Hôm đó là ngày Đông chí, Thẩm Giáng đến tìm Thẩm Vân Vi, vô tình nghe thấy nên đã giải vây cho tôi.
"Đa tạ nam quân." Tôi mỉm cười dịu dàng, cúi đầu tạ ơn hắn. Thẩm Giáng lúc nào cũng giữ thái độ lễ độ.
Không biết là kẻ nào truyền ra tin đồn, rằng huynh muội họ Thẩm bất chấp luân thường đạo lý, lén lút yêu đương gắn bó.
Triều thần ở Hà Huyện vốn đã có ý ép Thẩm Giáng cưới vợ sinh con, nay tin đồn lan rộng, thiên hạ bàn tán những lời vô cùng khó nghe.
Thẩm Vân Vi bị bủa vây bởi dư luận, ngày nào cũng ở trong phủ khóc lóc kể lể.
Để phá bỏ tin đồn, Thẩm Giáng quỳ xuống c/ầu x/in tôi gả cho hắn: "Trong số những người ta quen biết, chỉ có cô nương là không hề đòi hỏi điều gì ở ta."
"Cô nương là bạn tốt của Vân Vi, vào phủ cũng sẽ giúp Vân Vi thấy thoải mái hơn."
"Ta hứa, sau khi đón cô nương vào phủ sẽ đối xử chân thành, tuyệt đối không phụ lòng cô nương."
Điều hắn c/ầu x/in là muốn tôi giúp Thẩm Vân Vi chắn bớt những lời đàm tiếu. Nếu triều thần biết được người vợ của vị chủ công đường đường chính chính lại là một tiểu thương lai lịch bất minh, họ sẽ không chỉ tốn công sức đi tra xét thân phận của tôi, mà còn liều mạng tìm ra lỗi sai của tôi để đưa con gái nhà họ vào phủ Thẩm.
Đương nhiên khi đó, họ sẽ không còn tâm trí đâu mà soi mói chuyện lo/ạn luân của hai huynh muội hắn nữa.
Tôi khéo léo từ chối: "Thiếp từng có chồng rồi."
Thẩm Giáng vẫn kiên quyết không bỏ cuộc: "Thì đã sao, ta không bận tâm."
Thấy hắn cố chấp như vậy, tôi nhấp một ngụm trà: "Thiếp đối với chủ công cũng không phải là không có yêu cầu gì."
Thẩm Giáng nhướn mày: "Nếu những điều cô nương c/ầu x/in ta đều có thể đáp ứng, liệu có thể gả cho ta không?"
Đã ở trên địa bàn của người ta, nhiều lần từ chối ý tốt sẽ khiến đối phương không vui. Một lát sau, cuối cùng tôi cũng gật đầu.
"Thiếp muốn ngài bảo vệ sự an toàn cho quãng đời còn lại của thiếp, đảm bảo thiếp không còn phải phiêu bạt nay đây mai đó."
Sở hữu gương mặt họa thủy, muốn nửa đời sau bình yên, đương nhiên phải tìm một chỗ dựa vững chắc nhất. Ít nhất là trước mắt, tôi được an toàn.
Lời nói của tôi có lẽ đã làm vị Thẩm Giáng vốn dĩ dũng mãnh thiện chiến phải bật cười. Hắn vỗ ngựk cam đoan: "Ta, Thẩm Giáng, xin thề, quãng đời còn lại nhất định bảo vệ Giang Sam cô nương chu toàn."
Ngày hôm sau, Thẩm Giáng ban xuống dụ chỉ sáu chữ: "Đón Giang Sam làm nữ quân."
Hôn lễ được tổ chức rất nhanh, cũng không tính là long trọng.
Sau khi cưới, quả nhiên phiền phức không ngớt, từ chuyện nhỏ nhặt trong hậu trạch đến tranh chấp chốn triều đình, tôi đều có thể bình tĩnh giải quyết, khiến đám người trong triều phải tâm phục khẩu phục, cung kính gọi tôi một tiếng "Nữ quân".
Năm thứ hai sau khi cưới, theo ý Thẩm Giáng chọn phu quân cho Vân Vi, cô ta đột nhiên thay đổi tính nết, đối với tôi không đá/nh thì m/ắng.
"Giang Sam, cô là kẻ vo/ng ân bội nghĩa! Ta đối xử với cô như chị em ruột, vậy mà cô lại đi quyến rũ A huynh mà ta yêu quý nhất!"
Nói rồi lại lao vào lòng Thẩm Giáng: "A huynh, Giang Sam gh/ét muội, không dung thứ cho muội, muốn đuổi muội đi!"
"Nếu muốn muội rời xa A huynh, chi bằng để muội đi ch*t đi!"
Trên mặt đất, những bức họa bị x/é nát kia đều là chân dung của những chàng trai ưu tú nhất Hà Huyện. Tôi không hiểu, rõ ràng lúc tôi mới vào phủ, cô ta còn vui vẻ gọi tôi là "Tẩu tẩu" cơ mà.
Đêm đó Thẩm Giáng ở lại viện của Thẩm Vân Vi. Từ sau đại hôn, để che mắt thiên hạ, hắn vẫn luôn ở cùng viện với tôi.
Tôi vốn tưởng rằng Thẩm Vân Vi làm lo/ạn một lần như vậy là thôi. Ai ngờ, cô ta làm lo/ạn suốt hai năm trời.
Vu oan giá họa, khóc lóc kể lể, khi có bằng chứng x/ác thực thì nhận sai, đó đều là những chiêu trò quen thuộc của cô ta.
Mỗi khi Thẩm Giáng muốn ở riêng với tôi, Thẩm Vân Vi luôn tìm đủ mọi lý do để quấy rầy. May mà tôi không có ý với Thẩm Giáng, ngoài việc làm tròn bổn phận của một nữ quân, tôi chưa từng làm phiền đến hắn.
Một ngày nọ, Thẩm Vân Vi mượn hơi men, từ phía sau rút d/ao đ/âm bị thương tôi.
Sau ba tháng được Thẩm Giáng đích thân chăm sóc, thái độ của hắn đối với tôi bỗng nhiên thay đổi. Đôi mắt vô h/ồn ấy vậy mà dần dần có ánh sáng: "Phu nhân, ta muốn cùng nàng làm vợ chồng thực sự, cùng nhau bạc đầu giai lão."
"Ta sẽ sớm gả Vân Vi đi, sau này ngoại trừ việc tang lễ, ta sẽ không quản cô ta nữa."
Nhưng điều đến trước lời hứa lại là thiết kỵ của Tiêu Tụng. Hắn không chỉ bội ước, mà còn nhẫn tâm bỏ rơi tôi, để tôi rơi vào tay Tiêu Tụng.
Gặp lại Tiêu Tụng, giữa đôi mày chàng đã thêm vài phần sát khí. Nghe binh lính nhà họ Tiêu kể lại, chàng đã trải qua cửu tử nhất sinh mới gi*t được chủ công Kinh Huyện, gi*t rất nhiều người mới leo lên được vị trí cao như hiện tại.
Sự quyết đoán t/àn b/ạo đó khiến triều thần h/oảng s/ợ, phải tôn chàng làm tân quân.
Chỉ trong vòng ba năm, chàng đã quét sạch các huyện quận xung quanh, nơi chàng đi qua, tất cả đều tự nguyện cúi đầu xưng thần.
Mà Hà Huyện hẻo lánh lại là trạm dừng chân cuối cùng trong cuộc chinh ph/ạt của chàng.
"Nàng đã nghĩ xong cách ch*t chưa?" Giọng điệu lạnh lùng băng giá, tôi thản nhiên ngước mắt nhìn chàng.
"Thiếp muốn làm một con m/a no nê, có được không?" Trong đôi mắt hạnh đẫm lệ không hề có chút sợ hãi trước cái ch*t.
Trong ngục tối, mọi người đều kinh ngạc: "Tiêu Tụng này là kẻ giỏi tr/a t/ấn người khác nhất, huống chi nàng ta lại còn là nữ quân của Hà Huyện."
Hai chữ "Nữ quân" đ/âm chọc vào lòng Tiêu Tụng, chàng gi/ận dữ rút ki/ếm lướt qua cổ tôi.
Tôi của ba năm sau càng thêm mặn mà, gương mặt non nớt kia như đóa hoa đang nở rộ, kiều diễm ướt át.
Giọt m/áu rơi trên bảo ki/ếm của chàng, điểm thêm vài phần tươi sáng.
Tiêu Tụng phái người giam giữ riêng tôi, chỉ cách phòng chính của chàng một bức tường.
Chàng cho tôi thị nữ hầu hạ, mời ngự y điều dưỡng cơ thể, phái ám vệ âm thầm bảo vệ.
Từng việc từng việc một, nhìn thế nào cũng không giống như muốn gi*t tôi.
Chẳng lẽ chàng muốn lợi dụng tôi để u/y hi*p Thẩm Giáng?
Vậy thì chàng nhầm rồi, người Thẩm Giáng yêu không phải là tôi.
Sau khi chiếm được Hà Huyện, Tiêu Tụng bận rộn xử lý công việc lớn nhỏ trong thành, không có thời gian tìm tôi b/áo th/ù.
Tôi được nhàn hạ, suốt ngày chỉ biết chăm chút hoa cỏ trong viện.
Cho đến buổi tiệc mừng công, Tiêu Tụng s/ay rư/ợu, lén lút lẻn vào phòng của tôi.