Một lá bùa vàng x/é gió lao tới.
“Cấp cấp như luật lệnh!”
Lá bùa dán chuẩn x/ác lên lưng Tiểu Tĩnh.
“Á!”
Thứ đó phát ra một tiếng gào thét hoàn toàn không phải của con người, cả thân x/ác lập tức bị chấn văng ra ngoài.
Tôi ngồi sụp xuống đất, thở hổ/n h/ển, khó khăn ngẩng đầu lên thì thấy anh họ đang vịn vào khung cửa, mồ hôi nhễ nhại. Phía sau anh, vị đạo trưởng kia đã bước một bước vào trong ký túc xá.
Chỉ thấy đạo trưởng lẩm nhẩm chú ngữ, con quái vật càng gào thét đ/au đớn hơn, và theo lá bùa cuối cùng ch/áy rụi, Tiểu Tĩnh cuối cùng cũng mềm nhũn ngã xuống sàn.
Vết thương ở khóe miệng gần như rá/ch tận mang tai của cô ấy cũng dần dần khôi phục lại bình thường.
Tôi cũng đồng thời đổ gục xuống sàn, cơ thể r/un r/ẩy không ngừng.
Kết thúc rồi... mọi chuyện cuối cùng cũng kết thúc rồi sao?
...
Khi Tiểu Tĩnh tỉnh lại lần nữa, đã là ba ngày sau.
Cô ấy quên sạch mọi chuyện xảy ra trong bốn mươi chín ngày đó.
Bác sĩ nói, đó chỉ là sự mất trí nhớ do bị kinh hãi quá độ.
Chỉ có tôi, anh họ và đạo trưởng biết rằng, có những thứ không phải là không tồn tại, chỉ là hầu hết mọi người cả đời này đều sẽ không bao giờ gặp phải mà thôi.
(Hết)