Hắn nghiêng đầu, hôn lên cổ tôi, rồi chậm rãi cọ xát đến bên tai.
“Bé cưng, em nôn nóng muốn thoát khỏi tôi đến thế sao?”
Khoảnh khắc tiếng nói vừa dứt.
Trong đầu tôi vang lên tiếng thông báo đã lâu không nghe thấy của hệ thống:
【Chỉ số hắc hóa của phản diện tăng lên 100%.】
【Ký chủ đã lâu không gặp... sao phản diện lại bắt cô về rồi thế này?!!】
Tôi dở khóc dở mếu nói:
“Tôi cũng không biết nữa! Chỉ số hắc hóa của hắn là 100%, liệu hắn có muốn gi*t tôi không?”
Hệ thống cũng không trả lời được.
Cứ như vậy, tôi lại sống cùng Giang Kỳ.
Căn hộ thuê nhỏ bé ngày xưa đã biến thành biệt thự xa hoa.
Giang Kỳ vẫn như năm năm trước, ban ngày đi làm.
Sau đó cứ mười phút lại báo cáo với tôi một lần.
Đợi tối tan làm về, tự tay xuống bếp nấu cơm cho tôi.
Rồi ôm tôi vào lòng, thì thầm hỏi hôm nay tôi đã làm gì.
Tôi không dám có tính chiếm hữu cao như trước nữa, sợ rằng mạng nhỏ không giữ được.
Chỉ ngoan ngoãn nhỏ giọng nói:
“Anh, anh không cần báo cáo với em đâu...”
Giang Kỳ chợt hiểu ra: “Mười phút làm em phiền quá sao? Vậy anh báo cáo mỗi nửa tiếng nhé?”
Tôi vội vàng nói: “Không phải, sau này anh không cần báo cáo nữa! Anh muốn làm gì là tự do của anh!”
Nói xong, tôi hồi hộp hỏi hệ thống: “Chỉ số hắc hóa có giảm không?”
Hệ thống lắc đầu: 【Vẫn là 100%.】
【Hơn nữa tôi nghi ngờ, 100% chỉ là giới hạn thống kê của tôi, không phải giới hạn hắc hóa của phản diện.】
Tôi: “?”
Những ngày tháng sau đó.
Giang Kỳ vẫn tặng tôi những món quà.
Có lúc là túi xách, có lúc là vòng cổ.
Tôi không dám nhận, lắc đầu nói:
“Đắt quá, anh trả lại đi.”
Giang Kỳ mặt lạnh tanh, lại đi bưng chậu nước, hầu hạ tôi ngâm chân như trước đây.
Tôi hoảng hốt thu chân lại:
“Không cần đâu, để em tự làm là được rồi.”
Nhưng dù tôi đã hiểu chuyện đến thế.
Chỉ số hắc hóa của Giang Kỳ vẫn ở mức 100%.
Còn hệ thống rõ ràng đã mệt mỏi:
【Trong năm năm cô rời đi, tôi đã đổi ba ký chủ rồi.】
【Họ không ngoại lệ đều cảm hóa thất bại.】
【Ký chủ, lúc trước tôi trách oan cô rồi, không phải vấn đề của cô, đơn giản là phản diện bướng bỉnh chỉ thích hắc hóa thôi!】
Nó thở dài đầy từng trải:
【Này, cô nói xem làm sao để hắn giảm chỉ số hắc hóa đây?】
Những ngày ở biệt thự.
Ngoài việc ban đầu có chút nơm nớp lo sợ.
Về sau tôi phát hiện Giang Kỳ không có ý định làm hại tôi, cùng lắm chỉ là lạnh mặt với tôi.
Tôi vừa cảnh giác nghi hoặc, vừa đắm chìm trong những món ăn hắn nấu.
Chỉ là đôi khi có chút buồn chán.
Ngày thứ sáu, Giang Kỳ đưa cho tôi một bộ lễ phục, rồi gọi chuyên gia trang điểm đến.
“Hôm nay đi tiệc chơi.”
Nghe tin được ra ngoài, tôi lập tức gật đầu đồng ý.
Đến buổi tiệc.
Giang Kỳ nhanh chóng bị mọi người vây quanh.
Tôi bèn đi vào góc, chọn vài miếng bánh ngọt ngon để ăn.
Đang ăn, bên cạnh truyền đến tiếng kêu kinh ngạc của bạn tôi:
“Tiểu C/âm? Sao cậu lại ở đây?”
Cô ấy mặc đồng phục làm việc, mặt đầy kinh ngạc: “Cậu lén tớ phát tài rồi à?!!”
Tôi suy nghĩ một chút, vẫn kể sơ lược sự việc cho cô ấy nghe.
Bạn tôi nghe xong, lập tức bưng cho tôi một đống bánh ngọt và rư/ợu:
“Không quan tâm nhiều thế nữa, cậu mau nếm thử rư/ợu này xem vị thế nào, tớ tò mò lâu rồi, đây là chai đắt nhất đấy!”
Tôi làm theo nếm thử, ngọt lịm rất ngon.
Tôi đang định bảo cô ấy nếm thử,
Thì quản lý lại gọi cô ấy.
“Lát nữa nói chuyện tiếp, tớ đi làm việc trước đây!”
Thấy vậy, tôi đành một mình uống hết ly rư/ợu.
Khi tiệc sắp tàn, Giang Kỳ đến tìm tôi, thấy bộ dạng tôi liền nhướng mày:
“Em uống bao nhiêu rồi?”
Tôi mới nhận ra mình hơi say, chóng mặt đến mức chỉ có thể dựa vào người hắn.
Đi được nửa đường, một người phụ nữ chặn đường:
“Anh Giang, em có chuyện muốn nói với anh.”
Tôi nheo mắt, nhận ra đó là người thực hiện nhiệm vụ mới.
Giang Kỳ ôm lấy tôi, thờ ơ nói: “Vậy cô phải hỏi cô ấy.”
Người thực hiện nhiệm vụ liền đáng thương nhìn tôi: “Có thể nhường anh ấy cho em một lát không?”
Tôi ngước mắt, say đến mức không phân biệt nổi thực tại.
Trong cơn mơ màng, cứ ngỡ đây là lúc tôi mới xuyên vào, khi tính chiếm hữu mạnh nhất.
Tôi nhìn Giang Kỳ, lại nhìn người phụ nữ trước mặt.
Nổi gi/ận.
Sau đó t/át một cái vào mặt Giang Kỳ, chất vấn:
“Anh quen cô ta từ bao giờ? Dám lén lút nói chuyện với người khác sau lưng em hả?”
Hành động vừa dứt.
Cả hội trường im phăng phắc.
Giang Kỳ nghiêng mặt, nhất thời sững sờ.
Người thực hiện nhiệm vụ chớp chớp mắt, nhìn tôi đầy kính sợ.
Hệ thống gào thét trong đầu tôi:
【Cô đang làm cái gì vậy?? Còn chê chỉ số hắc hóa của phản diện chưa đủ cao à?!!】
Đáng tiếc, những lời này của hệ thống đã lải nhải trong đầu tôi suốt ba năm.
Tôi trực tiếp coi như gió thoảng bên tai, rồi kéo Giang Kỳ đi thẳng.
Đến khi về nhà.
Tôi bắt đầu chuẩn bị bỏ th/uốc hắn.
Tôi say đến mức đầu óc quay cuồ/ng, lấy vitamin coi như th/uốc, nhét vào miệng hắn hai viên, âm u nói:
“Tôi thực sự nên nh/ốt anh trong phòng ngủ cả đời, để anh mãi mãi không rời xa tôi, càng không được tiếp xúc với những con ong bướm bên ngoài.”
Hệ thống tuyệt vọng hoàn toàn: 【Ký chủ cô cứ làm lo/ạn đi, tôi chẳng thấy khổ chút nào cả!】
Mà điều nó không ngờ tới là.
Còn có một kẻ đi/ên hơn.
Giang Kỳ quỳ trên mặt đất, bàn tay nắm ch/ặt lấy eo tôi.