“Ngủ sớm đi, mai còn kịp chuyến bay.”
“Được.”
Tôi tắt điện thoại, nhắm mắt lại.
## Chương 6
Đám cưới của Hướng Noãn diễn ra vào hôm nay, cả nhà đều dậy từ rất sớm.
Cho đến khi tiếng kêu hoảng lo/ạn của Hướng Noãn vang lên.
“Mẹ ơi, phòng chị con không có ai, chị ấy vẫn chưa về ạ?”
Mẹ tôi sững người.
“Sao có thể thế được! Chẳng phải hôm nay nó cưới sao?”
Hướng Noãn kéo hai chiếc chăn hỷ từ trong phòng tôi ra.
“Chị ấy chẳng mang theo gì cả, ngay cả cái này cũng không lấy.”
Anh trai xua tay không chút bận tâm.
“Đừng vội, chắc chắn nó đi thẳng tới khách sạn rồi. Nó ấy mà, có lần nào cãi nhau với gia đình mà gi/ận thật đâu?”
Mẹ tôi cố gắng phớt lờ cảm giác kỳ lạ trong lòng, phụ họa một câu.
“Noãn Noãn, mau sửa soạn đi, chúng ta đến khách sạn trước.”
“Đám cưới của con mới là quan trọng.”
Họ đến khách sạn, báo tên sảnh tiệc đã đặt trước tại quầy lễ tân.
Nhưng nhân viên nhìn Hướng Noãn với vẻ kỳ lạ.
“Ơ, chẳng phải hôm qua cô đã tổ chức xong đám cưới rồi sao?”
“Cái gì?”
Người phản ứng nhanh nhất là Hướng Noãn.
“Đám cưới hôm qua, cô dâu có phải tên là Hướng Vãn không?”
Lễ tân gật đầu: “Đúng vậy, đám cưới chẳng phải xong xuôi rồi sao? Sao hôm nay lại tới nữa?”
Người mẹ lảo đảo.
“Hôm qua? Đám cưới? Rốt cuộc con bé bị làm sao vậy?”
Anh trai từ bên cạnh bước tới.
“Điện thoại nó tắt máy, không gọi được.”
Mấy người im lặng một hồi, Hướng Noãn có chút không vui.
“Chị ấy sao có thể tổ chức đám cưới trước được chứ? Chị ấy cưới mà không gọi cả chúng ta? Quá đáng thật.”
Lần đầu tiên, không ai phụ họa lời con bé, không ai tiếp lời để chỉ trích tôi.
Cuối cùng bố tôi lên tiếng.
“Có chuyện gì thì đợi đám cưới xong rồi nói.”
Trong tiệc rư/ợu, có người thân kéo mẹ tôi ra một góc.
“Chẳng phải nói hôm nay hai đứa cùng lấy chồng sao? Sao tôi nghe nói con bé Vãn Vãn tổ chức từ hôm qua rồi?”
“Các người cũng chẳng thông báo cho tôi một tiếng, tôi chẳng biết gì cả.”
Mẹ tôi há miệng, nhưng không nói nên lời.
Biết nói sao đây? Nói rằng ngay cả bà là mẹ mà cũng không biết, hay nói rằng bà đã lấy đi tất cả của con bé, rồi để nó trơ trọi đi lấy chồng?
Bà chỉ có thể cười gượng vài tiếng rồi lảng sang chuyện khác.
Đám cưới kết thúc, tiễn hết khách khứa.
Hướng Noãn cằn nhằn với anh trai.
“Mệt ch*t đi được, anh, lát nữa anh giúp em sắp xếp bạn học vào khách sạn nhé, tối em còn tụ tập với họ.”
Anh trai lặng lẽ nhìn con bé.
“Noãn Noãn, em không lo lắng cho Hướng Vãn sao?”
Hướng Noãn xua tay, không chút quan tâm.
“Chị ấy chẳng có tính khí gì đâu, tự khắc sẽ về thôi.”
Anh trai im lặng.
Anh nhìn dáng vẻ này của Hướng Noãn, lần đầu tiên cảm thấy phản ứng này thật bất thường.
Hơn nữa, trong lòng anh có một dự cảm chẳng lành, lần này, dường như không giống những lần trước.
Tối về đến nhà, mẹ tôi lao vào phòng ngủ của Hướng Vãn.
Chăn gối xếp gọn gàng như cũ, bà tìm ki/ếm hồi lâu.
Nhưng lại phát hiện một tờ báo cáo trong ngăn kéo.
B/ệnh nhân Hướng Vãn, viêm dạ dày mãn tính.
Lưu ý: Kiêng đồ cay nóng, thực phẩm kí/ch th/ích.
Tay bà siết ch/ặt, mạnh đến mức các đầu ngón tay trắng bệch.
Lúc này bố tôi cầm một tấm thiệp cưới bước vào.
“Của con Vãn, để ở cửa lâu lắm rồi, ngày cưới đã sửa từ lâu.”
Anh trai lẩm bẩm: “Sao lại thế? Nó đến cả chuyện kết hôn mà cũng giấu chúng ta sao?”
“Không có lấy một người nhà gái, nó cứ thế mà đi lấy chồng sao?”
Mẹ tôi cầm tờ báo cáo đứng dậy, nước mắt rơi lã chã lên đó.
“Nó chưa bao giờ giấu, chỉ là không ai hỏi, cũng không ai nhìn.”
Anh trai như chợt nhớ ra điều gì.
“Đúng rồi mẹ, con gọi cho bạn trai nó, chắc chắn anh ta không dám giấu tung tích của Vãn đâu.”
Anh lấy điện thoại ra, rồi bỗng khựng lại.
Vì trong danh bạ của anh chỉ có số điện thoại của em rể.
Nhưng người em rể đó, hôm nay anh vừa mới gặp.
Anh hỏi: “Mọi người có số điện thoại bạn trai nó không?”
Căn phòng im phăng phắc, không ai nói thêm lời nào.
## Chương 7
Những ngày tiếp theo, anh trai ngày nào cũng đi sớm về muộn để nghe ngóng tung tích của tôi.
Anh đến đơn vị công tác cũ của tôi, tự giới thiệu mình là anh trai.
Có một đồng nghiệp từng tham dự đám cưới của tôi, cô ấy nhìn anh trai với ánh mắt rất kỳ lạ.
“Anh là anh trai Hướng Vãn? Không đúng, tại sao đám cưới của cô ấy không thấy anh đâu?”
“Anh thực sự là người nhà của cô ấy sao?”
Anh trai như bị ai bóp nghẹt cổ, không nói được câu nào.
Cuối cùng, người đồng nghiệp gửi cho anh một đoạn video đám cưới.
Khi anh trai quay lưng rời đi, người đồng nghiệp lẩm bẩm ở phía sau.
“Thế mà cũng là anh ruột? Đám cưới em gái còn không biết, nói ra ai mà tin được!”
“Haiz, Hướng Vãn đã phải sống những ngày tháng như thế nào chứ.”
Lưng anh trai cứng đờ, anh nhớ lại ngày tôi rời đi.
Tất cả mọi người trong nhà đều chỉ trích tôi, còn anh đích thân đ/è ch/ặt tôi xuống, nói tôi làm cái nhà này gà bay chó sủa.
Nhưng rõ ràng tôi chỉ muốn lấy lại những thứ thuộc về mình mà thôi.
Anh về nhà, cho bố mẹ xem video.
Khi mẹ nhìn thấy, nước mắt lại rơi.
“Đứa trẻ này, rốt cuộc đã đi đâu rồi?”
Bố tôi cũng đỏ hoe mắt, ông nhìn về phía anh trai.
“Đi tìm đi, một người sống sờ sờ, chẳng lẽ lại mất tích được sao!”
“Hướng Trạch, đi đóng thêm hai chiếc hòm gỗ long n/ão nữa, đợi Vãn Vãn quay về, đưa cho nó.”
Anh trai siết ch/ặt nắm đ/ấm, gật đầu thật mạnh.