“Thanh ki/ếm trong tay ta không nhận người quen đâu!”
Tiêu Vân Khởi cũng phụ họa đầy mỉa mai bên cạnh.
“Thẩm Tang, dù cô có quay về thì hôn ước của chúng ta cũng không còn hiệu lực.”
“Đạo lữ trong lòng ta chỉ có Thanh Lan.”
“Tốt nhất cô nên biết thân biết phận, đừng mơ mộng hão huyền chuyện bay lên cành cao hóa phượng hoàng.”
Ông quản gia lo đến toát mồ hôi hột, cố gắng làm hòa.
Nhưng tôi thậm chí chẳng buồn liếc mắt nhìn hai tên ngốc đó thêm một cái.
Ánh mắt tôi xuyên qua họ.
Khóa ch/ặt vào sân tập võ phía sau cổng núi.
Ở đó có một nữ tử đang mặc bộ đồ bó màu đen.
Cô ấy buộc tóc đuôi ngựa cao, ngũ quan sắc sảo, lạnh lùng.
Trong tay đang cầm một mảnh linh bố, thản nhiên lau chùi thanh trọng ki/ếm đang tỏa ra hơi lạnh.
Thanh trọng ki/ếm đó còn rộng hơn cả người tôi.
Cảm giác áp bức cực kỳ mạnh mẽ.
Tôi hít sâu một hơi.
Đây chính là định mệnh của đời tôi!
Đây chính là chỗ dựa tối thượng mà tôi hằng mơ ước!
Tôi trực tiếp nghiêng người.
Lách qua Thẩm Lăng Phong bằng một bước di chuyển cực kỳ mượt mà.
Thẩm Lăng Phong sững người.
Tiêu Vân Khởi cũng ngẩn ngơ.
Chắc là họ đã chuẩn bị sẵn một bụng lời đ/ộc địa để s/ỉ nh/ục tôi, kết quả là tôi hoàn toàn không chơi theo bài.
“Đứng lại!”
Thẩm Lăng Phong hoàn h/ồn, gầm lên một tiếng rồi định lao tới túm vai tôi.
Tôi thậm chí không thèm quay đầu lại.
Như một viên đạn rời nòng, lao thẳng về phía sân tập võ.
Bịch một tiếng.
Tôi thực hiện một cú quỳ trượt cực kỳ tiêu chuẩn, dừng lại vững chãi bên chân Thẩm Thanh Lan.
Tay đang lau ki/ếm của Thẩm Thanh Lan khựng lại.
Cô ấy hơi cúi đầu.
Đôi mắt phượng xinh đẹp đầy kinh ngạc nhìn tôi.
Tôi ngẩng đầu lên, cố nặn ra hai giọt nước mắt trong veo.
“Chị!”
“Nghe nói chị đá/nh nhau cực gắt, lại còn cực kỳ bao che cho người nhà?”
Thẩm Thanh Lan ngơ ngác.
Cô ấy nhìn tôi.
Rồi lại nhìn Thẩm Lăng Phong đang tức tối đuổi theo phía sau.
Ngập ngừng gật đầu.
“Cũng… coi là vậy?”
Tôi lập tức rưng rưng nước mắt.
Ôm ch/ặt lấy bắp chân thon gọn nhưng đầy sức mạnh của cô ấy.
Quay đầu chỉ tay vào hai tên cặn bã vẫn đang ngẩn ngơ phía sau.
“Nghe thấy chưa!”
“Đây mới là chị ruột của tôi!”
Tôi quay đầu lại, nhìn chằm chằm Thẩm Thanh Lan, giọng điệu đáng thương hết mức có thể.
“Chị, hai tên đó vừa nãy lấy ki/ếm dọa em, còn ch/ửi em nghèo hèn.”
“Từ nhỏ đến lớn em chưa bao giờ chịu ấm ức thế này.”
“Chị có quản hay không!”
Thẩm Lăng Phong cuối cùng cũng hoàn h/ồn.
Hắn tức đến mức mặt mày tái mét, chỉ vào mũi tôi mà ch/ửi bới.
“Thẩm Tang, cô có biết x/ấu hổ không!”
“Đó là em gái ruột của ta, cô là cái thá gì mà dám bám lấy nó!”
Tiêu Vân Khởi cũng cười khẩy bên cạnh.
“Đúng là đồ thôn nữ không được giáo dục.”
“Thanh Lan gh/ét nhất là người khác chạm vào mình.”
“Cứ chờ bị trọng ki/ếm của cô ấy đ/ập nát xươ/ng đi.”
Tim tôi thắt lại.
Tiêu rồi.
Sơ suất quá.
Quên hỏi xem giả thiên kim có mắc b/ệnh sạch sẽ không.
Tôi vô thức muốn buông tay.
Lỡ như cái đùi này thực sự mắc b/ệnh sạch sẽ, ch/ém tôi một ki/ếm thì lỗ to.
Ngón tay tôi vừa nới lỏng một chút.
Một bàn tay với những vết chai mỏng đột nhiên đặt lên đầu tôi.
Xoa nhẹ hai cái.
Tôi sững người.
Thẩm Lăng Phong cũng sững người.
Nụ cười khẩy trên mặt Tiêu Vân Khởi cứng đờ lại.
Chỉ thấy Thẩm Thanh Lan từ tốn đứng dậy.
Tiện tay kéo tôi ra sau lưng cô ấy.
Cô ấy không nhìn Thẩm Lăng Phong, cũng không nhìn Tiêu Vân Khởi.
Chỉ lộn ngược tay nắm lấy thanh trọng ki/ếm huyền thiết còn rộng hơn cả người cô ấy.
Lưỡi ki/ếm m/a sát trên phiến đ/á bạch ngọc tạo ra một âm thanh chói tai.
“Thẩm Lăng Phong.”
Giọng Thẩm Thanh Lan rất lạnh, lộ ra một luồng sát khí không thể kìm nén.
“Vừa nãy ngươi nói.”
“Muốn lấy ki/ếm dọa ai?”
Không khí trong giây lát như đóng băng.
Thẩm Lăng Phong sững sờ.
Tay cầm ki/ếm của hắn cứng đờ giữa không trung, mặt đầy vẻ không thể tin được.
“Thanh Lan, muội đi/ên rồi à? Ta là đại ca của muội!”
Hắn chỉ vào tôi, ngón tay r/un r/ẩy.
“Con nhỏ nhà quê này vừa về đã bám lấy muội. Nó chỉ muốn tranh thủ lòng thương hại, muốn tranh giành tài nguyên của nhà họ Thẩm với muội. Ta đang ra mặt thay muội đấy!”
“Ra mặt thay ta?”
Thẩm Thanh Lan lộn ngược tay, tung một chiêu ki/ếm hoa cực kỳ gọn gàng.
Thanh trọng ki/ếm huyền thiết nặng hàng trăm cân trong tay cô ấy, nhẹ nhàng như một chiếc que củi.
Cô ấy hơi nghiêng đầu, đôi mắt phượng nheo lại.
“Thẩm Thanh Lan ta khi nào đến lượt một tên phế vật, ngay cả ba chiêu của ta cũng không đỡ nổi, phải ra mặt thay?”
Trời ơi.
Ngầu quá!
Tôi quỳ trên mặt đất, ngước nhìn đường xươ/ng hàm tuyệt mỹ của Thẩm Thanh Lan, suýt nữa thì hét lên vì phấn khích.
Cái đùi này, tôi ôm chắc rồi! Dù là Jehovah đến cũng không cản nổi!
Mặt Thẩm Lăng Phong lập tức đỏ bừng như gan heo.
Trong giới tu tiên, thực lực là tất cả. Dù là đại thiếu gia nhà họ Thẩm, nhưng thiên phú bình thường, bị người em gái mà mình coi như báu vật m/ắng là phế vật trước mặt mọi người, điều này còn khó chịu hơn bị t/át vào mặt.
“Thanh Lan! Muội đừng có không biết tốt x/ấu!”
Tiêu Vân Khởi bên cạnh cũng nóng nảy, phe phẩy cái quạt rá/ch ra vẻ ta đây.
“Lăng Phong cũng là vì tốt cho muội thôi. Con nhỏ nhà quê này tâm cơ thâm sâu, muội đừng để nó lừa. Tiêu Vân Khởi ta cả đời này, chỉ thừa nhận một mình muội là vị hôn thê!”
Ánh mắt Thẩm Thanh Lan từ từ chuyển sang Tiêu Vân Khởi.
Giống như đang nhìn một đống rác thải đ/ộc hại không thể tái chế.
“Ngươi là cái thá gì, mà cũng dám làm đạo lữ của ta?”
Lời còn chưa dứt.
Thẩm Thanh Lan đã ra tay.
Tôi thề, tôi hoàn toàn không nhìn rõ cô ấy đã ra tay như thế nào.