Hôm nay tôi phải đi gặp luật sư xử lý di sản, người đó vốn đã chẳng ưa gì tôi và luôn gây khó dễ, nếu đến muộn, biết đâu lại sinh chuyện.
Thế là tôi gượng dậy khỏi giường. Đôi chân như đang bước trên mây, tôi lờ đờ vệ sinh cá nhân, mặc quần áo rồi xuống lầu.
Lăng Thiệu đã ăn mặc chỉnh tề, đang ngồi bên bàn ăn đọc báo tài chính. Lăng Vọng cũng thích ngồi đó đọc báo, nhưng vì anh ấy bị cận nhẹ nên thường đeo kính. Lăng Thiệu không bị cận, ngược lại thị lực rất tốt, vừa liếc mắt đã thấy tôi.
"Sắc mặt em tệ quá, tối qua ngủ không ngon sao?"
"Mơ thấy kẻ th/ù." Tôi buột miệng đáp cho qua chuyện.
"Xem ra trận chiến hôm qua rất kịch liệt nhỉ." Lăng Thiệu cười đầy ẩn ý.
Tôi không biết anh ta có ý gì, nhưng nghe giọng điệu mỉa mai đó, như thể anh ta chắc chắn tôi sẽ là người thua cuộc. Tôi ngày càng không ưa kẻ tự xưng là em trai sinh đôi của Lăng Vọng này. Đợi thám tử điều tra rõ ràng, tôi sẽ tính cách đối phó với anh ta sau.
Lăng Thiệu đẩy phần bánh mì sandwich và cốc sữa trên bàn về phía tôi. Tôi liếc nhìn với ánh mắt lạnh lùng: "Tôi không thích ăn mấy thứ này."
"Không thích ư?" Trên mặt Lăng Thiệu thoáng hiện vẻ ngẩn ngơ, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại nụ cười.
"Anh cứ tưởng chị dâu sẽ thích."
Tôi nhếch mép: "Đó là anh tưởng thôi, đừng áp đặt lên người tôi."
Tôi đã ăn sandwich và uống sữa suốt năm năm trời. Giờ Lăng Vọng ch*t rồi, tôi còn ăn cái quái gì nữa!
Nói mới nhớ, tâm trạng hôm nay bực dọc một cách khó hiểu, khiến lời nói của tôi cũng đanh đ/á, chua ngoa. Vốn dĩ tôi còn định giữ vẻ khách sáo với Lăng Thiệu.
Lăng Thiệu hỏi: "Vậy chị dâu thích ăn gì?"
"Không liên quan đến anh."
Tôi thích ăn bánh bao, bánh bao nhân th!t đậm đà, ăn kèm với một cốc sữa đậu nành ngọt. Hoặc là một bát bún bò, một bát hoành thánh, một bát mì. Cái gì cũng được, miễn là tôi không thích ăn bánh mì hay rau xanh, cũng không thích những món ăn nửa nóng nửa lạnh.
Hồi nhỏ không có điều kiện nên chỉ được ăn cơm nguội, giờ di sản của Lăng Vọng sớm muộn gì cũng vào tay tôi, tôi phải ăn sơn hào hải vị mỗi ngày! Đúng rồi, tôi còn phải đi đăng ký phòng gym, học võ tự vệ, ít nhất là không để bị Lăng Thiệu đ/è ra mà đến cả sức phản kháng cũng không có như ngày hôm qua.
Lăng Vọng thích phụ nữ trắng trẻo, mảnh mai, trong khi cơ thể tôi lại rất dễ lên cơ. Trước đây để bám được anh ta, tôi bất chấp ăn kiêng đi/ên cuồ/ng và giảm vận động, ép bản thân g/ầy đi. Sau khi kết hôn, chỉ một câu "hình như em b/éo lên rồi" của Lăng Vọng cũng khiến tôi lo lắng đến mức mất ngủ suốt đêm, nhưng cũng không dám không ăn vì Lăng Vọng không thích như vậy. Thế nên sau khi ăn xong, tôi đành lén chạy vào nhà vệ sinh móc họng nôn ra.
May thay, Lăng Vọng ch*t rồi, do chính tay tôi gi*t.
"Em định ra ngoài à?" Lăng Thiệu thấy tôi cầm ví, lại hỏi.
"Không liên quan đến anh."
Tôi không biết Lăng Thiệu biết được bao nhiêu về chuyện di sản, nhưng cứ im lặng là tốt nhất.
Đến văn phòng luật sư, tôi vẫn như mọi khi, được cô lễ tân nở nụ cười giả tạo dẫn vào phòng tiếp khách.
"Luật sư Tôn đang bận, mời bà đợi một lát."
Lại đợi. Đây đã là lần thứ n tên họ Tôn đó trì hoãn tôi. Lần trước tôi đợi trong phòng khách suốt sáu tiếng đồng hồ, chỉ để nhận lại câu "Luật sư Tôn tan làm rồi" từ cô lễ tân.
Tôi nhếch mép cười: "Vậy sao? Khách hàng nào quan trọng hơn cả di sản nhà họ Lăng thế? Để tôi vào xem sao, biết đâu còn giúp được luật sư Tôn đấy!"
Nói rồi, tôi nhanh nhẹn lách qua lễ tân, nện gót giày cao gót thật mạnh hướng về phía văn phòng luật sư.
"Luật sư Tôn, bận gì đấy!"
Tôi vừa nói lớn vừa đẩy cửa văn phòng. Nhưng khi nhìn rõ người bên trong, giọng tôi bỗng tắt ngấm.
Lăng Thiệu cũng ở đó.
5、
Luật sư Tôn vừa nhìn thấy tôi, sắc mặt liền trầm xuống. Ông ta giới thiệu tôi với Lăng Thiệu: "Ông Lăng Thiệu, đây là vợ của Lăng tổng, Trần Bảo Hoa."
"Phu nhân Lăng, đây là..."
"Tôi biết rồi, tối qua đã gặp nhau rồi, phải không chị dâu?"
Lăng Thiệu ngắt lời luật sư Tôn, giọng điệu đầy ám muội.
Tôi không chịu kém cạnh: "Nếu ý anh là việc anh giả dạng người chồng đã khuất của tôi để dọa tôi, thì đúng là vậy đấy."
Luật sư Tôn ho khan hai tiếng: "Phu nhân Lăng, tôi nghĩ lễ tân chắc đã nói với bà là hôm nay tôi có khách rồi."
Tôi liếc nhìn Lăng Thiệu: "Ồ, vậy sao? Tôi cứ tưởng luật sư Tôn lại lấy cớ đó để thoái thác tôi. Không ngờ..."
Lăng Thiệu đang ngồi trên ghế sofa, hai tay đan vào nhau, ngón trỏ gõ nhịp nhàng lên mu bàn tay: "Luật sư Tôn và chị dâu tôi thân nhau lắm sao?"
Sắc mặt luật sư Tôn thay đổi: "Không thân!"
"Sao lại không thân, tôi đã đến tìm ông bao nhiêu lần rồi..." Tôi cười, ngồi xuống đầu kia của ghế sofa.
"Di sản của A Vọng, tức chồng tôi, ông nên cho tôi một câu trả lời chắc chắn đi chứ?"
Luật sư Tôn lộ vẻ khó chịu: "Lăng tổng th* th/ể còn chưa lạnh, bà đã vội vã muốn thừa kế di sản, không thấy quá đáng lắm sao?"
Tôi nhếch mép cười lạnh: "Ông nói hay thật, hiện tại không biết có bao nhiêu cặp mắt đang dòm ngó di sản của Lăng Vọng, ai mà biết được nếu cứ kéo dài thêm thì sẽ xảy ra biến cố gì."
Nói đoạn, tôi cố tình liếc nhìn Lăng Thiệu. Nếu không phải vì tên luật sư Tôn này cứ trì hoãn, tôi đã không phải kiêng dè Lăng Thiệu đến mức này.