Cô gái r/un r/ẩy kéo tay áo gã đầu đinh: "Anh ơi... đây là NPC ẩn à... đ/áng s/ợ quá..."
Giọng cô gái run bần bật như thể vừa đứng giữa gió lạnh ở địa cực suốt ba ngày ba đêm.
Gã đầu đinh nuốt nước bọt, lắc đầu nguầy nguậy: "Tao chịu! Trong kho dữ liệu của trò chơi này làm gì có nhắc đến chuyện tân thủ thôn lại xuất hiện loại bi/ến th/ái cấp độ này!"
Lúc này, tôi đang đặt một chân lên tấm lưng rộng lớn của gã đồ tể đầu heo. Cán cây lau nhà trên tay đã g/ãy, tôi tiện tay rút từ túi tạp dề ra một con d/ao cạo kim loại chuyên dùng để nạo sạch các vết bẩn cứng đầu trên kính, dí sát vào cái cổ đầy mỡ của hắn.
"Đừng có giả ch*t." Tôi thở hổ/n h/ển, chỉ vào vũng hỗn hợp dầu máy và m/áu đen ngòm trên sàn: "Viên gạch này là đ/á cẩm thạch đấy. Mày có biết đ/á cẩm thạch mà bị thấm màu thì khó xử lý thế nào không? Tao cho mày ba phút, li/ếm sạch chỗ đó cho tao, nếu không hôm nay tao dùng con d/ao này tẩy tế bào ch*t toàn thân cho mày luôn!"
Thân hình đồ sộ của gã đồ tể đầu heo chấn động mạnh. Cái đầu đang bị tôi nhét trong xô nhựa màu vàng phát ra ti/ếng r/ên rỉ "ư ư ư". Con quái vật cấp S từng tung hoành ngang dọc trong hành lang, từng x/ẻ th!t không biết bao nhiêu người chơi mới, giờ đây lại giống như một chú chó ngáo phạm lỗi, hai bàn tay to như cái quạt nan cầm ch/ặt miếng giẻ lau tôi ném cho, c**** m*** lên trời, hùng hục cọ xát đi/ên cuồ/ng trên sàn nhà.
"Mạnh tay lên! Không ăn cơm à!" Tôi đ/á một cú vào mông hắn: "Khe hở ở mép thì dùng tăm mà khều! Khều không sạch thì trừ lương... không đúng, trừ tuổi thọ của mày!"
Khung chat livestream đã hoàn toàn phát đi/ên, cả màn hình tràn ngập chữ "hahaha" và dấu chấm than gần như làm sập cả ứng dụng.
【Mọi người ơi, ai hiểu cảm giác này không, tôi đang xem một buổi livestream sinh tồn kinh dị mà lại thấy q/uỷ đi làm vệ sinh!】
【Đồ tể: Biết thế nãy bắt taxi cho rồi, dầu trên sàn này khó lau vãi chưởng.】
【Mới vào cho hỏi, đây là game giả lập quản gia mới ra mắt à?】
【Cái đứa hỏi game giả lập kia, nhìn đống tay chân đ/ứt lìa trên sàn với mấy dòng chữ m/áu trên tường rồi hãy nói chuyện nhé!】
【Động tác thuần thục, tính khí nóng nảy này của streamer, chắc chắn là dì quản gia chính với thâm niên trên mười năm rồi. Mẹ tôi mỗi lần bắt tôi dọn nhà cũng y hệt cái bộ mặt này, giống hệt không sai một ly!】
Nhìn viên gạch trên sàn cuối cùng đã khôi phục lại màu sắc ban đầu, tôi hài lòng vỗ tay. Trong đầu vang lên tiếng thông báo của hệ thống đúng lúc:
【Đinh! Khu vực hành lang đã được dọn dẹp sơ bộ. Nhận được điểm quản gia: 100. Mở khóa danh hiệu: Bá đạo quản gia (Khi đeo danh hiệu này, chỉ số sợ hãi của các sinh vật q/uỷ quái đối với bạn sẽ tăng thêm 20%)】
Tôi cất d/ao cạo kim loại đi, quay đầu nhìn ba người chơi vẫn đang đứng ch/ôn chân tại chỗ như mấy cái cọc gỗ.
"Ba đứa bây." Tôi vừa lên tiếng, cả ba người sợ đến mức đồng loạt lùi lại một bước, gã đầu đinh thậm chí còn theo phản xạ giơ hai tay lên đầu hàng.
"Đại... đại lão! Chúng tôi hết điểm rồi! Đạo cụ c/ứu mạng cũng dùng hết sạch rồi!" Giọng gã đầu đinh vỡ vụn, nhìn như sắp quỳ xuống trước mặt tôi: "C/ầu x/in đại lão giơ cao đá/nh khẽ, coi như chúng tôi là rắm mà thả đi!"
Tôi đảo mắt, tháo đôi găng tay cao su dính đầy vết m/áu li ti: "Ai thèm lấy mạng các người, cái thứ đó có ăn được đâu. Nhưng mà..." Tôi chỉ tay về phía phòng khách 404 đã sạch bong kin kít, "Khu vực an toàn vô trùng tôi vừa dọn xong, các người muốn vào lánh nạn cũng được, nhưng phải nộp phí vệ sinh."
"Phí... phí vệ sinh?" Cô gái ngẩn người.
"Nói nhảm, nước tẩy rửa, chất tẩy rửa tôi dùng không tốn tiền à? Lúc nãy để c/ứu các người, tôi còn hy sinh cả một cây lau nhà đấy!" Tôi càng nghĩ càng thấy lỗ, đồ trong cái cửa hàng hệ thống quái đản này đắt muốn ch*t, một chai 【Chất tẩy rửa khử uế】 đã tốn tận 50 điểm. "Mỗi người hai trăm điểm trò chơi, hoặc tiền mặt tương đương, không n/ợ nần gì hết."
Gã đầu đinh nghe thấy chỉ cần tiền không cần mạng thì như trút được gánh nặng, bò lồm cồm lại gần, thông qua bảng điều khiển người chơi chuyển thẳng cho tôi sáu trăm điểm.
"Đại lão! Đây là của ba chúng tôi! Chị đếm lại xem!"
【Đinh! Tài khoản đã nhận: 600 điểm. Có thể quy đổi thành tiền mặt: 6000 tệ.】
Nghe thấy thông báo này, mắt tôi sáng rực lên. Cái gì?! Điểm của cái trò chơi rá/ch này lại có thể quy đổi 1:10 sang nhân dân tệ sao?! Vậy thì tôi còn đi tìm việc làm quản gia làm gì nữa, căn hộ 404 này chẳng khác nào mỏ vàng của tôi!
Thái độ của tôi xoay chuyển 180 độ, trên mặt lập tức nở nụ cười chuyên nghiệp và nhiệt tình, thậm chí còn vươn tay phủi bụi trên vai gã đầu đinh (dù làm hắn sợ đến mức co rúm người lại): "Ôi dào, khách sáo quá, vào nhà đi, vào nhà đi. Nhớ thay dép nhé, trong tủ giày ở cửa có đấy. Sofa vừa khử trùng xong có thể ngồi thoải mái, nhưng đừng để m/áu dính lên nhé, không là phải thu thêm phí giặt ủi đấy nha."
Sau khi lùa ba người chơi đang run cầm cập vào phòng khách như lùa gà, tôi xách chiếc xô nhựa màu vàng của mình lên, hướng ánh mắt về phía khu vực có mùi nồng nặc nhất, oán khí nặng nề nhất trong căn hộ này-- phòng vệ sinh.