Chọn học vấn, chọn ngoại hình, chọn công việc, chọn tính cách, chọn xem có nhà có xe hay không, chọn xem cha mẹ có dễ ở chung không, chọn xem hàng xóm nhà ngươi có nuôi con chó hay sủa hay không.
Thị trường xem mắt đã biến thành buổi đấu giá.
Người nhà phía nam ngồi ở góc xem mắt, trước kia vốn dĩ vắt chân chữ ngũ kén chọn con dâu, giờ thì--
"Cô ơi, con trai cháu tốt nghiệp 985, thu nhập năm bốn mươi vạn, nhà ở vành đai ba không n/ợ nần, không hút th/uốc không uống rư/ợu không chơi game, biết nấu cơm biết chăm con biết sửa bồn cầu, cô xem... có thể cho cháu một cơ hội gặp mặt không ạ?"
Mẹ nhà gái lật lật tờ thông tin trên tay, biểu cảm như đang lựa chọn cải thảo.
"Chỉ thế thôi sao? Người trước điều kiện tốt hơn ngươi, nhà người ta còn có thêm một căn nhà view biển."
"Cô ơi! Nhà view biển cháu cũng m/ua được mà! Cho cháu thời gian ba năm!"
"Ba năm? Con gái ta chờ được ba năm sao? Người tiếp theo."
Sắc mặt người nhà phía nam, xanh lét.
Nhưng không dám phát hỏa.
Đành nhịn.
Những uất ức người phụ nữ phải chịu trước kia, giờ đến lượt họ rồi.
---
Phía nhà họ Tống cũng chẳng khá khẩm gì.
Tính toán của Tống Đức Hậu rất khôn ngoan--có cháu trai rồi, vạn sự đại cát.
Nhưng ông ta quên mất một điều.
Cháu trai là có rồi. Nhưng chị gái của cháu trai, đứa cháu gái lớn của ông, năm nay sáu tuổi.
Trong trường mẫu giáo bị bạn học hỏi: "Khi em trai cậu sinh ra, tại sao ông nội cậu lại đ/ốt pháo? Lúc cậu sinh ra ông có đ/ốt không?"
Cô bé không nói gì nữa.
Về nhà hỏi mẹ.
"Mẹ ơi, lúc con sinh ra, ông nội có vui không ạ?"
Tay cầm d/ao c/ắt rau của Trần Khả khựng lại.
Con d/ao ấy lơ lửng giữa không trung, cô nhìn chằm chằm vào củ cải trên thớt suốt ba giây.
"Vui chứ."
Cô nói.
Cô bé nghiêng đầu nhìn cô.
"Vậy tại sao ông nội chưa bao giờ bế con ạ?"
Trần Khả đặt d/ao xuống.
Ngồi xổm xuống, ôm con gái vào lòng.
Không nói gì.
Hốc mắt đỏ hoe.
Cô có thể nói gì đây? Nói rằng ông nội con chê con là con gái? Nói rằng ngày con sinh ra ông nội con quay lưng bỏ đi không hề ngoảnh lại?
Không nói nên lời.
Đêm đó, Trần Khả nằm trên giường nói với Tống Gia Vượng: "Tết về, anh bảo cha đối xử tốt với Nữu Nữu một chút."
"Ừ."
"Đừng có ừ, anh nghe em nói nghiêm túc đi. Lần nào ông ấy về cũng chỉ chăm chăm hôn Hạo Hạo, Nữu Nữu đứng bên cạnh, ông ấy còn chẳng buồn liếc mắt nhìn. Con bé đã cảm nhận được rồi."
Tống Gia Vượng xoay người: "Cha anh tính vốn vậy, tư tưởng thế hệ cũ mà, em đừng để ý quá."
"Em không để ý? Con gái anh để ý đấy!"
"Được được được, lát nữa anh sẽ nói với cha."
Nói.
Lại là nói.
Trần Khả nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Cô đột nhiên nghĩ, nếu như ban đầu cô sinh là hai đứa con gái, Tống Đức Hậu sẽ có thái độ thế nào?
Đáp án cô không dám nghĩ tới.
---
Năm này, trên mạng có một bài đăng rất hot.
Tiêu đề là--《Ba năm toàn cầu không có bé gái chào đời, là thiên ph/ạt sao?》
Khu bình luận bên dưới cãi nhau ầm ĩ.
"Nhảm nhí, thiên ph/ạt gì chứ, chẳng qua khoa học chưa nghiên c/ứu ra thôi."
"Nghiên c/ứu năm năm rồi, một chút manh mối cũng không có. Ngươi gọi cái này là khoa học?"
"Vậy ngươi tin thần linh?"
"Ta không tin thần linh. Nhưng ta tin vào nhân quả."
"Nhân quả gì?"
"Ngươi không nhận ra sao? Sau khi tỉ lệ bé gái chào đời bằng không, nơi nào hoảng lo/ạn nhất? Ấn Độ, Pakistan, nông thôn Trung Quốc--đều là những nơi trọng nam kh/inh nữ nghiêm trọng nhất trước đây."
"Chỉ là trùng hợp thôi."
"Vậy sao? Thế ngươi giải thích xem, tại sao tất cả các quốc gia trên thế giới, bất kể chủng tộc, bất kể địa lý, bất kể trình độ kinh tế, tất cả đều là bé trai? Cái này không gọi là thiên ph/ạt thì gọi là gì?"
Bài đăng này được chia sẻ hàng triệu lần.
Khu bình luận từ cãi vã chuyển sang suy ngẫm.
Có người lục lại dữ liệu tỉ lệ giới tính khi sinh những năm chín mươi--
"Năm 1994, tỉ lệ giới tính khi sinh của Trung Quốc là 121.2. Khái niệm là gì? Cứ 100 bé gái chào đời, tương ứng với 121 bé trai. 21 bé trai thừa ra đó đến từ đâu? Là đem những bé gái đáng lẽ được sinh ra..."
Những lời sau không nói hết.
Nhưng tất cả mọi người đều hiểu.
Những bé gái biến mất đó.
Chúng đi đâu rồi?
Sự im lặng lan rộng như b/ệnh dịch.
---
Ta ngồi trên đầu mây lật xem các báo cáo dư luận nhân gian.
Bài đăng này viết khá hay.
Chỉ là thiếu một chút.
Không phải thiên ph/ạt.
Là ta ph/ạt.
Hai chuyện khác nhau.
Ý trời là lạnh lẽo, không có lập trường.
Ta có lập trường.
Lập trường của ta là--những gì các ngươi n/ợ chúng, phải trả lại.
---
【Chương năm
Năm thứ tám của nhân gian.
Lứa bé trai "sau lệnh cấm" đầu tiên đã bảy, tám tuổi. Trong lớp một tiểu học, ba mươi học sinh, ba mươi bé trai.
Cô giáo đứng trên bục giảng, đ/au đầu đến mức muốn đ/ập đầu vào tường.
"Im lặng! Tất cả im lặng cho ta!"
Không ai nghe.
Ba mươi thằng nhóc chạy nhảy lồng lộn, ghế bị đ/á đổ bốn cái, có hai đứa đang đá/nh nhau, còn một đứa đang ăn phấn viết bảng.
Cô giáo day day thái dương.
Cô nhớ lại lớp mình chủ nhiệm mười năm trước, nam nữ bằng nửa, con gái ít nhiều còn trấn áp được tình hình.
Giờ thì?
Phát đi/ên hết cả rồi.
Nhưng đây là chuyện nhỏ.
Chuyện lớn xảy ra trong thế giới người lớn.
Tống Gia Vượng năm nay ba mươi lăm tuổi.
Làm quản lý cấp trung ở một công ty internet tại tỉnh thành, thu nhập ổn, có nhà có xe có vợ có hai con.
Theo lý mà nói thì cuộc sống cũng tạm ổn.
Nhưng gần đây anh ta phát hiện một vấn đề.
Các đồng nghiệp nữ trẻ tuổi trong công ty, ngày càng "đắt giá".
Không phải kiểu "đắt giá" m/ập mờ kia.