Tiểu Phúc Tử cũng là kẻ biết việc, cứ hở ra là lại đ/ấm bóp chân cho ta, nói những lời ngọt ngào.
Không tệ, lãi rồi.
4.
Những ngày tháng tẻ nhạt trôi qua rất nhanh.
Ngày ngày ta cuộn mình trong Phượng Nghi cung tiếp tục nghiên c/ứu bộ "Thi", ăn chút đồ ngon, gảy đàn vẽ tranh, ngắm mỹ nam uống ba bữa th/uốc, thỉnh thoảng tiếp đãi vị Hoàng đế lòng dạ đen tối kia.
Thoắt cái, ta nhập cung đã được nửa năm, nay đã gần đến Tết.
Gần đây vị Hoàng đế lòng dạ đen tối này tới lui ngày càng thường xuyên.
Ta cứ thắc mắc mãi, sao ngài không nạp vài vị phi tần, cứ nhất quyết hànhz hạz một mình ta.
Đọc mấy cuốn thoại bản m/áu chó, ta mới chợt vỡ lẽ.
Ngài thích đích tỷ, bị đích tỷ vứt bỏ, nên muốn trả th/ù lên người em gái của nàng.
Haiz, sao lại vớ phải một gã đi/ên thế này.
"Hoàng thượng giá đáo--" Tiểu Toàn Tử lanh lảnh hô lớn.
"Tham kiến Bệ--"
Thẩm Tri Ngọc còn chưa đợi ta hành lễ xong, đã nắm lấy tay ta đầy phấn khích.
"D/ao nhi, hôm nay trẫm đưa nàng xuất cung chơi có được không?"
"Bệ hạ gọi thần thiếp là gì?"
"Hôm nay trẫm rảnh rỗi, lại đúng dịp Tiểu niên, vừa hay có thể ra ngoài chơi. Người đâu--"
Xem kìa, đúng là gã đi/ên, căn bản không nghe thấy người khác đang nói gì.
Với lại, ngài gọi ta là D/ao nhi? D/ao nhi?? D/ao nhi???
Uống nhầm th/uốc à?
Chắc chỉ là nhất thời vội vàng nên lỡ lời thôi, sao có thể thật lòng gọi ta là D/ao nhi được.
Trong lòng ta dâng lên một nỗi chua xót.
Ngài chung tình với tỷ tỷ, đối với ta, chẳng qua là vì yêu đích tỷ nên yêu cả đường đi lối về mà thôi.
Ta lắc đầu, xua đi những suy nghĩ hoang đường ấy.
Dạo này đọc thoại bản nhiều quá, đúng là làm hỏng cả đầu óc rồi.
"Hoàng hậu? Hoàng hậu?" Bàn tay trắng trẻo thon dài của Thẩm Tri Ngọc khua khua trước mặt ta.
"Bệ hạ." Ta cụp mắt.
"Nàng rốt cuộc có đi chơi không, nàng không đi, trẫm nhất định phải đi đấy."
"Bệ hạ xuất du, thần thiếp tự nhiên sẽ theo hầu."
Thẩm Tri Ngọc rất vui, mặt mày rạng rỡ.
Sau đó Tiểu Toàn Tử mang đến hai bộ thường phục sang trọng mà không phô trương.
Tiểu Toàn Tử thanh tú dễ nhìn thế kia thực sự không thể tới Phượng Nghi cung sao...
Ta thầm thở dài.
Tiểu Thúy giúp ta lấy y phục, theo ta vào tẩm điện.
Thẩm Tri Ngọc vậy mà lại lẽo đẽo đi theo vào tẩm điện của ta!
Ta xoay người cởi ngoại bào, ngước mắt lên thấy ngài đứng sừng sững ở đó.
"Á!! Thẩm Tri Ngọc!!!"
"Sao thế, trẫm ngắm Hoàng hậu thay y phục thì phạm vào luật lệ nào sao?"
"Thẩm Tri Ngọc, đồ lòng dạ đen tối kia, con trai và con gái không được thay đồ trong cùng một phòng, ngài có biết không! Đây là vấn đề đạo đức đấy!"
"Trẫm không biết, hay là Hoàng hậu dạy cho trẫm đi?"
Giọng Thẩm Tri Ngọc cố tình hạ thấp, trầm ổn và đầy mê hoặc.
Hừ hừ, ta đây đọc sách vạn cuốn, đâu phải là cô nương ngây thơ bị mấy trò này lừa.
"Ra ngoài, ra ngoài mau!" Ta vừa đẩy vừa kéo tống khứ quả núi này ra ngoài.
Đẩy xong bỗng thấy mình già đi bảy mươi tuổi, trở thành ông lão Ng/u Công dời núi.
Thay y phục xong, Thẩm Tri Ngọc nắm lấy tay ta, mặt đầy ý cười, cứ như thể ngài là một người chồng tốt.
Ra đến phố, trời mới chạng vạng mà đã đèn đuốc sáng trưng.
Thật tốt quá, chẳng ngờ mình còn có ngày được nhìn thấy cảnh tượng phồn hoa này một lần nữa.
Ta không rành đường lối, xung quanh chỉ có một Tiểu Thúy và một Tiểu Toàn Tử, đành phải nắm ch/ặt tay Thẩm Tri Ngọc để tránh lạc đường.
Đi mãi, đi mãi, đến một trà lâu tên là Tầm Phương Lâu.
"D/ao nhi đói chưa? Chưa dùng bữa tối đã ra phố, vất vả cho nàng rồi. Trẫm-- phu quân đưa nàng vào đây dùng bữa được không?"
"D/ao nhi tuân theo sự sắp đặt của phu quân."
Haiz, số khổ thật, còn phải giả vờ làm đôi phu thê tuyệt thế với ngài.
Các món ăn ở trà lâu này là ẩm thực Quảng Đông, mỗi phần đều tinh xảo nhỏ nhắn nhưng lại rất no bụng.
Đúng là sắc hương vị đủ đầy.
Ngon thật.
Thẩm Tri Ngọc mỉm cười nhìn ta ăn một cách tao nhã.
"Phu quân... (nhai nhai) ngon quá... đừng nhìn ta nữa... (nhai nhai) đ/áng s/ợ quá... (nhai nhai)"
Thẩm Tri Ngọc khẽ cười, nhét một chiếc sủi cảo tôm vào miệng, thong dong, nho nhã thưởng thức.
Ta mải mê với đồ ăn ngon nên hoàn toàn phớt lờ việc Tiểu Toàn Tử và Tiểu Thúy đang thì thầm với nhau rằng Bệ hạ đang làm bộ làm tịch trước mặt Hoàng hậu nương nương.
Ăn xong, Thẩm Tri Ngọc nắm tay ta đi tới đầu cầu Hồng Kiều.
Hai bên cầu treo đầy đèn lồng đỏ và lụa đỏ hỷ khánh.
Trên cầu người đông như kiến cỏ, hầu như ai cũng cầm một chiếc đèn lồng, chiếu sáng cả cây cầu như ban ngày.
Thẩm Tri Ngọc khẽ nghiêng người, đối diện với ta.
Trong đôi mắt đen láy trong veo của ngài phản chiếu hình bóng nhỏ bé của ta.
Ta gần như không thể cử động.
Thẩm Tri Ngọc cong môi, đưa tay chỉnh lại chiếc áo choàng trên vai ta.
"Thân mình nàng yếu ớt, cũng không biết giữ ấm cho cẩn thận, cẩn thận kẻo về lại bị cảm lạnh."
"Thẩm Tri Ngọc..."
"Hửm?"