Gió chiều lay động đóa phù dung

Chương 6

05/08/2026 13:33

“Tính tình nhút nhát mềm yếu này của nàng, ngược lại rất giống nàng ấy thuở thiếu thời.”

“Nàng ấy trước kia cũng sợ tối, ban đêm không dám ở một mình, luôn thích quấn lấy trẫm nói mấy lời lảm nhảm linh tinh.”

Từng chữ từng câu, chậm rãi thốt ra, giọng điệu dịu dàng đến khó tin.

Ta vốn là kẻ có cái miệng không bao giờ nghỉ, thích nhất là trò chuyện.

Lúc này, sự tò mò trong lòng lập tức đ/è bẹp nỗi sợ hãi.

Ta ngoan ngoãn ngồi một bên, mở to đôi mắt sáng ngời, lắng nghe đến mức nhập tâm vô cùng.

“Vậy, vậy Hoàng hậu nương nương lúc nhỏ cũng bị trưởng bối dạy dỗ quy tắc sao?” Ta không nhịn được nhỏ giọng hỏi dồn.

Hoàng thượng nghe vậy, khóe môi khẽ nhếch một nụ cười nhạt nhòa, nhẹ nhàng gật đầu: “Có.”

“Nàng ấy khi đó luôn bị ph/ạt đứng, nhưng tính tình thì chẳng sửa được chút nào.”

Ta nghe đến mức mắt sáng rực lên, càng thêm hứng thú, liên tục đặt ra đủ loại câu hỏi vụn vặt.

Hoàng đế lại tiếp tục kể, kể về việc Tiên hoàng hậu thích ăn bánh hoa quế nhưng chê Ngự thiện phòng làm quá ngọt.

Kể về việc Tiên hoàng hậu viết chữ cực x/ấu, nhưng cứ khăng khăng đòi làm thơ tặng ngài.

Kể về việc ngày Tiên hoàng hậu sinh tiểu công chúa đã đ/au đớn suốt một đêm, ngài ở ngoài phòng sinh suýt nữa giẫm mòn cả sàn nhà.

Những chuyện nhỏ nhặt giấu trong hồi ức, ngài từng chút từng chút lấy ra.

Giống như đang đếm những báu vật quý giá.

Ta chống cằm ngồi bên cạnh, nghe đến mức say sưa.

Thỉnh thoảng còn góp lời vài câu.

Giọng của Hoàng đế ngày càng nhỏ dần.

Cuối cùng, ngài nói Uyển Ninh chắc chắn vẫn còn gi/ận ngài.

Gi/ận ngài tuyển tú, gi/ận ngài để người đàn bà khác ở trong hậu cung của nàng, đợi đến khi gặp lại, không biết phải dỗ dành bao lâu mới dỗ được.

Trăng dần chuyển sang mép khung cửa sổ, chân trời đã vương sắc trắng bạc.

Hoàng đế đã ngủ thiếp đi trên sập.

Ta nhẹ chân nhẹ tay đắp cho ngài một chiếc chăn mỏng.

Có lẽ vì trò chuyện vui vẻ.

Kể từ đêm đó, Hoàng đế cứ vài ba ngày lại chạy đến Ngẫu Hương Tạ của ta.

Ban đầu Xuân Đào còn kích động không thôi.

Lần nào cũng phải trải giường xông hương.

Sau này nó phát hiện mỗi lần Hoàng đế đến đều nằm ườn ra ghế dài, thở dài một tiếng rồi bắt đầu nói:

“Hôm nay là ngày giỗ của Uyển Ninh”

“Uyển Ninh lúc sinh thời thích nhất cây mai ở Ngự hoa viên”

“Trẫm đêm qua mơ thấy nàng ấy”.

Xuân Đào cuối cùng cũng bỏ cuộc, chuyển sang pha trà đặc.

Hoàng đế càng trò chuyện càng hăng, hơn nữa nói xong là đi, hoàn toàn không đụng đến giường.

Thái giám Kính Sự Phòng mỗi lần đều ghi chép cẩn thận: “Ngày... tháng... năm, Đế hạnh Ngẫu Hương Tạ”.

Xuân Đào nhìn thấy, muốn nói lại thôi.

Nhịn đến mức mặt xanh cả lại.

Chỉ có thể quay sang hỏi ta, tại sao Bệ hạ cứ thích tìm ta để tán gẫu.

Ta nói Hoàng đế cảm thấy ta là người đặc biệt thích hợp để trò chuyện.

Ngài nói những phi tần khác gặp ngài, không phải r/un r/ẩy sợ hãi thì cũng là vội vàng tranh sủng.

Còn có một vị Thẩm Quý nhân, thì lạnh nhạt chẳng thèm đoái hoài.

Chỉ có ta là khi nghe ngài nói chuyện thì hai mắt sáng rực.

Còn hỏi dồn: “Sau đó thì sao?”, “Thế rồi sau đó nữa?”, “Nàng ấy thực sự cãi nhau với người sao?”.

Hoàng đế nói phản ứng này của ta khiến ngài cảm thấy rất có thành tựu.

Xuân Đào nghe xong chỉ biết lắc đầu.

“Cơ hội tốt như vậy, người lại chẳng nắm bắt lấy lần nào, tiếc quá đi mất!”

Tiếc sao?

Ta không hề cảm thấy vậy.

Nghiêm túc mà nói, ta ngược lại thấy mình mới là người chiếm được hời.

Bởi vì bây giờ không chỉ có người tán gẫu với ta, mà người tán gẫu này còn ban thưởng.

Điều này khiến mức sống ở Ngẫu Hương Tạ của chúng ta tăng lên đáng kể.

Nếu nói có điều gì không tốt, thì chỉ có một điểm.

Đó là mỗi khi Hoàng đế ở Ngẫu Hương Tạ đến tận nửa đêm, vài ngày sau khi ta gặp lại Thẩm tỷ tỷ.

Sắc mặt nàng sẽ lạnh lùng lạ thường.

Tháng năm nơi thâm cung là lặng lẽ nhất.

Tường đỏ cao vút, ngăn cách nhân gian sớm tối.

Thoắt cái, đã năm năm.

Năm năm.

Nói dài không dài, nói ngắn không ngắn.

Dài đến mức Xuân Đào từ một nha hoàn lắm lời, đã trở thành cung nữ chưởng sự cũng lắm lời không kém.

Ngắn đến mức ta cảm thấy, như thể hôm qua mình còn đang ở trong Tây phối điện của Trữ Tú Cung.

Những năm này, vị phân trong hậu cung không thay đổi nhiều.

Bởi vì Hoàng đế không hay lật bài, nên mọi người đều khó mà thăng cấp.

Nhưng cũng không phải là hoàn toàn không thay đổi.

Ví dụ như Mạnh Tần sau năm năm cuối cùng cũng leo lên được Đức phi.

Ví dụ như Thẩm tỷ tỷ,

từ một Quý nhân nhỏ bé từng bước vững vàng thăng tiến, được sắc phong làm Thục phi.

Lại ví dụ như người có tiền đồ nhất là ta, một bước lên mây, trở thành Quý phi.

Ở tiền triều, phụ thân cũng nhờ phúc của ta mà được thơm lây.

Từ một quan chức kinh thành tòng ngũ phẩm từng bước thăng tiến, hai năm trước nhậm chức Tế tửu Quốc tử giám, nay quan đã đến Thái phó.

Lời đồn thổi trong triều đình lan truyền khắp nơi.

Nói rằng ngôi Hậu bỏ trống đã lâu, Ninh Thái phó bước tiếp theo hẳn là sắp vinh thăng làm Quốc trượng.

Phụ thân ta dĩ nhiên là hớn hở vui mừng.

Nhưng cũng có người tạt gáo nước lạnh.

Nói rằng phụ thân của Thục phi trấn giữ biên cương nhiều năm, tay nắm trọng binh, lại từng là võ sư của Thánh thượng, có tình nghĩa thầy trò với Bệ hạ.

Ngôi Hậu này hoa rơi nhà ai, thật sự khó mà nói trước.

Tóm lại, trong triều ngoài nội, trong cung ngoài cung.

Việc ta và Thẩm tỷ tỷ là kẻ th/ù không đội trời chung để tranh giành ngôi Hậu, dường như đã là chuyện ván đã đóng thuyền.

Hai chúng ta, tựa như hai lá cờ.

Một lá viết chữ “Ninh”, một lá viết chữ “Thẩm”.

Được phe cánh của mình giương cao, chỉ chờ gió đến.

Trong tiết xuân, ngọn gió này, cuối cùng cũng đã đến.

Ngày Xuân phân.

Biên cương truyền về tin thắng trận.

Thẩm lão tướng quân đại phá chủ lực quân Bắc Địch tại biên giới, ch/ém địch hàng ngàn, thu phục ba tòa trọng trấn biên quan đã thất thủ nhiều năm.

Đây là trận đại thắng biên cương đẹp nhất,

trong những năm gần đây.

Ngựa trạm đưa tin thắng trận từ cửa thành phía Bắc phi thẳng vào cung thành, vó ngựa giẫm nát hoa rơi khắp thành, bách tính dọc đường reo hò cổ vũ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
8 Alpha hỗn loạn Chương 13
10 SÓI ĐI LÙI Chương 12
11 Chuộc tội Chương 12
12 Tự Làm Tự Chịu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm