Nghe nói Huyền Thiên Tông vì mất đi túi m/áu là tôi, cộng thêm việc đắc tội với Thẩm Thanh Lan, nên bị kẻ th/ù tìm đến tận cửa, diệt môn luôn rồi.
Đều chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa.
Tôi nghiêng đầu, nhìn gương mặt nghiêng của Thẩm Thanh Lan được ánh hoàng hôn phác họa.
“Chị.”
“Ừm?”
“Ngày mai em nấu canh cá cho chị uống nhé. Loại cho thêm nhân sâm vạn năm ấy.”
Động tác của Thẩm Thanh Lan khựng lại.
Cô ấy nhìn tôi,
trong ánh mắt có một sự tĩnh lặng khiến người ta an tâm đến cực độ.
“Được.”
Sóng biển khẽ vỗ vào bãi đ/á.
Không giải thích.
Không ngôn từ.
Chỉ cần cô ấy ở bên cạnh.
Thì cái giới tu tiên này, chính là giới tu tiên tuyệt vời nhất. (Hết)