Giang Kỳ bắt đầu bị ép phải báo cáo với tôi thường xuyên theo yêu cầu.
【Đến tiệm ăn sáng rồi.】
【Đã tiếp lượt khách đầu tiên.】
【Ông chủ hỏi sao không đưa em đi cùng, tôi nói em vẫn còn đang ngủ.】
Sau đó nửa tiếng trôi qua.
【...Vừa rồi bận quá, không phải cố ý không báo cáo với em, tôi có m/ua cho em phần ăn sáng đây.】
【Ăn sáng để trên bàn rồi, nhớ ăn nhé.】
【Đi làm đây.】
Cứ báo cáo như thế đến tận 12 giờ trưa, tôi vẫn chần chừ không trả lời hắn.
Giang Kỳ có vẻ đã mất kiên nhẫn:
【Không trả lời tôi? Vậy em bắt tôi báo cáo làm gì?】
【Người đâu rồi? Nghe điện thoại đi.】
【...Trì C/âm, rõ ràng là em quấn lấy bắt tôi phải báo cáo mà.】
【Là do tôi báo cáo ở tiệm ăn sáng không kịp thời à? Tôi chẳng phải nói là tôi đang bận rồi sao.】
【Được, vẫn không thèm đếm xỉa đến tôi đúng không.】
【Vừa hay, tôi đã chán ngấy cái trò báo cáo này từ lâu rồi.】
Hệ thống líu lo nói:
【Thấy chưa! Rõ ràng là phản diện đã bị cô làm phiền đến mức phát cáu, chỉ số hắc hóa mới tăng lên đấy!!】
Tôi bĩu môi, hỏi nó: “Tăng bao nhiêu?”
【Chỉ số hắc hóa tăng 5%, hiện tại đã lên tới 76% rồi!】
【Ký chủ, tôi cần nhắc nhở cô, nếu chỉ số hắc hóa của hắn vượt quá 90%, hệ thống sẽ trực tiếp x/ác định nhiệm vụ của cô thất bại.】
【Đến lúc đó tôi sẽ sắp xếp cho cô đăng xuất, thay người thực hiện nhiệm vụ mới vào.】
Nghe tin hệ thống muốn cho tôi đăng xuất, tôi không khỏi lo lắng:
“Vậy chẳng phải tôi sẽ không bao giờ được gặp lại Giang Kỳ nữa sao?”
Thú thật, tôi thực sự có chút không nỡ.
Dù sao Giang Kỳ cũng là người có ngoại hình đúng gu tôi nhất, và cũng là người không bao giờ bạc đãi tôi.
Hệ thống cười lạnh: 【Không nỡ xa hắn? Vậy thì ngoan ngoãn làm theo những gì tôi nói đi.】
Tôi: “Làm thế nào?”
Hệ thống: 【Bây giờ cô gọi điện thoại bảo hắn rằng cô sẽ không kiểm soát hắn nữa, sẽ không tùy hứng làm phiền hắn nữa.】
Nghe xong, tính chiếm hữu của tôi lại bùng n/ổ, lập tức phản bác:
“Sao có thể như thế được!!”
Hệ thống cạn lời với kẻ phiền phức có nhu cầu cao như tôi: 【Sao tôi lại vớ phải một ký chủ như cô chứ!】
Tôi và hệ thống tranh cãi thêm một hồi lâu.
Cuối cùng quyết định mỗi bên lùi một bước.
Tần suất kiểm soát của tôi miễn cưỡng giảm từ 10 phút một lần xuống còn 30 phút một lần.
Đúng lúc này, Giang Kỳ gọi điện cho tôi.
Vừa bắt máy, hắn đã lạnh lùng hừ một tiếng:
“Em không có gì muốn nói à?”
Tôi hít sâu một hơi, nén lại cảm giác chua xót trong lòng.
Làm theo yêu cầu của hệ thống, tôi ỉu xìu lên tiếng:
“Giang Kỳ, anh không cần phải báo cáo 10 phút một lần nữa đâu, như vậy quá thường xuyên rồi.”
Hơi thở của Giang Kỳ khựng lại: “Trì C/âm, ý em là gì?”
“Sau này nửa tiếng anh báo cáo cho em một lần là được rồi.”
Nói xong, tôi hồi hộp chờ đợi câu trả lời của hắn.
Tuy tôi đã nới lỏng thời gian thành nửa tiếng.
Nhưng liệu Giang Kỳ có vẫn thấy phiền không?
Ở đầu dây bên kia,
Giang Kỳ hiếm khi im lặng suốt nửa ngày.
Sau đó giọng nói hoàn toàn lạnh đi:
“Ồ, tùy em.”
“Tôi cũng không muốn báo cáo với em lắm đâu.”
Nói rồi, hắn cúp máy.
Cùng lúc đó, hệ thống thông báo trong đầu tôi:
【Phát hiện chỉ số hắc hóa của phản diện tăng lên 81%.】
Hệ thống muốn tức ch*t:
【Ký chủ! Tôi đã bảo mà! Kiểm soát nửa tiếng một lần cũng rất gây phiền phức đấy!!】
【Cô nhìn xem, phản diện bị cô làm phiền đến mức chỉ số hắc hóa lại tăng rồi! Không ai có thể chịu nổi sự chiếm hữu b/ệnh hoạn này của cô đâu!!】
Tôi bối rối cầm điện thoại, có chút ngơ ngác.
Rõ ràng tôi đã rất kiềm chế rồi, Giang Kỳ vẫn chán gh/ét tôi đến thế sao?
Vậy nếu tôi thực sự đăng xuất, liệu hắn có giống như hệ thống nói không.
Cảm thấy may mắn vì thoát khỏi kẻ phiền phức b/ệnh hoạn là tôi?
Chiều hôm đó.
Số lần Giang Kỳ báo cáo quả nhiên giảm hẳn, đối với tôi cũng lạnh nhạt hơn.
Tôi chỉ thấy mọi thứ đều không ổn.
Thậm chí còn nảy sinh suy nghĩ đen tối.
Giang Kỳ bây giờ cách tận nửa tiếng mới báo cáo cho tôi.
Trong nửa tiếng này liệu hắn có nói chuyện với người con gái khác không?
Có chuyện gì giấu tôi không?
Những bức ảnh hắn gửi cho tôi,
Có phải là dàn dựng không?
Tôi càng nghĩ càng gi/ận.
Thế là ngày hôm sau.
Sau khi Giang Kỳ đi làm.
Tôi cũng lén lút ra ngoài.
Tôi chuẩn bị kỹ càng, đi phỏng vấn tại một công ty.
Công ty này nằm ngay sát nơi Giang Kỳ làm việc.
Tại vị trí làm việc, nhìn qua cửa sổ, tôi vừa vặn có thể nhìn thấy hắn.
Quá trình phỏng vấn rất thuận lợi.
Ông chủ nhanh chóng nói, bảo tôi thử việc một ngày.
Sau đó, có một tổ trưởng đến hướng dẫn tôi.
Tạ Vũ là người rất tốt, kiên nhẫn dạy tôi rất nhiều thứ.
Chỉ cần nghĩ đến việc mình đang ở rất gần Giang Kỳ, tính chiếm hữu trong lòng tôi đã được thỏa mãn rất lớn.
Chuyện tôi tìm được việc làm, tôi vẫn chưa nói với hắn.
Đến tối, sau khi hắn tan làm.
Tôi cũng từ công ty đi ra, nấp vào góc tường trên đường hắn về.
Muốn lén lút giám sát xem mấy ngày nay hắn có lén lút quen biết người mới nào không.
Mười phút sau, Giang Kỳ bước ra.
Tôi vội vàng lén lút đi theo.
Thế nhưng chưa theo được bao xa, phía sau đã có người gọi tôi:
“Tiểu C/âm, em vẫn chưa về nhà à?”
Tôi quay đầu lại, phát hiện đó là Tạ Vũ, người hướng dẫn tôi làm việc hôm nay.
Anh ta cầm hai ly trà sữa trên tay, cười nói:
“Tiệm trà sữa m/ua một tặng một,
em giúp anh giải quyết một ly nhé?”
“Đúng rồi, nhà em ở đâu, anh có thể đưa em về.”
Tôi đang vội đi theo dõi Giang Kỳ, xua tay định từ chối.
Thế nhưng Tạ Vũ quá nhiệt tình, trà sữa đã nhét vào tay tôi rồi.