Cho đến khi bà vú bên ngoài vào bẩm báo, nói phu nhân có việc gấp tìm ông, ông mới như bừng tỉnh, xoay người bỏ đi.
Sau lần đó, ông không bao giờ đến viện của tôi nữa, gặp nhau trong phủ cũng đều tránh mặt từ xa.
Còn về phía Thẩm Thanh Thư, tôi hoàn toàn không có cơ hội gặp mặt mấy lần.
Tạ thị không cho tôi đi lại tùy tiện trong phủ, muốn “ngẫu nhiên gặp mặt” cũng không có cơ hội.
Thêm vào đó, trong lòng luôn treo lơ lửng chuyện của Hắc Diêm La, nên tôi không thể tĩnh tâm để mưu tính chuyện khác.
A Tẫn đến vào đêm khuya bảy ngày sau.
Hắn trèo cửa sổ vào, tay trái quấn băng vải, cả cánh tay cứng đờ một cách bất thường.
Nghe hắn nói “được rồi”, m/áu toàn thân tôi như sôi lên.
Đêm đó, hắn đưa tôi vượt tường cao phủ Hầu, một đường chạy về Thương Vân Lĩnh.
Trong trại vắng lặng như tờ, mùi m/áu tanh nồng nặc. Hắn dẫn tôi đến cái chòi cỏ góc khuất nhất—nơi tôi và mẹ đã sống nhiều năm.
Hắc Diêm La nằm trên mặt đất.
Toàn thân đầy m/áu, chân g/ãy, lồng ngựk nhét đầy giẻ rá/ch thấm đẫm m/áu.
Tôi bước đến bên cạnh hắn, dùng sức đ/á một cái.
Hắn gắng gượng mở đôi mắt bị m/áu che lấp, nhìn tôi hồi lâu, con ngươi bỗng trợn trừng.
“Ngươi... ngươi là...”
“Ta là Liễu Nhi.” Tôi c/ắt ngang lời hắn, chậm rãi ngồi xổm xuống.
Hắn ch*t trân nhìn chằm chằm vào mặt tôi, trong đôi mắt đục ngầu trước là kinh hãi, sau đó hiện lên một tia si mê vặn vẹo.
“Đẹp... thật đẹp quá...” Hắn nhếch miệng, m/áu tươi chảy ra từ khóe môi, “Còn quyến rũ hơn cả mẹ ngươi... năm đó nếu không phải... con tiện nhân đó cứ khăng khăng rạ/ch nát khuôn mặt này... thì lão tử cũng không...”
Lời còn chưa dứt, tôi rút cây kim thêu rỉ sét trong tay áo ra, đ/âm mạnh vào mắt trái của hắn.
Hắn phát ra tiếng gào thảm thiết không giống tiếng người.
Tôi không dừng lại, rút kim ra, lại đ/âm mạnh vào mắt phải hắn.
M/áu tươi hòa lẫn chất lỏng đục ngầu phun ra, nóng hổi, tanh hôi khó ngửi.
Hắn đ/au đớn lăn lộn khắp đất, lời lẽ bẩn thỉu hòa lẫn tiếng gào khóc.
A Tẫn tiến lên kéo tôi, tôi đẩy mạnh hắn ra, rút đoản đ/ao trong lòng ngựk, đ/âm tới tấp vào cái bóng đang lăn lộn dưới đất.
Một nhát.
Hai nhát.
Ba nhát.
...
Tiếng đ/ao cắm vào da th!t trầm đục, từng nhát từng nhát một.
Ban đầu hắn còn ch/ửi bới, sau đó chuyển thành c/ầu x/in, rồi sau đó, chỉ còn lại tiếng thở hắt ra.
Cuối cùng, ngay cả chút âm thanh đó cũng không còn.
Trong chòi cỏ yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của tôi.
Tôi buông tay, con d/ao dính đầy m/áu “keng” một tiếng rơi xuống đất.
Cúi đầu nhìn đôi bàn tay nhuốm m/áu, lại nhìn đống th!t nát dưới đất.
Tảng băng đ/è nặng trong lòng bao năm qua, cuối cùng cũng nứt ra một đường.
Sảng khoái.
7.
Đêm đó, tôi kiên quyết tắm rửa sạch sẽ vết m/áu trên người dưới dòng suối trong núi.
Nước rất lạnh, là nơi năm xưa mẹ tôi giặt quần áo.
Ngày thứ hai về phủ, tôi đổ b/ệnh nặng.
Tiết trời mùa thu lạnh lẽo, mắc b/ệnh cũng là chuyện nằm trong dự liệu.
N/ợ của Hắc Diêm La đã trả xong.
Bây giờ, đến lượt phủ Hầu.
Đến ngày thứ ba của cơn b/ệnh, tôi vẫn không thể ăn uống gì. Nha hoàn nhỏ trong viện cuối cùng cũng h/oảng s/ợ, chạy đi bẩm báo với Tạ thị.
Phủ y bắt mạch, nói thân thể tôi quá hư nhược, tổn hao lâu ngày, lần này lại nhiễm phong hàn, nếu không điều dưỡng cẩn thận thì e là nguy hiểm.
Lời này truyền ra ngoài, phủ Hầu mới thực sự “để tâm”.
Lại qua mười ngày, thân thể tôi đã khá hơn chút.
Thẩm Uyên là người đầu tiên đến thăm tôi.
Ông đứng trước giường tôi, vẫn nhìn chằm chằm vào mặt tôi rất lâu, ánh mắt quét qua bộ y phục mỏng manh cũ kỹ trên người tôi, lại nhìn căn phòng lạnh lẽo này, đôi mày nhíu ngày càng ch/ặt, cuối cùng không nói gì, xoay người bỏ đi.
Hôm sau, quản gia liền mang đến quần áo chăn đệm mới, ba bữa cơm thêm canh nóng món mặn, trong viện cũng có thêm hai nha hoàn làm việc nặng.
Người thứ hai đến là Thẩm Thanh Thư, Thẩm Ngọc Thiền đi theo.
Thẩm Ngọc Thiền vừa vào phòng đã che mũi miệng: “Ngươi tốt nhất nên mau khỏe lại, đừng làm lỡ việc chính.”
Tôi gắng gượng muốn ngồi dậy, hơi thở yếu ớt: “Tỷ tỷ có lòng rồi... Thanh Uyển thân thể không ra gì, đừng để b/ệnh khí lây sang tỷ tỷ.”
“Ngọc Thiền,” Thẩm Thanh Thư lên tiếng, “Nhị muội đang b/ệnh, bớt nói vài câu đi.”
Thẩm Ngọc Thiền trừng mắt nhìn tôi, không nói thêm gì nữa.
Thẩm Thanh Thư lại ôn tồn dặn dò tôi vài câu hãy tĩnh dưỡng cho tốt, ánh mắt dừng trên mặt tôi một lát rồi mới dẫn Thẩm Ngọc Thiền rời đi.
Tạ thị là người đến cuối cùng.
Bà ta không vào phòng, chỉ đứng ngoài cửa, giọng vừa lạnh vừa cứng:
“An phận dưỡng b/ệnh, đừng nảy sinh tâm tư không nên có. Công dụng của ngươi, chỉ nằm ở ngày gả thay đó thôi.”
Lời này tất nhiên tôi không nghe.
Tôi đã đến tận đây rồi, sao có thể không nảy sinh tâm tư?
Tâm tư này, không những phải nảy sinh, mà còn phải nhắm vào thứ bà ta trân quý nhất.
Sau trận ốm, tôi ngược lại có được chút tiện lợi. Ngoài việc tránh né viện của Tạ thị, tôi cũng có thể đi lại tùy tiện trong phủ.
Ngày xuất giá định vào giữa tháng ba, tiết trời xuân muộn. Hiện giờ đã quá nửa tháng chạp, tính ra cũng chỉ còn hơn ba tháng nữa.
Ngày hôm nay tôi thay bộ y phục mới màu xanh nhạt, khoác áo choàng lông thỏ, canh đúng giờ Thẩm Thanh Thư tan làm, “ngẫu nhiên” gặp được ở góc ngoặt hành lang dẫn đến thư phòng của chàng.
“Huynh trưởng.” Tôi dừng bước, hơi cúi đầu.
Thẩm Thanh Thư khựng lại, trên vai còn vương chút tuyết mỏng.
Khi ánh mắt dừng lại trên người tôi, chàng dừng một lát mới ôn tồn đáp: “Nhị muội thân thể đã khỏe hẳn chưa? Trời lạnh giá thế này, sao lại đứng ngoài này?”
“Đa tạ huynh trưởng quan tâm, đã không sao rồi.” Tôi ngước mắt nhìn chàng thật nhanh một cái, rồi lại vội vã cúi xuống, “Mấy hôm trước... đa tạ huynh trưởng đã nói đỡ cho muội trước mặt mẫu thân và tỷ tỷ.”