“Trước đây không phải anh nói tôi kết hôn với anh là vì tiền sao? Sao bây giờ lại là vì yêu?”
Tôi phản vấn Tưởng D/ao, ả ấp úng hai tiếng, không nói ra được lý lẽ gì.
Ngược lại, Thẩm Hàn Chiêu lại được đà, hắn tiến lên một bước túm lấy tay tôi, muốn ép hỏi.
Đáng tiếc là vệ sĩ của tôi không phải dạng vừa, lập tức quật hắn xuống đất, trói như trói một con gà mái già, trói ba lớp trong ba lớp ngoài, chỉ cần đưa lên xửng là hấp được luôn.
“Cô ở bên cạnh tôi ba năm, rốt cuộc có mục đích gì?”
Thẩm Hàn Chiêu không chịu thua, vùng vẫy đôi cánh gà, gào thét truy vấn.
Tôi ngồi xổm xuống nhìn gương mặt đang ép sát đất của hắn, “Muốn biết à?”
Hắn lập tức gật đầu, ánh mắt nóng rực nhìn tôi.
Tôi nhếch môi cười, “Tại sao tôi phải nói cho anh biết chứ~”
“Sáng mai mười giờ, mang theo căn cước công dân của anh, đi lấy giấy ly hôn đi.” Tôi nói xong chuẩn bị rời đi, Thẩm Hàn Chiêu lại gào lên không đồng ý.
“Cô có nhiều tiền như vậy, muốn ly hôn là ly hôn được à?”
Ồ hố, lộ mặt thật rồi.
“Vậy biết làm sao bây giờ, văn bản này là chúng ta đã ký từ lâu rồi mà.”
Tôi lôi ra thỏa thuận tiền hôn nhân mà ngày trước Thẩm Hàn Chiêu đã ép tôi ký. Ngày đó hắn sợ tôi chia chác tiền của hắn, còn bây giờ, hắn cũng đừng hòng lấy được một xu tiền của tôi.
Tôi hướng về phía Thẩm Hàn Chiêu mỉm cười, trưng ra số dư hơn hai mươi tỷ trong thẻ, đó là con số gấp trăm lần toàn bộ gia sản của hắn.
“Cho anh cơ hội, mà anh không biết nắm lấy.”
Thẩm Hàn Chiêu ch*t cũng không chịu ly hôn.
Hắn nói hắn sống là người của tôi, ch*t là m/a của tôi.
Tôi bảo thế thì dễ thôi, anh bảo Tưởng D/ao phá cái th/ai đi, để bày tỏ lòng trung thành với tôi đã.
Chiều hôm đó, Thẩm Hàn Chiêu áp giải Tưởng D/ao đến b/ệnh viện.
Cái gì mà tình yêu, cái gì mà đời đời kiếp kiếp, cái gì mà thà phụ cả thiên hạ chứ không phụ nàng, dường như chỉ sau một đêm đều biến mất sạch sẽ.
Tưởng D/ao khóc như mưa, van xin thảm thiết, không ngừng gọi hắn là “anh Thẩm, anh Thẩm”, thế nhưng Thẩm Hàn Chiêu cứ như bị đi/ếc, không nghe thấy gì cả.
Bình thường Tưởng D/ao chỉ cần đ/ứt tay một chút thôi là hắn đã muốn đưa người đi cấp c/ứu ngay lập tức, vậy mà lúc này hắn lại kéo lê ả, khiến cổ tay ả trật cả khớp.
Tưởng D/ao ngã xuống đất, hắn liền kéo lê ả trên hành lang b/ệnh viện, hoàn toàn không quan tâm đến ánh mắt người đời, chỉ một mực lao về phía đích đến.
“C/ầu x/in anh đấy anh! Chúng ta không cần tiền của cô ta nữa có được không! Anh có hai trăm triệu, mẹ em cũng sẽ cho em mười triệu làm của hồi môn, chúng ta sinh đứa bé ra, cứ sống tốt như trước đây, có được không?”
Trước cửa phòng phẫu thuật, Tưởng D/ao khóc lóc c/ầu x/in Thẩm Hàn Chiêu.
Thẩm Hàn Chiêu quay đầu nhìn tôi một cái, tôi khoanh tay, nhún vai đầy thờ ơ.
“Không được. Tôi căn bản không yêu cô, những năm qua đều là cô quyến rũ tôi, là cô không ngừng khiêu khích mối qu/an h/ệ giữa tôi và vợ tôi. Thực ra người tôi luôn yêu chính là Nguyệt Thăng, tuyệt đối không phải là cô.”
Lời này, bề ngoài là nói với Tưởng D/ao, thực chất là nói cho tôi nghe.
Nhưng tôi cũng không ng/u, tôi hiểu ý hắn.
Dịch ra tiếng người chính là: “Không được, mười triệu thực sự quá ít, trước hai mươi tỷ thì chẳng là cái thá gì. Ba năm qua chơi với cô cũng khá vui, nhưng giờ tôi đã có lựa chọn tốt hơn rồi, nên tôi không những không muốn chịu trách nhiệm nữa, mà còn muốn đổ hết mọi tội lỗi lên đầu cô, rồi dỗ dành con mụ ngốc nghếch kia nôn hết tiền ra cho tôi.”
Đúng là gã đàn ông đ/ộc á/c.
May mà tôi từng nghĩ hắn và Tưởng D/ao là tình yêu đích thực.
Hóa ra cũng chỉ đến thế mà thôi.
“Lãnh Nguyệt Thăng! Cô hại con tôi, cô phá hoại tình yêu của tôi, cô sẽ không được ch*t tử tế đâu!”
Tưởng D/ao thấy tôi cười lạnh, cũng không còn van xin Thẩm Hàn Chiêu nữa, mà đi/ên cuồ/ng lao về phía tôi.
Các vệ sĩ chặn ả lại, ả chỉ có thể vừa khóc vừa ch/ửi rủa.
May là Thẩm Hàn Chiêu rất biết điều, lập tức túm lấy ả, giáng cho ả một cái t/át trời giáng.
Cú t/át này khiến ả im bặt.
Ả không thể tin nổi nhìn Thẩm Hàn Chiêu, “Không phải, anh Thẩm của em không như thế này, anh ấy chưa bao giờ đối xử với em như vậy. Không phải đâu…”
Đột nhiên, ả lại nhìn tôi bằng ánh mắt đầy th/ù h/ận.
“Đều là tại cô, Lãnh Nguyệt Thăng, đều là tại con đàn bà đê tiện như cô, nếu không có cô, anh Thẩm tuyệt đối sẽ không đối xử với tôi như vậy!”
Trong mắt ả bùng lên ngọn lửa h/ận th/ù sâu sắc, nhưng tôi chỉ nhìn ả bằng ánh mắt thương hại.
“Đàn ông thay lòng, chỉ vì bản chất hắn là kẻ hay thay lòng, chứ không phải vì có đàn bà x/ấu xa nào quyến rũ hắn cả.”
Chuyện đến nước này, nếu cô còn không tỉnh ngộ, không nhìn rõ bộ mặt thật của Thẩm Hàn Chiêu, thì tôi chẳng cần xem bát tự của cô làm gì, kiếp này cô cứ chờ mà ly hôn tám lần đi.
“Được rồi, tôi bất ngờ đổi ý rồi.”
Tôi bỗng nhiên nổi lòng từ bi, muốn Tưởng D/ao nhìn rõ gã đàn ông này cho tường tận.
“Thực ra tôi cũng không cần thiết phải làm khó một đứa bé chưa chào đời, cô muốn sinh thì cứ giữ lại đi.”
“Không được!”
Thẩm Hàn Chiêu phản đối to tiếng.
Tôi nghiêng đầu nhìn hắn, hắn lập tức dịu giọng, làm ra vẻ mặt dịu dàng như nước.
“Nguyệt Nguyệt, đứa bé này vốn dĩ là một sai lầm. Bây giờ, anh muốn cải tà quy chính, anh muốn thực sự trở về bên cạnh em. Đứa bé duy nhất anh muốn, là con của chúng ta.”
“Ồ, thế à? Vậy anh đi mà đẻ?”
Tôi nhướng mày nhìn Thẩm Hàn Chiêu, đối phương sau khi nhận ra tôi không hề đùa giỡn, lập tức biến sắc.