Người ch*t thì ch*t, kẻ đi thì đi, ban chủ b/án hết hí phục đạo cụ, đổi được mấy lượng bạc rồi về quê.
Ta trở về tiệm qu/an t/ài, cha ta đã già, lưng c/òng, mắt cũng mờ.
Ông không còn đóng nổi qu/an t/ài nữa, chỉ có thể ngồi trên bậc cửa phơi nắng.
Việc làm ăn của tiệm qu/an t/ài đổ lên vai ta.
Ta đóng qu/an t/ài, vẽ chỉ nhân, vẽ mày vẽ mắt cho người ch*t.
Chỉ nhân ta vẽ ngày càng giống Xảo tỷ nhi, đôi mày cong cong, khóe miệng vểnh vểnh, chỉ là ánh mắt lạnh lẽo hơn đôi chút.
Triệu viên ngoại cũng ch*t rồi.
Thời dịch không lấy mạng hắn, thứ lấy mạng hắn là một bữa tiệc rư/ợu.
Hắn uống say, ngã vào hố phân, ch*t đuối.
Con trai hắn đến đặt qu/an t/ài, yêu cầu gỗ kim tơ nam thượng hạng, cần một trăm chỉ nhân bồi táng.
Ta vẽ một trăm chỉ nhân, cái nào cũng vẽ theo dáng vẻ của Triệu viên ngoại.
Đầu b/éo tai to, mắt nhỏ như hạt đậu đen, cười toe toét, trông như một đám rùa tinh thành hình.
Con trai hắn đến xem một cái, nói: "A Phúc cô nương, sao chỉ nhân nào cũng giống cha ta vậy?"
Ta đáp: "Thiếu gia, chỉ nhân khai nhan cần dồn hết t/âm th/ần, t/âm th/ần ta toàn là ông ấy, vẽ ra chẳng phải là ông ấy sao."
Con trai hắn rùng mình một cái, nói: "Thôi thôi, đ/ốt đi."
Một trăm Triệu viên ngoại ch/áy rực trong đống lửa, lách tách vang lên như một trăm tràng pháo.
Ta đứng bên cạnh đống lửa, ngửi mùi nhựa thông và tro giấy, lòng dạ sảng khoái vô cùng.
Năm ta mười chín tuổi, đường Chu Tước đón một vị quý nhân.
Nói là quý nhân, thực ra là một tên thái giám.
Từ trong cung ra, mặc mãng bào màu xanh, nói năng nhọn hoắt, tay cầm phất trần, lông đuôi ngựa trên phất trần bóng loáng mượt mà.
Hắn đứng trước cửa tiệm qu/an t/ài, dùng phất trần chỉ vào chỉ nhân ta vẽ, nói: "Đây là ai vẽ?"
Ta đáp: "Ta."
Hắn nói: "Con tên gì?"
Ta đáp: "A Phúc."
Hắn nói: "A Phúc, theo ta vào cung đi."
Ta sững sờ.
Vào cung? Ta là kẻ vẽ chỉ nhân ở tiệm qu/an t/ài, vào cung làm gì?
Thái giám nói:
"Trong cung có người ch*t, cần chỉ nhân bồi táng."
"Chỉ nhân con vẽ, ta ở ngoài cung đã nghe danh, sống động như thật, có thể lấy giả tráo thật."
"Thái hậu lão nhân gia đã nói, muốn con vào cung, chuyên vẽ chỉ nhân cho cung đình."
Ta nói: "Công công, cha ta đã già, không thể rời người."
Thái giám cười cười, nụ cười ấy như một lớp da dán trên mặt, không chạm đến đáy mắt.
Hắn nói: "A Phúc, đây là chỉ dụ của Thái hậu. Lời của Thái hậu lão nhân gia chính là trời. Trời bảo con vào cung, con dám không vào sao?"
Cha ta nắm lấy tay ta, nói: "A Phúc, đừng đi, trong cung không phải nơi tốt lành."
Ta nói: "Cha, trời bảo con vào cung, con dám không vào sao?"
Cha ta khóc.
Đây là lần đầu tiên ta thấy ông khóc, ngay cả lúc mẫu thân ta ch*t ông cũng không khóc.
Ông nói: "A Phúc, cha có lỗi với con, cha không bảo vệ được con."
Ta nói: "Cha, cha bảo vệ được mà. Mệnh con mang sát khí, sát tinh vào cung, chẳng ai làm gì được con đâu."
Ta vào cung.
Yêu cầu về chỉ nhân trong cung cao hơn ngoài cung nhiều.
Phải vẽ càng giống chủ tử càng tốt, tốt nhất là giống đến mức chính chủ tử cũng không phân biệt được.
Thái hậu bảo ta vẽ chỉ nhân cho bà, nói đợi trăm năm sau, phải đ/ốt một trăm chỉ nhân giống hệt bà, để xuống âm phủ tiếp tục làm Thái hậu.
Ta gặp Thái hậu một lần.
Bà đã ngoài bảy mươi, mặt đầy nếp nhăn, như một tờ giấy bị vò nát rồi mở ra.
Nhưng đôi mắt bà rất sáng, sáng như hai hạt đậu đen khảm trên khuôn mặt như nhào bột.
Ta nhìn vào mắt bà, nhớ đến Triệu viên ngoại.
Chỉ nhân Thái hậu ta vẽ nhận được sự khen ngợi.
Thái hậu nói: "A Phúc, chỉ nhân con vẽ, còn giống ta hơn cả hình bóng trong gương."
Bà ban cho ta mười lượng vàng, một tấm lụa, còn cho ta ở trong gian phòng phụ trong cung, từ nay chuyên tâm vẽ chỉ nhân.
Ta bắt đầu vẽ chỉ nhân cho các chủ tử trong cung.
Hoàng hậu, Quý phi, tần phi, công chúa, ai cũng cần chỉ nhân, ai cũng muốn vẽ giống hệt mình.
Ta vẽ mãi, vẽ mãi, vẽ đến ngón tay chai sạn, vẽ đến mắt hoa lên.
Chỉ nhân ta vẽ đứng đầy mọi góc trong gian phòng phụ, mặc cung trang sặc sỡ, trên mặt hai vệt son đỏ rực, cười toe toét, như một đám quý phụ đang sẵn sàng dự tiệc.
Trong cung, ta nghe được rất nhiều câu chuyện.
Ví dụ như, Thái hậu không phải Hoàng hậu của tiên đế, mà là Quý phi.
Hoàng hậu tiên đế không con, bà sinh được hoàng tử, hoàng tử làm hoàng đế, bà liền làm Thái hậu.
Ví dụ như, Hoàng đế bây giờ không phải do Thái hậu sinh ra.
Hoàng tử do Thái hậu sinh, năm năm tuổi, ngã xuống hồ sen, ch*t đuối.
Ví dụ như, Hoàng hậu bây giờ là cháu gái nhà mẹ đẻ Thái hậu, nhưng Hoàng đế không thích bà ta, người ngài thích là Quý phi.
Quý phi họ Chu, tên Chu Thận Thận.
Khi nghe cái tên này, cây bút trong tay ta rơi xuống đất.
Chu Thận Thận, chỉ khác một chữ với tên người thư sinh ta từng c/ứu.
Liệu giữa họ có mối liên hệ gì chăng?
Miếng ngọc bội trên cổ, ta vẫn luôn đeo.
Chữ "Long" khắc trên đó đã bị ta vuốt ve đến mòn cả cạnh.