Đoàn Tử lập tức ôm lấy cổ tôi, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào hõm cổ tôi, hít một hơi thật sâu.
Tôi x/ấu tính véo véo đôi má phúng phính của thằng bé, cảm giác thật tuyệt, nựng cực kỳ thích.
Đoàn Tử bất động mặc cho tôi véo, thậm chí còn phối hợp cọ cọ vào cằm tôi.
Chỉ là rất nhanh sau đó.
Có hai giọt chất lỏng mát lạnh rơi xuống hõm cổ tôi.
Nụ cười trên mặt tôi hơi cứng lại.
Đôi vai nhỏ của Đoàn Tử khẽ run lên.
Ban đầu chỉ là những tiếng nấc nhỏ.
Ngay sau đó càng lúc càng lớn.
Cuối cùng biến thành tiếng khóc x/é lòng.
Thằng bé khóc trong lòng tôi đến mức không thở nổi.
"Mẹ ơi..."
Viền mắt tôi ươn ướt.
Ôm ch/ặt Đoàn Tử không nói lời nào.
Giây phút này.
Cái gì mà nữ chính, nữ phụ, nam chính, nam phụ.
Cái gì mà bình luận.
Đều cút hết đi cho tôi.
Tôi sẽ không bao giờ để mình phải xa con trai nữa.
Tôi ôm Đoàn Tử xuống lầu.
Chương Hoa vẫn ngồi trên sofa đợi tôi.
Cho dù tôi xuống lầu lâu như vậy.
Anh vẫn luôn bất động ngồi tại chỗ đợi tôi.
Tôi đặt Đoàn Tử xuống.
Đoàn Tử ngoan ngoãn đứng bên cạnh, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn chúng tôi, mắt đỏ hoe nhưng đã không khóc nữa.
Tôi lấy bông gạc và nước sát trùng ra: "Tay."
Chương Hoa ngoan ngoãn đưa tay ra.
Khi nước sát trùng chạm vào, ngón tay anh khẽ run lên nhưng không rụt lại.
Trong phòng khách chỉ còn tiếng bông gòn lau nhẹ lên da th!t.
Một lát sau.
Chương Hoa lên tiếng, giọng trầm thấp từ trên đỉnh đầu tôi:
"Thời tiết hôm nay đẹp thật."
Tôi vẫn không ngừng tay: "Phải đấy."
"Hai hôm trước Đoàn T/.ử th/i được hạng nhất."
"Ừm ừm, Đoàn Tử giỏi quá."
"Lại đến mùa hoa nguyệt quý trong vườn sau nở rộ rồi."
"Ồ."
"Tuệ Tuệ, anh nhớ em quá."
"..."
Động tác của tôi đột ngột cứng đờ.
Những dòng bình luận trước mắt bùng n/ổ ngay lập tức.
【Á đù á đù, nam chính quả nhiên biết nữ phụ đã quay lại, nhưng phong cách này sao lại sai sai thế này?? Sao lại giống cảnh tượng trùng phùng sau bao xa cách thế này?】
【Mọi người không nghe tác giả nói à? Nhân vật đã có ý thức tự chủ, nữ chính hệ thống sắp đặt để c/ứu rỗi từ đầu đến cuối chẳng lay chuyển nổi nam chính, nam chính vẫn luôn đợi nữ phụ quay về.】
【Vậy nhiệm vụ của cô nàng kia rốt cuộc có thành công không?】
【Vậy tôi đẩy thuyền chính chủ bao lâu nay thì tính là gì?】
【Tính là bạn có thời gian rảnh.】
【A a a tôi xui xẻo quá, nhưng vừa nãy thấy Đoàn Tử khóc, tôi cũng không nhịn được mà khóc theo, đứa trẻ đáng thương quá...】
"Chương Hoa, em..."
Tôi vừa ngẩng đầu lên.
Cả người đã bị kéo mạnh vào một cái ôm.
Tôi thốt lên kinh ngạc.
Lực của Chương Hoa mạnh đến đ/áng s/ợ.
Như thể muốn khảm tôi vào xươ/ng tủy.
Mặt tôi bị ấn ch/ặt vào ngựk anh.
Đầu mũi toàn là mùi hương thanh dịu quen thuộc trên người anh.
"Chương, Chương Hoa, anh làm gì vậy..."
Tôi bị anh ghì ch/ặt đến mức không thở nổi.
Đưa tay ra đẩy anh.
Nhưng không đẩy nổi.
Ngược lại còn bị anh ôm ch/ặt hơn.
Tôi sợ hãi vô cùng.
Chẳng lẽ mình là người phụ nữ đầu tiên trong lịch sử bị đàn ông ôm đến ch*t sao.
Giây tiếp theo.
Tôi chợt cảm thấy trên vai mình ươn ướt.
Là Chương Hoa đang khóc.
Anh vùi mặt vào hõm vai tôi, toàn thân run lên bần bật,
Khóc như một kẻ ngốc.
Tôi từ bỏ việc giãy giụa.
Không dám tin vào cảm nhận của chính mình:
"Chương Hoa, sao anh lại khóc..."
Chưa nói hết câu.
Cổ họng đã nghẹn đắng.
Tay anh đặt sau gáy tôi, ấn tôi vào hõm cổ anh, không muốn để tôi nhìn thấy mặt mình.
Giọng nói hơi nghẹn ngào:
"Tuệ Tuệ, anh nhớ em quá, anh luôn đợi em."
"Tại sao họ lại muốn cư/ớp em khỏi tay anh? Họ cứ b/ắt n/ạt anh mãi, tim anh đ/au lắm, anh sắp đ/au ch*t mất rồi, tại sao em mãi không về, anh thật sự nhớ em quá..."
"Anh đợi suốt ba năm."
"Mỗi ngày mở mắt, đều tự nhủ hôm nay em sẽ về."
"Mỗi ngày nhắm mắt, đều tự lừa dối mình rằng ngày mai em sẽ về."
"Anh không dám ch*t, anh sợ anh ch*t rồi, em quay về lại không tìm thấy anh."
"Nhưng anh đ/au quá... Tuệ Tuệ..."
"Em đừng đi nữa được không?"
Tôi nhắm mắt lại.
【Khoan đã để tôi sắp xếp lại, vậy ra nữ chính đến cuối cùng cũng không lay chuyển nổi nam chính? Nam chính luôn luôn đợi nữ phụ??】
【Ba năm, Chương Hoa đợi suốt ba năm, mỗi ngày đối mặt với một khuôn mặt y hệt, nhưng lại biết đó không phải là vợ mình, còn người vợ thật sự thì không biết khi nào mới quay về...】
【Đặt mình vào vị trí đó chắc tôi phát đi/ên mất, người mình yêu ngay trước mắt, nhưng bên trong lại không phải là cô ấy.】
【Mẹ kiếp, những bình luận phía trước giờ bị lật kèo hết rồi ha ha ha ha, các người còn nói nam chính sẽ gi*t nữ phụ, nam chính sắp yêu ch*t cô ấy rồi kìa.】
【C/ứu tôi với, muốn khóc quá, phản diện đáng gh/ét kia dám giả danh nữ chính và tác giả, khiến đôi uyên ương xa cách lâu đến vậy!】
Bên ngoài trời đã sáng.
Đoàn Tử phải đi mẫu giáo rồi.
Thằng bé có vẻ hơi không nỡ rời xa tôi.
Nhưng Chương Hoa nhất quyết không cho nghỉ học.
Tôi biết Chương Hoa có lời muốn nói với mình.
Chỉ đành nén cười hôn lên mặt Đoàn Tử:
"Ngoan, tối mẹ đi đón con."
Đoàn Tử không tình nguyện lên xe rời đi.
Tôi cũng lưu luyến dõi theo bóng Đoàn Tử rời đi.
Cho đến khi cơ thể đột ngột hẫng lên.
Tôi ôm lấy cổ Chương Hoa.
Chương Hoa cứ ôm ch/ặt lấy tôi không chịu buông.
Đặt tôi lên giường.
Dường như có ngàn lời muốn nói với tôi.
Nhưng anh đã quá mệt mỏi rồi.