Lời tôi vừa dứt, Cố Thành Vũ ở đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu mới ngập ngừng trả lời: 【Được… được thôi. Vậy em cứ lên thẳng tầng 11 tìm anh nhé, nhà anh là 1101.】
Thế mà đám bình luận ch*t ti/ệt kia, vào đúng lúc này lại đồng loạt lên đỉnh!
【Á đù! Nữ chính lúc này chẳng phải nên chưa thân thiết gì với nam chính sao? Sao lại nói chuyện thẳng thắn thế này! Ha ha ha ha, thú vị thật đấy!】
【Nam chính ở đầu bên kia màn hình điện thoại chắc là đỏ mặt tía tai hết cả rồi! Ái chà, tự dưng thấy hơi thích cặp này là sao nhỉ?】
【Lầu trên ơi, tôi cũng có cảm giác đó! Sao tôi thấy nữ chính này cứ như thể đang bật chế độ góc nhìn của Chúa vậy? Cô ấy như thể biết trước nam chính chắc chắn sẽ c/ứu mình nên mới đột nhiên trở nên chủ động và mạnh mẽ thế này…】
【Nam chính bị ép vào cuộc sớm rồi ha ha ha ha! Thế nữ chính lần này có ch*t nữa không? Cốt truyện sắp bị thay đổi rồi à?】
【Không biết nữa, kí/ch th/ích thật, tiếp tục xem thôi, đợi diễn biến tiếp theo!】
…
Có lẽ đám bình luận ch*t ti/ệt kia “ship” cặp đôi này hăng say quá mức. Đến nỗi khi tôi đứng trước cửa nhà 1101 của Cố Thành Vũ, trong lòng tôi vậy mà lại còn giữ một chút kỳ vọng nực cười.
Tôi muốn tận mắt nhìn xem, một người có thể trở thành nam chính của cuốn tiểu thuyết kinh dị ch*t ti/ệt này rốt cuộc trông như thế nào.
Liệu có thực sự đẹp trai ngút trời, chỉ số IQ ngh/iền n/át chúng sinh như đám bình luận thổi phồng hay không.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc cánh cửa nhà Cố Thành Vũ được mở ra từ bên trong--
Tôi hoàn toàn, triệt để ch*t lặng tại chỗ.
Tôi thậm chí còn không dám tin vào mắt mình, kiểm tra lại số phòng một lần nữa, không sai, là 1101.
Sau đó, tôi lại không chắc chắn mà hỏi thăm dò người đàn ông đang mở cửa trước mặt: “Anh… anh là Cố Thành Vũ à?”
Người đàn ông trước mắt này, đừng nói là “trai đẹp” như đám bình luận tung hô.
Thậm chí, đến cả “ngoại hình bình thường” hắn cũng không xứng!
Làn da đen nhẻm, trông như mấy ngày chưa tắm, lại còn bóng nhẫy dầu mỡ.
Cơ thể b/éo ú mặc một chiếc áo phông hoạt hình rõ ràng đã chật hơn một size, làm cái bụng bia của hắn căng phồng lên.
Trên khuôn mặt đầy dầu mỡ là hai con mắt nhỏ như hạt đậu, gần như bị mỡ thừa che lấp.
Hắn cảnh giác thò đầu ra nhìn quanh, rồi nhanh chóng vươn tay kéo tuột tôi vào trong nhà.
Sức lực cũng khá mạnh.
“Vào trong rồi nói.” Giọng hắn hơi khàn, mang theo âm mũi đặc sệt.
Cho đến khi cánh cửa lạnh lẽo đóng sầm lại sau lưng tôi, tôi vẫn chưa hoàn h/ồn.
Đầu óc trống rỗng.
Trên người Cố Thành Vũ tỏa ra một thứ mùi khó tả, giống như mùi dầu mỡ của đồ ăn nhanh, mùi mồ hôi của mấy ngày không tắm, và cả cái mùi ẩm mốc đặc trưng của những căn phòng không thông gió lâu ngày, ập thẳng vào mặt tôi như một bức tường vô hình! Tôi gần như vô thức nín thở mới có thể miễn cưỡng chịu đựng được sự khó chịu cực độ về mặt sinh lý đó.
Ngay lúc này, những dòng bình luận ch*t ti/ệt kia lại hiện lên nội dung khiến tôi một lần nữa nghi ngờ sâu sắc về tính chân thực của thế giới này.
【Á á á á á! Nam chính cuối cùng cũng xuất hiện rồi! Đẹp trai quá! Trời ơi! Nhan sắc này là cực phẩm!】
【Đẹp trai quá đi mất! Ánh mắt sâu thẳm này! Đường xươ/ng hàm hoàn hảo này! Tôi yêu ngay tại chỗ rồi! Không hổ là nam chính vừa đẹp trai vừa có IQ cao của cuốn truyện này!】
【Các chị em ơi! Tôi nói câu “thiên tài nhan sắc” chắc không quá đâu nhỉ?! C/ứu tôi với! Ai mà ngờ được một chàng trai đẹp như thần tiên lại còn là một siêu thiên tài có IQ cao phá được vụ án kinh thiên động địa cơ chứ!】
【Thật sự rất xứng đôi với nữ chính của chúng ta! Trai tài gái sắc! Tôi ship cặp này thật rồi! Ship muốn ch*t luôn!】
…
Trai tài gái sắc?!
Tôi cúi đầu nhìn mình, dù bây giờ đang chật vật thảm hại, nhưng ít nhất từ nhỏ đến lớn, năm nào tôi cũng nằm trong top những hoa khôi của trường.
Nhưng bây giờ, tôi lại bắt đầu nảy sinh sự nghi ngờ chưa từng có đối với ngoại hình của chính mình.
Phải chăng thế giới ch*t ti/ệt này, tiêu chuẩn thẩm mỹ hoàn toàn trái ngược với thế giới cũ của tôi?
Nên mới coi người đàn ông vừa b/éo vừa x/ấu, lại còn bốc mùi này là mỹ nam tuyệt thế?
Vậy thì, suy rộng ra, bản thân tôi trong mắt người ở thế giới này, chẳng lẽ cũng là một người phụ nữ có ngoại hình không mấy ưa nhìn, thậm chí là x/ấu xí sao?
Thế nhưng, ngay khi tôi bị Cố Thành Vũ kéo đi ngang qua chiếc gương toàn thân đầy bụi bặm trong phòng khách nhà hắn.
Tôi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu trong gương rất rõ ràng.
Tôi vẫn là tôi của ngày nào.
Là dáng vẻ tôi vẫn thấy trong gương trước bồn rửa mặt mỗi buổi sáng thức dậy.
Dáng người vẫn mảnh mai, làn da vẫn trắng trẻo, ngũ quan vẫn là những đường nét quen thuộc đó.
Còn Cố Thành Vũ trong gương, cũng chẳng khác gì so với những gì tôi thấy ngoài đời thực.
B/éo phì, đen nhẻm, x/ấu xí.
Nhìn những dòng bình luận kia, vẫn đang không ngừng tuôn ra đủ loại bong bóng trái tim và những lời tán dương phóng đại.