Có lẽ vì sát khí trong mắt tôi quá đậm, Vương Bồi Viễn cuối cùng cũng nhượng bộ.
"Quê vợ tôi, cách đây thực ra không xa."
"Nhưng giữa tôi và vợ tôi... có chút hiểu lầm. Tôi sợ nếu mình đến quê cô ấy, có khi còn chẳng sống nổi hai ngày nữa."
Tôi chằm chằm nhìn vào mắt anh ta.
"Anh rốt cuộc đã làm gì, đến bây giờ vẫn không chịu nói sao?"
Vương Bồi Viễn cúi đầu, không nói gì, vị nam thư ký kia lại sốt ruột trước.
"Viễn ca, anh nói đi. Có khi đại sư Tống giúp được anh. Em không muốn anh có chuyện gì. Anh mà có mệnh hệ gì, em phải làm sao đây?"
Nói được nửa câu, một người đàn ông to lớn bỗng òa lên khóc ngon ơ.
Tôi bị tia cho tê rần cả da đầu.
Vương Bồi Viễn cũng mặc kệ tôi còn ở đây, đưa người ta nhẹ nhàng ôm vào lòng.
"Ngoan, đừng khóc nữa, anh nói được chưa?"
"Lúc đó tôi không phải đi công tác Tam Á với thư ký sao, rồi nửa đêm vợ đột nhiên gọi điện cho tôi."
Theo như lời Vương Bồi Viễn kể.
Vương Bồi Viễn và thư ký bận rộn cả ngày.
Hai người đàn ông để tiết kiệm chút tiền, nên chỉ gọi chung một phòng tổng thống.
Ngủ đến nửa đêm, anh ta nghe tiếng điện thoại của mình reo.
Mơ màng nghe máy, đầu bên kia lại truyền đến tiếng khóc của vợ anh ta.
Khiến anh ta ngồi bật dậy, tỉnh ngủ luôn.
"Chồng ơi, khi nào anh về, em nhớ anh quá."
"Ở nhà..."
Vương Bồi Viễn vừa ngái ngủ, bị đá/nh thức mà chỉ vì chuyện nhỏ này, lập tức nổi nóng.
"Em có xong chưa đấy?"
Câu sau của vợ Vương Bồi Viễn còn chưa nói hết đã bị anh ta một câu chặn họng đứng hình.
"Anh đi làm vì cái nhà này có dễ dàng gì đâu? Em có thể đừng ba lần bốn lượt gây sự vô lý được không?"
Vương Bồi Viễn dập máy.
Ôm lấy người bên cạnh ngủ tiếp.
Hôm sau trời sáng, mặt trời lên cao ba sào, anh ta mới gi/ật mình tỉnh giấc.
Với tay lấy điện thoại,
muốn xem sau đó vợ mình có gửi tiểu văn học (m/ắng dài) cho mình không.
Kết quả anh ta chỉ nhận được một tấm ảnh.
Nhà cửa bị ch/áy tan hoang, con chó vợ nuôi hai mươi năm cũng bị th/iêu thành than.
Cùng một tin nhắn đính kèm.
【Ly hôn đi.】
Vương Bồi Viễn giải thích với tôi.
"Hôm đó tôi thực sự rất mệt, tôi không biết nhà bị ch/áy. Nếu biết sớm, tôi chắc chắn sẽ không đối xử với cô ấy như vậy, nói đến cùng cũng tại tôi."
"Không đúng."
Tôi lập tức phản bác anh ta.
"Cái này không giống với những gì lúc đầu anh nói với tôi.
"Rõ ràng lúc đầu ở tiệm tôi, anh nói là có người gửi tin nhắn cho vợ anh, vợ anh mới hiểu lầm, sao bây giờ lại biến thành hỏa hoạn.
"Hai chuyện này xảy ra cùng một ngày sao?"
Vương Bồi Viễn gật đầu.
"Cùng một ngày, vợ tôi ly hôn với tôi cũng có một nửa là vì cái tin nhắn đó."
Tôi nhìn chằm chằm vào anh ta, cười lạnh.
"Đến nước này rồi, chỉ có tìm được vợ anh trước.
"Gỡ được nửa cổ trên người cô ấy, cổ trên người anh tự nhiên cũng được giải."
Sắc mặt Vương Bồi Viễn khó coi: "Tôi thật sự không biết cô ấy đi đâu."
"Vậy anh chờ ch*t đi."
Vương Bồi Viễn lập tức biến sắc.
"Đại sư Tống, chỉ cần cô giúp tôi, tôi cho cô thêm hai triệu."
Cổ Nguyệt thì thầm bên tai tôi vài câu.
Tôi rút ra một tờ giấy trắng trên bàn.
"Nào, ông chủ Vương, viết một chữ đi."
Vương Bồi Viễn nhìn tờ giấy trắng tôi đưa qua, do dự một chút rồi cầm bút viết.
【Khốn】.
Lực bút rất nặng, nét cuối cùng gần như xuyên thủng mặt sau tờ giấy.
Tôi nhận lấy giấy, ngắm nghía một hồi.
Thực ra tôi có hiểu cái gì đâu.
Cổ Nguyệt dùng móng chỉ vào chữ đó, bảo tôi làm thế này thế nọ.
Tôi bừng tỉnh ngộ, lại lấy ra phong thái của đại sư.
"Ông chủ Vương, anh viết là chữ 'Khốn'."
"Trong cái khẩu là một cái mộc, mộc ở trong khẩu, không ra được."
Tôi ngẩng mắt nhìn anh ta.
"Mộc ở trong nhà, chính là chữ 'Tê' (ổ, nơi trú ngụ).
"Vợ anh chẳng đi đâu cả, cô ấy vẫn ở nhà.
"Anh vừa nói không biết cô ấy đi đâu, không phải lừa tôi, mà anh thực sự cảm thấy cô ấy đã đi.
"Nhưng anh nhìn chữ này, khẩu là nhà, mộc là người, người bị nh/ốt trong nhà, không thể nhúc nhích."
Tôi ngẩn người.
Bị nh/ốt trong nhà, không thể nhúc nhích?
Vậy thì làm sao hạ cổ cho Vương Bồi Viễn được.
Nếu chưa từng rời khỏi căn nhà,
tức là Vương Bồi Viễn suốt thời gian qua, thậm chí có khi còn chưa từng quay về nhà.
Tôi nhìn Cổ Nguyệt, x/ác nhận lại lần nữa những gì mình nói có đúng không.
Nó gật đầu.
Tôi nhìn về phía Vương Bồi Viễn.
"Vợ anh căn bản là chưa ra khỏi nhà.
"Trong nhà anh có tầng hầm, gác mái, hay phòng chứa đồ khóa lại lâu ngày không dùng không?"
Mồ hôi trên trán Vương Bồi Viễn lập tức túa ra.
"Làm sao có thể được?! Nhà đã bị ch/áy qua một lượt rồi, mà mấy ngày nay có người đến sửa sang, cũng không phát hiện gì cả."
Vương Bồi Viễn tự mình lái xe đưa tôi về nhà anh ta.
Vương Bồi Viễn r/un r/ẩy đứng trước cửa nhà mình, thư ký Tiểu Trần bị anh ta để ở bên ngoài.
Đúng là biệt thự.
Đồ đạc bên trong đã bị ch/áy sạch sành sanh, nhưng cửa lớn vẫn còn nguyên vẹn.
Chờ anh ta mở cửa ra, không có cảnh tan hoang tơi tả như tôi tưởng, ngược lại sớm đã được dọn dẹp rất sạch sẽ.
Thậm chí lại còn được trang trí lại.
"Anh và vợ anh ly hôn mới có bốn năm ngày thôi mà? Anh làm việc cũng nhanh gọn ghẽ đấy nhỉ."
Anh ta gượng gạo cười.
"Bố mẹ ở quê muốn đến ở, dưới tay tôi lại có sẵn công ty trang trí, nên tôi bảo họ dọn dẹp lại một chút."
"Tổng giám đốc Vương, cho tôi mượn chút m/áu."