Cung Tàng

Chương 19

05/08/2026 13:24

Có người nói đầu óc ông có vấn đề. Có người nói ông là kẻ si tình. Có người lại bảo ông chỉ muốn tìm cớ để uống rư/ợu. Ông nghe xong cũng chẳng biện bạch, chỉ mỉm cười.

Nhưng cứ mỗi độ thu sang, ông luôn là người đầu tiên treo dải lụa đỏ. Dải lụa đỏ nhà người ta treo vào dịp Tết, dịp hỷ sự, chỉ có dải lụa của ông là treo vào mùa thu, treo suốt cả mùa thu, đến đông mới thu lại, sang năm lại thay dải mới.

Có người hỏi ông: "Sư phụ, người mà ngài đợi rốt cuộc là ai vậy?"

Ông ngẫm nghĩ rồi nói: "Một cô nương quen biết từ rất lâu rồi."

"Cô nương đó ở đâu?"

Ông nhìn về phía kinh thành xa xăm, bỗng nhiên không nói gì nữa. Đợi một lúc lâu sau mới cất tiếng: "Ở một nơi rất xa, rất xa. Nhưng năm nào nàng ấy cũng nhìn thấy dải lụa này."

"Sao ngài biết nàng ấy nhìn thấy?"

Ông lại cười, cúi đầu nhìn những khớp xươ/ng biến dạng của mình, chậm rãi xoa nhẹ: "Mắt nàng ấy tốt lắm. Năm xưa nàng ấy b/ắn cung, năm mươi bước chân vẫn có thể b/ắn trúng lỗ đồng tiền."

Người hỏi không hiểu câu này có ý gì, chỉ thấy ông lại đang nói nhảm. Nhưng chính ông thì hiểu rõ. Mỗi lần treo dải lụa xong rồi quay về, trong lòng ông đều thầm nói cùng một câu--

"Nàng nhìn thấy rồi chứ."

Gió thổi tan câu nói ấy, thổi lên tận trời cao vời vợi. Ông đã nói suốt hai mươi bảy năm. Năm nào cũng nói.

Mùa thu năm Nguyên Phong thứ ba thời Tống Thần Tông.

Kinh thành hoa quế nở rộ khắp chốn. Thái hậu Triệu thị ngồi bên cửa sổ tẩm cung, tay nắm ch/ặt một chén trà. Trà đã nguội, nàng không uống, cứ nắm lấy như thế, nhìn trời ngoài cửa sổ.

Một cung nữ bưng trà mới vào, khẽ nói: "Thái hậu, đổi chén khác đi ạ."

Nàng đặt chén trà nguội xuống, nhận lấy chén nóng, nhấp một ngụm. Rồi nàng hỏi: "Hôm nay là ngày bao nhiêu?"

"Ngày hai mươi ba tháng chín ạ."

Nàng đặt chén trà xuống, đứng dậy đi tới bên cửa sổ.

"Hôm nay--" Nàng khựng lại, "Phía tường thành có tin tức gì không?"

Cung nữ cúi đầu: "Bẩm Thái hậu, sáng nay cấm quân tuần tra báo về, trên tường thành góc đông nam lại xuất hiện một dải lụa đỏ. Dài ba trượng, màu đỏ rực. Không biết là ai treo."

Nàng đứng bên cửa sổ, nhìn về hướng đó. Dù cách biệt bởi những lớp tường thành hun hút, nàng chẳng nhìn thấy gì cả. Nhưng nàng biết nó ở đó.

Nàng đứng rất lâu rồi nói: "Ngươi lui xuống đi."

Cung nữ lui ra. Nàng đứng một mình bên cửa sổ, tay vịn lấy khung cửa, các đ/ốt ngón tay khẽ trắng bệch.

"Năm nay cũng treo rồi." Nàng khẽ nói.

Gió thổi vào, mang theo hương hoa quế. Nàng hít một hơi, chợt mỉm cười. Rất nhạt, nhưng đuôi mắt đã cong lên.

Nàng xoay người đi về phía án thư, lấy từ đáy hòm ra một mũi tên. Mũi tên cũ, chữ khắc trên thân tên đã mòn đến mức nhìn không rõ-- "Thiên hạ không cung, thì tên vô dụng. Nhưng nếu cung còn--"

Nàng đưa tay chạm nhẹ lên hàng chữ đó.

"--thì tên còn." Nàng nói.

Nàng áp mũi tên vào ngựk, nhắm mắt lại một lúc. Sau đó nàng cất nó đi, khóa hòm lại. Ngồi xuống lần nữa, bưng chén trà nóng lên uống một ngụm.

Ngoài cửa sổ hoa quế vẫn rơi. Gió phương nam vẫn thổi. Nàng nhìn ra ngoài, không nói thêm câu nào. Nhưng nét cười nơi khóe miệng vẫn chưa hề tan biến.

Gió từ phương nam thổi tới, mang theo hương vị của hoa quế, thổi suốt từ Giang Nam đến tận kinh thành. Dải lụa đỏ trước cửa tiệm rèn vẫn bay, hoa quế ngoài tường cung vẫn rơi.

Hai người họ chưa từng nhìn thấy nhau. Nhưng gió đã nhìn thay họ.

Mùa thu năm ấy, dải lụa đỏ đã bay suốt hai mươi bảy năm. Dải thứ hai mươi tám, vẫn đang chờ đợi.

Toàn văn hoàn.

Cảm ơn bạn đã đọc đến cuối cùng.

Kết thúc "Cung Tàng" | Đã hai mươi bảy năm rồi. Dải lụa đỏ trước cửa tiệm rèn năm nào cũng thay một dải mới. Có người hỏi ông đợi rốt cuộc là người thế nào, ông nói "một cô nương quen biết từ rất lâu rồi. Ở một nơi rất xa, rất xa, nhưng năm nào nàng ấy cũng nhìn thấy dải lụa này". Mỗi độ cuối thu, góc đông nam hoàng thành đều xuất hiện một dải lụa đỏ. Không ai biết là ai treo. Cũng không ai biết nàng đợi cả đời, chính là đợi dải lụa đỏ ấy. Câu chuyện đến đây là kết thúc. Cảm ơn bạn đã đọc đến cuối cùng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
5 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
9 Alpha hỗn loạn Chương 13
10 Chuộc tội Chương 12
11 SÓI ĐI LÙI Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dám đặt quy tắc cho Trưởng công chúa? Ngươi đúng là chán sống rồi!

Chương 10
Bình Nam tướng quân Thẩm Cẩn Niên đại phá Bắc Địch, phụ hoàng ban chỉ tứ hôn, gả ta vào Thẩm phủ. Ngày đại hôn, hoa kiệu vừa hạ xuống, lão phu nhân nhà họ Thẩm đã chặn ngay cửa phủ, bưng ra một bát canh hoàng liên. 'Công chúa đã gả vào nhà họ Thẩm, tất phải là con dâu nhà này. Hãy uống cạn bát canh này, tỏ lòng hiếu thảo, rồi mới được bước chân vào cửa.' Ta nhẫn nhịn, nhận lấy bát mà uống một hơi cạn sạch, đắng đến tận gốc lưỡi. Vừa vào chính đường, đại tẩu nhà họ Thẩm lại bưng đến một bộ y phục vải thô, mỉm cười đặt vào tay ta. 'Nhà họ Thẩm ta vốn trọng tiết kiệm, bộ giá y của công chúa quá đỗi xa hoa. Hãy thay bộ này mà bái đường, mới tỏ rõ gia phong thanh liêm.' Ta vẫn nhẫn nhịn. Bái đường xong, Thẩm Cẩn Niên dẫn ta về tân phòng, nửa đường lại bị mẫu thân chàng gọi lại. Lão phu nhân chỉ tay về phía từ đường, chậm rãi cất lời: 'Công chúa, nhà họ Thẩm có gia quy. Tân nương đêm đầu về nhà, phải quỳ tại từ đường đủ ba canh giờ, chép gia huấn trăm lần. Nếu trước khi trời sáng chưa chép xong, thì không có tư cách ghi tên vào gia phả nhà họ Thẩm.'
Cổ trang
13