt, tốt.”
“Đứa nhỏ này nhìn thật ngoan ngoãn.”
Bà dắt tôi đi thẳng vào trong.
Hoàn toàn không quan tâm đến đứa cháu trai ruột của mình.
Phó Kinh Nghiên theo sau.
Tôi ngoái đầu nhìn anh một cái.
Sắc mặt anh bình thản.
Như thể đã sớm quen với địa vị của mình trong nhà.
Sau khi vào cửa, tôi mới phát hiện trong phòng khách ngồi không ít người.
Chú bác, dì thím nhà họ Phó.
Anh em họ hàng.
Còn có vài người họ hàng tôi không gọi nổi tên.
Ánh mắt tất cả mọi người đều đổ dồn vào tôi.
Có tò mò.
Có dò xét.
Cũng có sự đá/nh giá không hề che giấu.
Tôi vô thức đứng thẳng lưng.
Bà cụ dắt tôi ngồi xuống bên cạnh bà.
“Đây là Chi Chi.”
“Vợ của Kinh Nghiên.”
Bà nói rất rõ ràng.
Không phải bạn gái.
Không phải người ngoài.
Là vợ.
Phòng khách yên tĩnh nửa giây.
Rất nhanh sau đó, có người mỉm cười lên tiếng.
“Hóa ra đây là Chi Chi à.”
Người nói là một phụ nữ trung niên được bảo dưỡng rất tốt.
Bà ta mặc bộ vest màu ngọc trai, nụ cười ôn hòa, nhưng ánh mắt lại rất sắc bén.
“Trước đây chưa từng gặp, cứ tưởng Kinh Nghiên giấu tiên nữ nào cơ.”
“Không ngờ lại là một cô bé thanh tú thế này.”
Câu này nghe như khen.
Nhưng ngẫm kỹ lại thì không đúng lắm.
Thanh tú.
Cô bé.
Không có câu nào giống như đang thừa nhận tôi là vợ của Phó Kinh Nghiên.
Tôi còn chưa kịp nghĩ cách đáp lại, Phó Kinh Nghiên đã ngồi xuống cạnh tôi.
Anh nói giọng bình thản.
“Vợ tôi không cần phải giống ai cả.”
“Cô ấy là Hứa Chi Chi.”
Phòng khách lại im lặng một chút.
Tim tôi đ/ập lo/ạn nhịp.
Người phụ nữ trung niên đó nụ cười cứng đờ.
“Kinh Nghiên bây giờ bảo vệ kỹ thật đấy.”
Bà cụ lập tức tiếp lời.
“Nó không bảo vệ vợ mình, chẳng lẽ bảo vệ cô à?”
Tôi suýt chút nữa bật cười thành tiếng.
Bà nội họ Phó.
Lợi hại thật.