Ánh mắt anh ta quét qua lại giữa tôi và vị trí bên cạnh.
Nhưng rất nhanh, dường như anh ta đã hiểu ra điều gì đó.
Đôi mắt cáo nheo lại, hóa thành nguyên hình, nhảy một cái lên ngồi xuống cạnh tôi.
Không phải chứ?
Đại ca?
Phòng nghỉ nhiều chỗ thế này, sao anh cứ nhất quyết phải chen chúc với tôi?
Anh có biết là dù ở nguyên hình thì anh cũng rất to con không?
To gần bằng con Samoyed rồi đấy!
"Cô gái nhỏ, cô cố tình chọn chiếc sofa này à?"
Tôi:?
Anh ta cúi người lại gần, đôi mắt màu hổ phách nhìn sâu vào mắt tôi.
Phê-rô-mon đặc trưng của thú nhân tỏa ra không chút kiêng dè.
Như đuôi cáo, cứ quấn quýt lấy mục tiêu bên cạnh.
Loại phê-rô-mon này là thứ thú nhân dùng để đá/nh dấu mùi hương.
Nếu gặp đối tượng đang trong kỳ động dục, nó còn biến thành công cụ quyến rũ lợi hại.
Nhưng tôi hoàn toàn không cảm nhận được gì cả.
Buồn cười ch*t mất.
Con người thuần chủng căn bản không ngửi thấy.
Tôi chỉ thấy cục bông này ở quá gần mình.
Thế là cầm cuốn sách chặn vào mũi anh ta đẩy sang một bên.
"Sofa này đâu có dán nhãn của anh."
"Hơn nữa Gerald, anh có biết dạo này anh rụng lông rất nghiêm trọng không?"
Thế nên đừng lại gần nữa, tôi không nhịn được mà muốn hắt hơi rồi đây này.
【Cô ấy chắc chắn từng cai nghiện rồi đúng không? Thế mà vẫn không sờ???】
【Ha ha ha, người cuồ/ng lông thú không xem nổi nữa rồi.】
【Buồn cười thật, lần đầu tiên thấy khách mời con người nào mà "dầu muối không ăn" đến thế.】
【Đó có phải trọng điểm không! Trọng điểm là tên Gerald này đang quyến rũ Quý Ngộ đấy!!】
Bị tôi đẩy một cái, đôi mắt vốn mang ý trêu chọc của Gerald trợn ngược lên.
Chẳng phải nói cô gái nhỏ này đang động dục sao?
Tại sao đối với mùi hương của tôi lại không có phản ứng gì?
Hơn nữa, tôi rụng lông?
Cô chê tôi rụng lông á?!
Đồng tử Gerald chấn động.
Lần đầu tiên nghi ngờ sức hút của bản thân.
"Hai người đang làm gì đấy?"
Đột nhiên, một giọng nói vang lên bên cạnh.
Là Nelson.
Anh ta vừa đi tới đây đã ngửi thấy mùi cáo nồng nặc trong khu vực này, lập tức hiểu ngay trò đùa á/c ý của con cáo này.
Nhíu mày thật ch/ặt, Nelson hơi tức gi/ận kéo tôi ra khỏi sofa, muốn kéo tôi ra sau lưng anh ta.
Nhưng lực kéo quá mạnh khiến tôi đ/âm sầm vào ngựk anh ta.
À thì.
To thật.
Cứng thật.
Cái mũi của mình...
Nelson có lẽ cũng không ngờ lại thành ra thế này, cái đuôi theo bản năng cùng với tay quấn ch/ặt lấy eo tôi.
Cố định tôi trong lòng anh ta.
"Tôi mới là người muốn hỏi anh đang làm gì đấy?" Gerald hoàn h/ồn, cũng biến lại thành hình người, bất mãn nhìn Nelson đang cư/ớp con mồi của mình.
Tôi vùng vẫy thoát khỏi lồng ngựk của "mẹ hiền", vừa ngẩng đầu lên đã thấy hai người đang đối đầu, tia lửa b/ắn tung tóe.
?
Chuyện gì thế này?
【Á á á xuất hiện rồi! Màn tu la trường mà tôi mong đợi bấy lâu!】
【đá/nh đi đá/nh đi!】
【Chương trình này cuối cùng cũng bình thường trở lại rồi!】
Thấy tôi mắt đẫm lệ (do mũi bị va đ/ập) ngước nhìn mình, biểu cảm của Nelson ngẩn người ra một giây.
Ngay sau đó áp suất không khí càng thấp hơn.
Lạnh mặt nói với Gerald: "Có vài trò đùa quá trớn rồi đấy, cậu biết rõ cô ấy..."
"Một người bây giờ còn đang dùng đuôi quấn lấy người ta mà cũng dám nói tôi à?" Gerald không chịu thua kém phản kích lại.
Tai Nelson lập tức quặp ra sau, thu đuôi lại, chỉ là vẫn nắm ch/ặt cổ tay tôi.
"Cái kia... có phải có hiểu lầm gì không?"
Tôi kẹt giữa hai người, r/un r/ẩy giơ tay.
Sự phát triển này là sao đây? Sao tôi không hiểu gì cả?
"Cô còn nói đỡ cho hắn?" Nelson càng tức hơn.
Nhưng ngay sau đó lại nghĩ, cô gái nhỏ này ngay cả khi đang khó chịu vì động dục, chỗ chọn vẫn là chiếc sofa đ/ộc quyền của Gerald.
Chẳng lẽ cô ấy...
Không, có thể chỉ là trùng hợp.
Tên Gerald này vốn thích trêu hoa ghẹo nguyệt.
Chắc chắn là cái bẫy hắn cố tình giăng ra.
"Tôi không có..."
Tôi muốn giải thích, nhưng lông... ôi, muốn hắt hơi quá.
"Thôi thôi, hai người tự chơi đi, tôi về phòng trước đây."
Tôi dụi dụi mắt và mũi.
Không rời xa hai cục bông lớn này nữa thì chắc tôi tiêu đời mất.
【Quý Ngộ không phải bị ốm thật đấy chứ? Trông cứ là lạ.】
【Với tư cách là một chuyên gia nhân học, tôi có một dự đoán không tưởng...】
【Cái gì? Nói mau!】
【Để tôi quan sát thêm chút nữa đã.】
"Cô bị sao thế?"
Khó chịu à?
Nelson nghiêm túc hẳn lên.
"Không được, cô đi theo tôi đến phòng y tế."
Cuối cùng tôi bị Nelson kéo xềnh xệch đến phòng y tế.
Gerald muốn đi theo.
Nhưng bị Nelson từ chối cho vào.
Khiến hắn tức đến mức biến lại thành nguyên hình ở ngoài cửa ch/ửi bới.
Ừm, kiểu kêu ăng ẳng ấy.
Ỷ vào việc con người không hiểu.
Nhưng mà, tôi buồn cười quá.
Rốt cuộc hắn có biết giọng mình thuộc kiểu đáng yêu không vậy?
Chó sủa còn có uy lực hơn hắn đấy.
"Cười cái gì?" Nelson nhíu mày khó hiểu.
Sau đó ánh mắt quét xuống cổ tay tôi, chỗ đó đỏ ửng lên, là do vừa bị anh ta nắm ch/ặt.
Cái đuôi vốn đang hơi vểnh lên lập tức đứng hình.
Chuyện gì thế này?
Con người này sao yếu ớt thế, nắm nhẹ một cái da đã đỏ rồi.
Anh ta nhớ lại các thú nhân khác, ai nấy đều da dày th!t b/éo, ngay cả giống cái cũng không đến nỗi này.
Nghe nói con người trong các chương trình trước cứ bị thương nhẹ là khóc lóc ỉ ôi.
Nhưng giây tiếp theo là đi lén sờ đuôi thú nhân.
Cũng không biết có phải là khó chịu thật không.
Chỉ là cô gái nhỏ này, sao vẫn còn cười được?
"Xin lỗi, vừa rồi mạnh tay quá."