Không có khuôn mặt. Không có giọng nói.
Chỉ có một cảm giác--lạnh.
Cái lạnh thấm ra từ tận kẽ xươ/ng.
"Ngươi đến rồi." Ta nói.
Cô ấy không đáp.
"Đến xem thử ta có định mềm lòng không sao?"
Cái bóng lắc lư.
Như thể đang gật đầu.
Ta mỉm cười.
"Yên tâm đi."
Ta khép cuốn sổ lại.
"Ta sẽ không mềm lòng đâu."
Cái bóng lại lắc lư.
Rồi tan biến.
Lúc cô ấy đi, một ngọn nến trên bàn vụt tắt.
Trong không khí để lại một mùi m/áu cực nhạt.
Mùi m/áu của trẻ sơ sinh.
Ta nhắm mắt lại.
"Sẽ không mềm lòng đâu."
Ta lại nói thêm một lần nữa.
Như là nói với cô ấy.
Cũng như là nói với chính mình.
---
Cuối năm thứ mười lăm của nhân gian.
Từ đường thôn Tống Gia, phủ một lớp bụi dày.
Không còn ai đến cúng tổ tiên nữa.
Người trẻ đều đã đi hết--lên thành phố làm thuê. Không tìm được vợ, ở lại trong thôn cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Những người ở lại toàn là người già.
Sống Đức Hậu đã bảy mươi sáu tuổi.
Chân tay đã không còn linh hoạt nữa. Đi lại phải chống gậy.
Việc ông ta làm mỗi ngày là ngồi trước cửa phơi nắng, rồi vào từ đường ngồi một chút.
Bài vị trong từ đường xếp thành năm hàng.
Liệt tổ liệt tông nhà họ Tống.
Hàng dưới cùng có một chỗ trống.
Là để dành cho Hạo Hạo.
Hạo Hạo năm nay mười lăm tuổi. Đang học cấp ba trong thành phố.
Cao lớn vạm vỡ, học lực bình thường, ít nói.
Sống Gia Vượng một mình nuôi nó, cũng không chăm sóc chu đáo được.
Nhưng lần nào Sống Đức Hậu gọi điện đến cũng chỉ hỏi đúng một câu: "Hạo Hạo học hành thế nào? Có kết bạn gái chưa?"
Sống Gia Vượng: "Cha, nó mới mười lăm tuổi."
"Mười lăm thì sao? Bây giờ con gái ít như vậy, không ra tay sớm thì đến lúc đó đến nước uống cũng chẳng có mà húp."
"..."
"Ngươi nghe ta nói này! Bảo Hạo Hạo luyện cái miệng cho ngọt vào, cứ thấy bạn nữ là phải đối xử thật tốt, tặng quà, giúp làm bài tập--"
"Cha, cha thế này là quấy rối đấy."
"Quấy rối cái gì mà quấy rối, năm xưa ta theo đuổi mẹ ngươi--"
"Được rồi được rồi con biết rồi."
Sống Gia Vượng cúp máy.
Day day thái dương.
Anh ta nhìn bức ảnh gia đình trên tường phòng khách--đó là ảnh chụp trước khi ly hôn.
Năm người.
Giờ trong nhà này chỉ còn lại anh ta và Hạo Hạo.
Hai gã đàn ông.
Mắt to trừng mắt nhỏ.
Bữa tối hoặc là gọi đồ ăn ngoài, hoặc là ăn mì tôm.
Thỉnh thoảng Sống Gia Vượng lại nhớ đến món sườn kho Trần Khả làm, nhớ đến dáng vẻ Nữu Nữu giúp anh ta đưa điều khiển từ xa--
Thôi bỏ đi.
Không nghĩ nữa.
---
Cuối năm đó, có một tin tức lên hot search.
Tiêu đề là--《Thí nghiệm "th/ai nhi nữ nhân tạo" đầu tiên trên thế giới tuyên bố thất bại》.
Một đội ngũ khoa học hàng đầu của một quốc gia đã tốn năm năm, đầu tư mười tỷ đô la Mỹ, cố gắng chế tạo phôi th/ai nhiễm sắc thể XX bằng kỹ thuật chỉnh sửa gen.
Kết quả--
Tất cả phôi th/ai trong tuần phát triển thứ ba đều tự động chuyển thành XY.
Không một ngoại lệ.
Cứ như thể có một bàn tay vô hình, vào khoảnh khắc trứng thụ tinh phân chia, đã phong tỏa toàn bộ con đường dẫn đến "phái nữ".
Tại buổi họp báo, người phụ trách dự án tháo kính xuống, đối mặt với phóng viên, nói một câu.
"Chúng tôi đã nỗ lực hết sức trong khả năng của khoa học nhân loại."
"Kết luận là--đây không phải vấn đề khoa học."
Cả hội trường im lặng.
Phóng viên truy hỏi: "Vậy đó là vấn đề gì?"
Ông ta không trả lời.
Đeo lại kính,
Thu dọn đồ đạc, bỏ đi.
Đêm đó, chủ đề hot nhất trên mạng xã hội toàn cầu chỉ có bốn chữ--
"Nguyệt Lão, tại sao?"
---
Tại sao ư?
Các ngươi thực sự không biết tại sao sao?
---
【Chương mười】
Năm thứ hai mươi của nhân gian.
Sống Đức Hậu ch*t rồi.
Ch*t vào mùa đông.
Ngày mùng chín tháng Chạp.
Cùng tháng với lúc ông ta vứt bỏ đứa bé gái ba mươi năm trước.
Ông ta được phát hiện trong từ đường.
Người trong thôn nói, đêm hôm trước tuyết rơi dày, sáng sớm hôm sau trên đường đến từ đường có dấu chân, xiêu xiêu vẹo vẹo, khập khiễng.
Dấu vết của cây gậy chống chọc xuống tuyết, từng hố từng hố.
Ông ta đi vào giữa đêm.
Lúc đến từ đường, cửa không khóa. Ông ta đẩy cửa, đi vào, ngồi xuống trước bài vị.
Không ai biết cuối cùng ông ta đã nói gì.
Lúc phát hiện ra ông ta, ông ta đang ngồi trên chiếc ghế thái sư cũ dưới bài vị, tay nắm ch/ặt một tờ giấy.
Là lá thư của viện phúc lợi.
Nắm ch/ặt đến nhàu nát, các góc đều đã sờn lông.
Rõ ràng đã bị lật đi lật lại xem vô số lần.
Đôi mắt ông ta mở trừng trừng.
Nhìn hàng bài vị treo trên bức tường đối diện.
Miệng hơi há ra.
Như thể vẫn muốn nói gì đó.
Nhưng chẳng thể thốt ra được lời nào.
Ch*t cóng.
---
Sống Gia Vượng vội vàng quay về lo hậu sự.
Đứng trong từ đường, nhìn th* th/ể cha mình được khiêng đi.
Nhìn hàng bài vị kia.
Hàng dưới cùng.
Năm cái tên.
Toàn là nam.
Anh ta đột nhiên nhớ ra một chuyện--
Anh ta thực ra có một người em gái.
Hay nói đúng hơn là, từng có.
Năm anh ta năm tuổi, mẹ anh ta sinh một đứa bé. Sau đó đứa bé biến mất, anh ta hỏi mẹ, mẹ nói "đem cho người ta rồi".
Anh ta không hỏi thêm.
Ba mươi sáu năm rồi, anh ta không hỏi lại lần nào nữa.
Giờ đây đứng trước hàng bài vị toàn tên đàn ông này--
Trong từ đường này, từ hàng đầu tiên đến hàng cuối cùng, suốt mấy trăm năm qua, không có lấy một cái tên phụ nữ.
Cứ như thể phụ nữ chưa từng tồn tại.
Cứ như thể trong huyết mạch nhà họ Tống chưa từng chảy qua dấu vết của phái nữ.
Nhưng sự thật là--người trên mỗi bài vị, đều được sinh ra từ bụng của một người đàn bà.