Nhưng may thay, năm trăm lượng bạc tôi bỏ ra cũng đủ để tôi nghe ngóng được rằng... Tiêu Minh Lan tháng nào cũng đến Lăng Tiêu Cung tụng kinh cầu phúc vào ngày mùng tám.
Trước khi rời đi, bà ấy dặn tôi cứ an tâm chờ đợi ở đạo quán.
"Trước khi vào cung, ngươi vẫn cần giữ khoảng cách với ta."
"Ta sẽ tìm thời cơ thích hợp để Bệ hạ đến đón ngươi."
"Hãy nhớ kỹ những gì ngươi nói hôm nay, nếu không... cuộc sống trong cung cũng chẳng dễ dàng gì đâu."
Tôi ngoan ngoãn vâng lời.
Nhưng không ngờ, chưa kịp đợi được Triệu Thừa Yến, lại đợi được Bùi Sách trước.
Chàng đến rất vội vã, mang theo không ít gia tướng.
Thấy tôi bình an vô sự, chàng liền tiến lên ôm chầm lấy tôi vào lòng.
"May quá... may mà nàng không sao."
Đôi tay Bùi Sách hơi r/un r/ẩy, dường như vẫn còn sợ hãi.
Thấy ánh mắt tôi đầy nghi hoặc, chàng nuốt khan vài lần mới thấp giọng nói: "Ta nghe nói nàng đến thăm cha vợ, mãi không thấy về, sợ nàng gặp chuyện bất trắc..."
Tôi cười nhạt nhìn chàng: "Lăng Tiêu Cung là đạo quán hoàng gia, có thể xảy ra chuyện gì chứ?"
Chàng bị tôi chặn họng, sắc mặt có vẻ khó coi.
Nghĩ lại, chắc hẳn là chàng cũng đã tra ra được điều gì đó.
Nhưng dù sao chàng cũng đã làm vợ chồng với chị gái tôi ba năm, nên vẫn không tránh khỏi thiên vị nàng ta.
"Là ta lo xa rồi."
"Nhưng may là nàng không sao. Giờ cũng đã muộn, ta đưa nàng xuống núi ngay đây."
Tôi lại hất tay chàng ra.
"Anh rể không cần làm vậy đâu."
"Giờ này, ngài nên về phủ sớm để bầu bạn với chị gái thì hơn."
Bùi Sách sững sờ.
Khi nhìn lại tôi, trong mắt chàng lộ vẻ hối tiếc.
Im lặng một hồi lâu, chàng mới thấp giọng: "Ta đã biết chuyện năm xưa rồi."
"Việc chị nàng mạo danh nàng để đính ước với ta, đúng là lỗi của nàng ấy."
"Nhưng lúc đó nàng ấy cũng là bất đắc dĩ, hơn nữa giờ gạo đã nấu thành cơm..."
Chàng hiếm khi hạ mình, nhẹ giọng dỗ dành tôi: "Chuyện này, hãy để nó qua đi được không?"
"Trước khi đến đây, ta đã quở trách chị nàng rồi."
"Đợi nàng về phủ, ta sẽ chính thức rước nàng làm bình thê. Chị nàng xưa nay không có tâm cơ th/ủ đo/ạn gì, sau này việc quản lý trong phủ ta cũng sẽ giao vào tay nàng."
"Như vậy, nàng đã hài lòng chưa?"
Chàng và Cố Thục Nghi tính toán thật kỹ lưỡng.
Rước tôi vào cửa, tôi có thể làm tiên phong cho Cố Thục Nghi, áp chế mẹ chồng.
Bùi Sách thì có được người quản gia, lại còn có thể dùng tôi để tiêu khiển.
Nhưng tôi tuyệt đối không muốn.
Đúng lúc chàng đang sốt sắng muốn kéo tôi xuống núi, tôi cuối cùng cũng đợi được bóng dáng mà mình hằng mong nhớ bấy lâu xuất hiện ngoài cửa.
Tôi quỳ xuống trước một bước.
"Bệ hạ."
"Bùi khanh có phải hơi quá tham lam rồi không?"
"Ngay cả Chiêu nghi của trẫm mà cũng muốn nạp vào hậu trạch của mình sao?"
Người kia vén áo bước vào điện.
Sát khí nhẫn nhịn tỏa ra khắp người, khiến Bùi Sách chỉ có thể quỳ rạp xuống đất, không dám nói thêm lời nào.
Tôi nhìn chằm chằm vào những viên gạch xanh dưới chân.
Trong lòng không khỏi bật cười.
Ơn c/ứu mạng, thu nhận, đổi lấy một chức Chiêu nghi đứng đầu Cửu tần, e rằng trong lòng chàng ta đã là ban thưởng quá lớn rồi.
Ánh mắt Triệu Thừa Yến lạnh lẽo quét qua Bùi Sách.
Lúc này mới đưa tay đỡ tôi dậy.
Thấy đôi mắt đẫm lệ đầy tủi thân của tôi, thần sắc chàng cũng dịu lại đôi chút.
"Dung nhi."
"Năm đó sau khi về cung, trẫm đã phái người đi tìm nàng, tiếc là..."
Tiếc là tôi sợ bị kẻ th/ù của chàng truy sát nên đã sớm chuyển đi nơi khác. Chàng đương nhiên không tìm thấy.
Nhưng tôi lại nép vào lòng chàng nức nở:
"Bệ hạ, hai năm qua Dung nhi đã đi khắp non sông mà không tìm thấy người, còn tưởng rằng..."
"Được rồi, được rồi."
"Đừng sợ."
Triệu Thừa Yến đưa tay, nhẹ nhàng vỗ về đỉnh đầu tôi.
Giọng dịu dàng: "Trẫm đón nàng về cung ngay đây."
Nói xong, chẳng thèm đoái hoài đến sắc mặt tái nhợt của Bùi Sách dưới đất.
Chàng bế ngang tôi lên, xoay người rời đi.
Hậu cung của Triệu Thừa Yến không có nhiều phi tần.
Trên tôi chỉ có Hoàng hậu xuất thân từ Lan Lăng Tiêu thị, và một vị Lệ phi từ nhỏ đã hầu hạ bên cạnh, được Thái hậu yêu chiều.
Nhưng cả hai người họ đều không có con cái.
Tiêu Minh Lan không con là do nhà mẹ đẻ thế lực quá lớn.
Lệ phi không con, nghe nói là do thuở thiếu thời vì c/ứu Triệu Thừa Yến mà tổn hại thân thể.
Sau khi nhập cung, tôi chính thức được phong làm Chiêu nghi.
Vì có công c/ứu giá, người khác cũng không thể nói được gì.
Triệu Thừa Yến rất sủng ái tôi.
Có lẽ vì nhớ đến những ngày tháng khổ cực ở dân gian, bao nhiêu đồ tốt như nước chảy đều được đưa vào cung của tôi.
Hoàng hậu cũng chẳng thèm để mắt đến những thứ này, không hề bận tâm.
Chỉ lén sai người dặn dò tôi, đừng quên giao ước giữa tôi và bà ấy.
May là vận may của tôi không tệ.
Nhập cung mới ba tháng đã có th/ai.
Nhưng cuộc sống của chị gái thì không được suôn sẻ như vậy.
Phi tần của bậc đế vương bị thần tử tơ tưởng, dù chuyện này không nói thẳng ra mặt, Triệu Thừa Yến cũng sẽ không cho Bùi Sách sắc mặt tốt.
Nghe nói sau lần chia tay ở đạo quán đó, Bùi Sách liền bị chàng ki/ếm cớ phái đi trấn thủ biên cương.
Nói là lập được chiến công mới có thể chính thức thừa kế tước vị của lão Hầu gia.
Những lời khác không nói rõ, nhưng cả nhà họ Bùi đã h/oảng s/ợ tột độ.
Nghe nói Cố Thục Nghi cũng sợ đến mức đêm không ngủ được, nhiều lần muốn vào cung gặp tôi nhưng đều bị tôi từ chối.
Cho đến ngày yến tiệc trong cung này.
Sau khi tan tiệc, nàng ta lấy hết can đảm đến trước cửa cung của tôi quỳ lạy xin gặp.
"Nương nương, nghe nói phu nhân họ Bùi kia đã hòa ly với Bùi đại nhân rồi..."
Cung nữ Trường Nguyệt vào bẩm báo: "Người có muốn gặp không?"
Tôi đặt chén trà xuống.
"Cho nàng vào đi."
Đã lâu không gặp, Cố Thục Nghi trông tiều tụy hơn trước.
Đứng ngoài điện, dáng vẻ như liễu yếu trước gió, lại càng khiến người ta thương cảm hơn.
"Muội muội..."
Nàng vừa nhìn thấy tôi, hốc mắt liền đỏ hoe.