Bí mật của Hà thần

Chương 2

05/08/2026 09:27

Thu Ngô tỷ tỷ trông có vẻ rất đ/au lòng.

"Hay là tỷ cứ ở lại trong núi này đi, chỉ cần ban ngày không ra ngoài thì sẽ chẳng ai phát hiện ra đâu."

"Ta cứ vài ngày lại mang chút đồ ăn đến cho tỷ, trong núi này có nhiều quả dại, còn có cả trứng chim có thể ăn được."

Ngọn núi này cách bờ rất xa, nước lại sâu, thường ngày chẳng có ai lai vãng.

Mỗi khi nhớ tỷ tỷ, ta thường bơi đến đây chơi.

"Cảm ơn muội, muội tên là gì?"

Trên mặt Thu Ngô tỷ tỷ cuối cùng cũng có chút sắc thái.

Ta cắn một miếng lớn tai heo nhai trong miệng, "Ừm... ừm... ta tên Ngư Nương."

Từ đó, cứ ba ngày ta lại bơi đến núi một chuyến.

Khi đi, cổ ta thường đeo theo cải trắng, hạt kê mà mẹ trồng.

Ta đa phần đi vào ban đêm, cha mẹ ban ngày làm ruộng mệt nhọc, đêm đến ngủ say, sẽ không phát hiện ra ta không có ở nhà.

"Ngư Nương, lần sau muội không cần mang đồ đến nữa đâu, nặng lắm."

"Trong núi này thứ ăn được nhiều lắm, ta không đói đâu."

Thu Ngô tỷ tỷ lần nào cũng đến đón ta.

Để tránh rắn rết thú dữ và người đời, ta dạy Thu Ngô tỷ tỷ trèo cây.

Chúng ta làm một căn nhà cây trên chạc cây cao nhất, chuyên dùng để ngủ.

Ta còn dạy Thu Ngô tỷ tỷ kỹ năng bơi lội, tuy tỷ ấy không thể thở dưới nước như ta, nhưng cũng có thể bơi rất xa.

Chúng ta chơi đùa dưới nước, chơi mệt rồi lại nằm trong nhà cây.

Đói thì ăn quả dại, khát thì uống nước sông.

"Ngư Nương, đây là những ngày tháng tốt đẹp nhất mà ta có được trong suốt mười sáu năm qua."

"Không cần hầu hạ ai, cũng không cần chịu đò/n roj. Tự do tự tại, muốn làm gì thì làm!"

Thu Ngô tỷ tỷ cười nói với ta.

Tỷ ấy cười trông thật đẹp làm sao!

Thời tiết dần trở lạnh, khi ta mang áo đông sang cho Thu Ngô tỷ tỷ, thấy tỷ ấy đang lười biếng phơi nắng trên chạc cây.

Tỷ ấy đã b/éo lên hơn nhiều so với lúc ta mới c/ứu.

Một ngày trước tiết Đông Chí, ta gặp Vân tỷ tỷ nhà hàng xóm.

"Ngư Nương, cái này tặng cho muội."

Tỷ ấy tặng cho ta chiếc túi thơm quý giá nhất của mình.

Đó là thứ mà bà nội đã làm cho Vân tỷ tỷ hồi nhỏ, trên đó thêu hình chú mèo nhỏ trông rất xinh.

"Chẳng phải tỷ thích nhất cái này sao?"

Trước đây ta chạm vào một cái tỷ ấy cũng không cho.

Vân tỷ tỷ cúi đầu, "Ta bị chọn rồi, sau này không còn cơ hội đeo nữa đâu."

"Ngư Nương, muội hãy bảo trọng nhé!"

Tỷ ấy nhẹ nhàng ôm lấy ta.

"Sao cha mẹ tỷ lại nỡ lòng đem tỷ dâng cho Hà Thần chứ?"

Cha mẹ ta chắc chắn sẽ không đời nào làm vậy!

Vân tỷ tỷ mím môi, vẻ mặt ngập ngừng.

Đi được mấy bước, tỷ ấy lại chạy quay lại ghé vào tai ta:

"Ngư Nương, chạy được thì hãy chạy đi."

Ta không hiểu ý của Vân tỷ tỷ là gì, tại sao ta phải chạy?

Ta không những không thể chạy, mà còn phải c/ứu cả Vân tỷ tỷ ra nữa.

Đúng lúc cho tỷ ấy bầu bạn với Thu Ngô tỷ tỷ!

Ngày Đông Chí, bên bờ sông trống giong cờ mở.

Không chỉ bách tính trong huyện đổ xô đến xem, mà dân làng huyện bên cạnh cũng có mặt.

Quan huyện đại nhân vẫn như lần trước, tế bái Hoàng Thiên Hậu Thổ.

Sau đó, phù thủy ra lệnh một tiếng,

chiếc bè tre chở Vân tỷ tỷ bị đẩy xuống sông.

Dân chúng hò reo vang dội, mẹ của Vân tỷ tỷ nấp trong góc rơi vài giọt nước mắt rồi xách gạo và bạc về nhà.

"Ngư Nương, con đi đâu đó?"

Khi ta đang vội đi c/ứu Vân tỷ tỷ thì bị mẹ gọi lại.

"Suốt ngày chỉ biết chạy rông, con bảy tuổi rồi, đã là người lớn, nên làm giúp gia đình nhiều việc hơn đi."

"Mẹ ơi, trên bè tre có nhiều đồ ăn ngon vừa rơi xuống sông, con muốn đi vớt chút ít."

Ta nói lời thật lòng, nếu không phải quan huyện đại nhân vẫn chưa đi, thì đã có khối người nhảy xuống vớt rồi.

Mẹ nuốt nước miếng, "Cái con bé q/uỷ quái này, cẩn thận đừng để ai thấy đấy."

"Dạ!" Ta nói xong liền chạy biến đi.

Ta bơi ra giữa sông, Vân tỷ tỷ và bè tre đã sớm không thấy đâu.

Ta lặn xuống tận đáy sông mới sờ thấy tỷ ấy.

"Còn c/ứu được không?"

Thu Ngô tỷ tỷ cùng ta ấn vào cái bụng căng tròn của Vân tỷ tỷ.

"Khụ khụ... khụ..."

Chúng ta ấn đến mỏi cả tay, Vân tỷ tỷ mới tỉnh lại.

"Ngư Nương, sao muội lại ở đây? Họ ngay cả muội cũng..."

Vân tỷ tỷ tỉnh lại nhìn thấy ta thì ngẩn người.

Ta không nhịn được cười lớn, Thu Ngô tỷ tỷ cũng cười theo.

Vân tỷ tỷ ngơ ngác, "Rốt cuộc chuyện này là thế nào? Chẳng lẽ ta đã xuống âm tào địa phủ rồi sao?"

"Đây mới là nhân gian." Thu Ngô tỷ tỷ lúc nào nói chuyện cũng đầy vẻ văn vẻ.

Chúng ta mất rất lâu rất lâu mới kể rõ mọi chuyện cho Vân tỷ tỷ nghe.

Tỷ ấy nhìn Thu Ngô tỷ tỷ rồi lại nhìn ta, bỗng nhiên bật khóc.

"Ngư Nương, cảm ơn muội."

Ta trả lại túi thơm cho tỷ ấy, "Vân tỷ tỷ, sau này tỷ và Thu Ngô tỷ tỷ hãy sống tốt ở đây nhé."

"Muội sẽ thường xuyên đến thăm hai tỷ!"

Sau khi từ biệt các tỷ ấy, ta lặn dưới đáy sông mãi mới tìm được nửa con gà quay.

Nó đã sớm bị tôm cá rỉa sạch chẳng còn hình th/ù gì.

"Lần sau tìm cái đầu heo ấy, th!t đầu heo mới thơm."

Buổi tối cha uống rư/ợu nhắm với gà quay, ăn đến mức miệng đầy dầu mỡ.

Ngày qua ngày, năm qua năm.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mười năm đã trôi qua.

Ta cứ như vậy, ngay dưới mắt mọi người, c/ứu hết chị này đến chị khác.

Cha mẹ mỗi lần thấy ta biến mất đều tưởng ta đi vớt những món ăn đó, nên không những không tiết lộ với ai.

Gặp người hỏi, còn giúp ta chối quanh.

"Lạ thật, chẳng phải đã bảo là rút thăm chọn người sao?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
5 Alpha hỗn loạn Chương 13
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
8 SÓI ĐI LÙI Chương 12
9 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
11 Xán Tinh Chương 11
12 Độ Vong Xuyên Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đường đi không bến, chẳng hẹn ngày về

Chương 8
Cơ quan của mẹ phát thẻ khám sức khỏe gia đình hàng năm, tổng cộng bốn tấm. Mỗi tấm thẻ đều được in sẵn tên riêng: Bố, Mẹ, Anh trai, Em gái. Tôi đối chiếu đi đối chiếu lại bốn tấm thẻ, xác nhận nhiều lần. Quả thực không có tên tôi. Tôi nén sự cay xè nơi sống mũi, khẽ hỏi mẹ: “Mẹ ơi, sao lại không có tên con?” Mẹ khựng lại một chút, giọng điệu đương nhiên mà cũng đầy hờ hững: “Con còn trẻ, người ngợm cứng cáp, lại chẳng mấy khi ốm đau, không cần thiết phải lãng phí suất khám.” “Anh con thức đêm chơi game hại sức khỏe, em gái con cứ đổi mùa là cảm cúm, thân thể yếu ớt, bắt buộc phải kiểm tra.” “Con cứ chịu đựng một chút là qua thôi.” Mọi bệnh vặt của cả nhà đều được mẹ để tâm chăm sóc. Chỉ riêng tôi, đau dạ dày kinh niên không thể chịu nổi, chưa từng có ai hỏi han lấy nửa lời. Họ nỡ lòng bỏ ra số tiền lớn để bồi bổ cho anh và em gái. Vậy mà ngay cả một suất khám sức khỏe miễn phí cũng chẳng nỡ chia cho tôi. Tôi lặng lẽ sửa lại nguyện vọng đại học ở lại thành phố này, đổi thành Đại học Bắc Kinh. Nếu đã chẳng ai trân trọng sự ấm lạnh của tôi. Vậy thì tôi sẽ đi thật xa, tự chữa lành và tự vượt qua, đời này không quay trở lại.
Tình cảm
7