Ta cười lạnh một tiếng: "Vậy ngươi có thể nói cho ta biết, giờ Ngọ mười ngày trước, ngươi ở đâu? Đang làm gì? Bên cạnh có người làm chứng không?"
"Ta..." Lưu Quảng Phát nghẹn đến mặt đỏ gay, "Chuyện mười ngày trước, ai mà nhớ cho rõ được?"
"Không nhớ rõ? Vậy thì dễ thôi. Các vị quan gia ở đây sẽ giúp ngươi hồi tưởng lại từng chút một."
Nói xong, ta xoay người hành lễ với huyện thái gia.
"Đại nhân, lời ta nói đã xong. Những việc còn lại, xin giao cả cho ngài."
Huyện thái gia do dự một chút, đành gật đầu.
"Làm phiền cô nương."
Ta xoay người rời đi.
Sau lưng lại truyền đến tiếng gào thét đi/ên cuồ/ng của Lưu Quảng Phát: "Oan uổng! Ta bị oan! Đại nhân, đừng nghe con tiện nhân kia nói nhảm, ta căn bản không có gi*t người..."
Ta xoa xoa huyệt thái dương, cảm thấy vô cùng mệt mỏi, nhưng cũng có chút nhẹ nhõm trong lòng.
Ta ngẩng đầu nhìn về phía hiện trường vụ án, thầm thì trong lòng: Tỷ tỷ, ta chỉ có thể giúp ngươi đến đây thôi. Mong ngươi sớm ngày được rửa sạch oan tình, sớm ngày luân hồi!
Sáng sớm hôm sau, huyện thái gia sai người mời ta đến thư phòng.
Ông ta dường như cả đêm không ngủ, vẻ mặt mệt mỏi nhưng không giấu nổi sự kích động.
"Thải Vân cô nương, lần này ngươi lập đại công rồi!"
"Bản huyện phải trọng thưởng cho ngươi!"
Ta mỉm cười: "Phạm nhân khai chưa?"
"Khai rồi!"
Tiếp đó, huyện thái gia kể lại toàn bộ vụ án cho ta nghe.
Hóa ra, Lưu Quảng Phát này vì làm nghề đồ tể nên chẳng ai muốn gả con gái cho hắn.
Khó khăn lắm mới nhờ người mai mối được một cô nương, ai ngờ cô nương kia lại chê hắn mặt mũi bặm trợn, tướng mạo hung á/c, thế nào cũng không đồng ý.
Hắn sinh lòng th/ù h/ận, nhân lúc cô nương ra ngoài thăm thân, liền b/ắt c/óc vào rừng nhỏ, trước là đá/nh đ/ập, sau lại muốn làm chuyện bất chính.
Kết quả cô nương đó tính tình cương liệt, hắn không thể thực hiện được, liền thẹn quá hóa gi/ận, dùng d/ao đồ tể mang theo ch/ém ch*t nàng.
Sau đó hắn sợ tội bỏ trốn, trốn đến nhà người thân. Quan sai phải tìm rất lâu mới bắt được hắn.
"Vậy nên Thải Vân cô nương, suy đoán trước đó của ngươi đều chính x/ác. Nay cả huyện nha không ai là không nhìn ngươi bằng ánh mắt khác. Ngươi có thể nói cho ta biết, ngươi làm thế nào mà biết được không?"
Ta im lặng một hồi, chột dạ lắc đầu.
"Đại nhân, nói ra e ngài sẽ thất vọng. Ta thực ra chẳng có căn cứ gì, chỉ dựa vào trực giác thôi."
"Còn vì sao lại chuẩn x/ác như thế, ta cũng không nói rõ được."
"Ồ?" Huyện thái gia nheo mắt đầy nghi hoặc, rồi mỉm cười.
Rõ ràng, ông ta không tin lời giải thích này của ta. Nhưng cũng không muốn truy c/ứu đến cùng.
Thế là ông phất tay sai người bưng tiền thưởng tới.
"Đây là thứ ngươi xứng đáng nhận được, cầm lấy mà sống cho tốt."
"Nhớ kỹ, đừng nói chuyện này với người ngoài, kẻo rước họa vào thân!"
Đương nhiên là vậy rồi.
Ta nhận lấy tiền thưởng, tạ ơn huyện thái gia, rồi quay về thuê một chiếc xe để rời khỏi huyện nha.
Tiểu đậu đinh nghe tin ta sắp đi, khóc lóc thảm thiết, đòi bằng được phải đi cùng ta.
Huyện lệnh phu nhân phải dỗ dành đủ điều, nói rằng không ai đi tay không đến nhà người khác, ngày mai m/ua quà cáp tử tế rồi hãy đi, lúc này cậu bé mới chịu thôi.
Ta đưa mẫu thân về nhà.
Vừa về đến nơi, ta liền lấy hai nén bạc quan năm mươi lượng ra khoe với bà.
Ai ngờ bà vừa nhìn liền hiểu ra chuyện gì, tức đến mức suýt ngất đi.
Ngay sau đó, bà giáng cho ta hai cái bạt tai.
"Đồ ngốc! Ngươi làm thế này có bao giờ nghĩ đến hậu quả chưa?"
"Chẳng những phải đề phòng kẻ x/ấu b/áo th/ù, mà nếu chuyện này đồn ra ngoài, ngươi còn muốn lấy chồng không? Nhà ai chịu cưới một con quái vật chứ?"
Ta không phục, vặn cổ nói: "Không lấy chồng càng tốt, đỡ làm người ta sợ."
Mẫu thân ta gi/ận quá lại t/át ta hai cái nữa.
"Đồ nha đầu ch*t ti/ệt, không lấy chồng lẽ nào định làm bà cô già cả đời sao?"
"Nếu ta còn sống thì làm bạn với ngươi, còn nếu ta ch*t rồi thì sao? Ngươi đến một người để nói chuyện cũng không có!"
"Ngộ nhỡ lại bị đám l/ưu ma/nh vô lại quấn lấy, đời ngươi coi như xong!"
Ta im lặng một hồi.
Sau đó chạy vào bếp lấy con d/ao phay ra.
"Sau này, mỗi khi đi ngủ ta đều đặt nó dưới gối, ai dám đến b/ắt n/ạt ta, ta sẽ ch/ém ch*t hắn!"
Mẫu thân ta sợ đến mức chân tay bủn rủn.
"Ch*t mất thôi, ch*t mất thôi! Ngày tháng thế này không sống nổi nữa rồi!"
Không sống nổi cũng phải sống, ít nhất bây giờ chúng ta vẫn đang sống rất tốt.
Hơn nữa, chúng ta bây giờ có tiền rồi, cứ ăn uống thỏa thích, dù sau này có ch*t cũng không lỗ!
Thế là ngày hôm sau, ta đường hoàng ra phố.
Trước tiên là đến tiền trang đổi nén bạc quan ra tiền lẻ, rồi một hơi m/ua cả gùi nhu yếu phẩm.
Nào gạo mì, th!t trứng, dầu muối mắm giấm.
Còn m/ua một con gà trống lớn, về hầm một nồi canh gà đầy ắp.
Canh gà vừa múc ra bát, đã có người gõ cửa.
Ghé mắt qua khe cửa nhìn ra, chà, chẳng phải tiểu đậu đinh nhà huyện thái gia sao?
Sao nói đến là đến thật vậy?
Ta cực kỳ miễn cưỡng mở cửa.
Ai ngờ tiểu đậu đinh vừa mở cửa đã nhào vào lòng ta: "Tỷ tỷ, ta cuối cùng cũng tìm được tỷ rồi! Ta nhớ tỷ quá!"
Chuyện này... đây là thế nào?
Ta một phen hoảng hốt.
Nhưng tiểu đậu đinh chẳng hề bận tâm, tự ý lấy trong ngựk ra một nắm kẹo nhét vào tay ta.