Phạm Tư Ân chẳng buồn bận tâm đến mớ hỗn độn này, hắn bế tôi lên, ngón tay vạch nhẹ vào hư không, vòng sáng không gian hiện ra, định bước vào để rời đi.
Đúng lúc đó.
Một tia sáng đỏ bất ngờ đá/nh trúng vòng sáng với độ chính x/ác tuyệt đối. Vòng sáng bị tấn công, chao đảo rồi biến mất.
Phạm Tư Ân nhìn kẻ vừa xuất hiện, thần sắc trở nên nguy hiểm: "Muốn ch*t à?"
Đó là một người đàn ông trông chỉ tầm ba mươi tuổi, gương mặt lạnh lùng, tay cầm một khẩu sú/ng bạc, chĩa thẳng về phía Phạm Tư Ân: "Thân vương Tư Hách, đã lâu không gặp."
"Lần trước ngươi xông vào hội Huyết Liệp, gi*t ch*t hàng trăm người của chúng ta, món n/ợ này vẫn chưa tính đâu."
Phạm Tư Ân cười lạnh: "Tộc Nocturne lánh đời nhiều năm, hiếm khi tấn công nhân loại, trong khi m/a cà rồng hạ đẳng của tộc Tenebris gây bạo lo/ạn, các ngươi lại cưỡng ép đổ tội lên đầu tộc Nocturne của ta, săn gi*t không ít huyết tộc, ngay cả huyết tộc nhỏ cũng không tha, ta gi*t vài trăm tên các ngươi thì đã sao?"
Người đàn ông h/ận th/ù nói: "Một lũ m/a cà rồng đi/ên cuồ/ng khát m/áu, tất cả đều đáng ch*t!"
Những thợ săn m/áu khác sau khi giải quyết xong phần lớn m/a cà rồng liền lũ lượt đứng sau lưng gã, tay cầm vũ khí bạc, đầy địch ý nhìn Phạm Tư Ân.
Phạm Tư Ân thong thả buông cánh tay đang ôm tôi ra, bước lên một bước, mái tóc dài bạc trắng tự động bay nhẹ dù không có gió.
"Hướng Cẩn." Hắn quay đầu, mỉm cười với tôi, giọng điệu dịu dàng như đang dỗ trẻ con: "Đứng yên tại chỗ, đợi ta một lát."
Sau đó hắn quay lại, đối mặt với hơn mười thợ săn m/áu vũ trang đầy mình, đôi mắt tím vàng dần lộ ra sát ý.
Cuộc chiến bắt đầu rất nhanh.
Tôi vừa ngưỡng m/ộ nhìn bóng dáng hắn len lỏi giữa đám thợ săn m/áu một cách thong dong nhưng lại vô cùng sắc bén, vừa cầm cốc kem nhỏ ăn từng miếng một.
Chưa đầy vài phút, đã có hai tên thợ săn bị hắn bẻ g/ãy cổ, nhiều tên khác bị thương.
Đạn bạc nguyên chất cũng chẳng thể b/ắn trúng hắn.
Đúng lúc này.
Một vài tia mùi m/áu tanh hôi thối bay vào mũi tôi.
"Thơm quá thơm quá... còn thơm hơn m/áu của tất cả mọi người trong cái chợ này cộng lại..."
Phía sau truyền đến tiếng nuốt nước bọt.
Một chiếc móng vuốt sắc nhọn tấn công vào sau lưng tôi!
Tôi xoay người, giơ tay, trực tiếp túm lấy cổ tay nó.
Dùng sức mạnh!
Tiếng xươ/ng vỡ vụn vô cùng giòn giã.
Con m/a cà rồng hạ đẳng đó phát ra tiếng kêu thảm thiết, tôi tung một cước đ/á bay nó xa mười mét.
Năm con m/a cà rồng còn lại đối diện với ánh mắt nửa cười nửa không của tôi, lập tức: "..."
Nhưng chúng không cam tâm để món ăn ngon cứ lượn lờ trước mắt, thế là chúng ùa lên như ong vỡ tổ!
Tôi đ/ấm một cú nát đầu con m/a cà rồng, hộp sọ lõm vào trong, óc văng ra ngoài.
Một con khác lén tấn công từ phía sau, tôi dùng chân trái đạp vào cột gỗ bên cạnh, lộn người trên không, mũi chân đ/á chính x/ác vào gáy nó, cột sống g/ãy "rắc" một tiếng!
...
Hai phút sau.
Tôi cầm cốc kem, đứng một bên, tiếp tục li/ếm.
Dưới chân là x/ác ch*t của lũ m/a cà rồng nằm ngang dọc.
Cuộc chiến phía Phạm Tư Ân cũng đã gần kết thúc.
Đám thợ săn m/áu bị thương nặng, chỉ có thể dìu nhau rút lui trong hoảng lo/ạn.
Phạm Tư Ân cũng không có ý định truy đuổi, giây tiếp theo, bóng dáng hắn đã xuất hiện bên cạnh tôi.
Nhìn mấy con m/a cà rồng bị tôi gi*t gọn gàng dưới chân, hắn kinh ngạc: "Ông xã nhỏ, em lợi hại vậy sao?"
Phạm Tư Ân nâng mặt tôi lên hôn một cái, lầm bầm: "Ta cứ tưởng em chỉ là một tiểu nhân loại yếu đuối, vừa nãy thấy con m/a cà rồng giơ tay về phía em mà ta sợ ch*t khiếp, đang định tung phép thuật tới thì đã thấy em bẻ g/ãy tay nó rồi..."
Tôi chớp chớp mắt, cũng cảm thấy Phạm Tư Ân siêu quyến rũ: "Tư Hách, anh cũng rất lợi hại. Lúc anh đá/nh nhau với thợ săn m/áu trông đẹp trai quá!"
Hai chúng tôi "tâng bốc" nhau một lúc rồi Phạm Tư Ân dắt tay tôi, cùng nhau về nhà.
Cơ thể tôi phải dưỡng b/ệnh suốt cả một tháng.
Tuy th/uốc mỡ đã làm lành vết thương trên bề mặt, nhưng thực tế bên trong vẫn chưa khỏi hẳn.
Ngay cả khi cơ thể tôi có khả năng tự chữa lành cực mạnh--
Những ngày mưa âm u hoặc khi cảm xúc d/ao động quá mạnh, lồng ngựk vẫn sẽ đ/au.
Vì vết thương này, Phạm Tư Ân thậm chí còn không chịu lên giường với tôi, có lần tôi như sói đói vồ mồi, hắn sợ đến mức bò vào trong qu/an t/ài trốn mà còn quên đậy nắp.
Tôi: "..."
Ngày hôm nay.
Phạm Tư Ân lại cho tôi uống vài giọt m/áu, thăm dò tình trạng cơ thể tôi.
Hắn thở phào nhẹ nhõm, yêu chiều xoa đầu tôi: "Cơ thể em gần như đã khỏi hẳn rồi, sau này tuyệt đối đừng dùng đồ bạc đ/âm chính mình nữa nhé."
Tôi nắm lấy tay hắn cọ cọ, ngẩng đầu, nở một nụ cười ngoan ngoãn mà cố chấp: "Tư Hách, vậy sau này anh có vứt bỏ em không?"
Đôi mắt tím vàng của Phạm Tư Ân nhìn thẳng vào tôi, trong đó là sự nóng bỏng và chân thành không thể tan chảy, hắn hôn nhẹ lên khóe môi tôi: "Huyết tộc không bao giờ dễ dàng tìm bạn đời, nếu đã tìm được, thì sẽ mãi mãi chỉ trung thành với một người."
"Tối nay ta sẽ cho em sơ hôn, em sẽ từ m/a cà rồng hạ đẳng biến thành huyết tộc giống như ta, sẽ không còn sợ ánh nắng và đồ bạc nữa, thậm chí giống như ta..."
Hắn khựng lại một chút rồi nói:
"Trường sinh."
Tôi ngẩn người.
Trường sinh?
Tôi nhếch khóe môi, chỉ cảm thấy từng đợt mỉa mai trào dâng trong lòng.
Bởi vì tổ chức thí nghiệm cơ thể người đã giam cầm tôi suốt mười mấy năm kia, mục đích cuối cùng của việc nghiên c/ứu, chính là trường sinh--