「 hay là qua đây ăn chung đi.」
Các bạn học khác sững sờ một chút, không hẹn mà cùng nhìn Phó Ngôn Lễ một cái.
Sau đó đều bắt đầu nhiệt tình mời gọi tôi.
「Chị Dữu, qua đây qua đây.」
「Bọn mình vừa mới bắt đầu, qua đây đi.」
Trần Triều cũng nháy mắt với tôi:
「Khụ khụ, Sơ Dữu, mau qua đây đi.」
Tôi ngơ ngác nhìn cậu ấy.
Cuối cùng, tôi ngồi giữa Trần Triều và Phó Ngôn Lễ.
Tôi thì thầm hỏi Trần Triều:
「Đây là quán lẩu mà cậu mời mình đấy à?」
Kiểu này rõ ràng là đi ăn ké mà.
Trần Triều nhếch môi cười, âm thầm chỉ về phía Phó Ngôn Lễ.
Rồi ghé sát tai tôi nói nhỏ:
「Không, đây là 'bạn trai dự bị' mình tìm cho cậu đấy.」
「...」
Tôi lườm cậu ấy một cái đầy cạn lời, rồi nhìn sang Phó Ngôn Lễ bên cạnh.
Cậu ấy đang nghiêng mặt, đường nét góc cạnh tinh tế, đang lướt điện thoại.
Phải thừa nhận rằng, Phó Ngôn Lễ sở hữu một gương mặt vừa đẹp đẽ lại vừa có tính công kích cực cao.
Khiến người ta nhìn vào đều không khỏi ngẩn ngơ.
Cho đến khi Phó Ngôn Lễ dường như nhận ra điều gì đó, hàng mi khẽ rung động rồi quay sang nhìn tôi.
Tôi mới hoàn h/ồn, bắt đầu tham gia vào câu chuyện của bàn lẩu.
Dù sao thì giáo viên của hai lớp cũng giống nhau.
Lại đều là người đồng trang lứa, nên có rất nhiều chủ đề chung.
Mọi người cứ thế vừa tán gẫu, vừa ăn lẩu.
Trong cơn mơ màng, tôi lại cảm thấy khoảnh khắc này còn thoải mái hơn cả buổi tiệc của lớp mình.
Mọi người biết nhau, nhưng lại không quá thân thiết.
Khi trò chuyện, ngược lại còn thấy tự nhiên hơn.
Ăn được một nửa, tôi định quay sang hỏi Trần Triều xem hôm nay ai trả tiền.
Nhưng lại nhớ ra cậu ấy vừa đi vệ sinh.
Tôi đành ghé sát lại gần Phó Ngôn Lễ, khẽ hỏi:
「Ăn xong chia tiền thì thêm WeChat của ai nhỉ?」
May mà trước đây tham gia lớp bồi dưỡng thi đấu, tôi và Phó Ngôn Lễ cũng có chút giao lưu.
Chỉ là không nhiều lắm.
Thêm vào đó hôm nay cùng chụp ảnh, đủ để tôi mở lời hỏi cậu ấy.
Phó Ngôn Lễ rũ mắt, liếc nhìn tôi một cái.
Lấy điện thoại ra.
Một tay lướt mở màn hình.
Tôi hơi khó hiểu, nhưng không nói gì.
Ngơ ngác kết bạn WeChat của cậu ấy.
Ý gì đây? Ý là lát nữa chuyển khoản cho cậu ấy sao?
Tôi thầm lầm bầm, cầm lấy cái muôi để vớt đồ ăn.
Dầu đỏ trong nồi đang sôi sùng sục.
Một tiếng "tách" vang lên, dầu văng ra ngoài.
Tôi còn chưa kịp rụt tay lại.
Một bàn tay với các đ/ốt ngón tay rõ ràng đã nhẹ nhàng chắn phía trên.
Dầu văng trúng mu bàn tay Phó Ngôn Lễ.
Cậu ấy cúi đầu nhìn một cái, mắt không chớp lấy một cái.
Tôi theo bản năng rút một tờ giấy ăn, đưa tay về phía cậu ấy:
「Đưa tay đây cho tôi.」
Nói xong, tôi liền sững sờ.
Đều tại con mèo cam ở nhà cứ chạy lung tung.
Lúc nào cũng phải lau sạch chân cho nó.
Không cẩn thận lại nói quen miệng rồi.
Phó Ngôn Lễ khựng lại, nhìn tôi với ánh mắt nửa cười nửa không.
Tôi đang định mở miệng giải thích.
Cậu ấy đã đưa tay qua.
Tay cậu ấy rất đẹp, đ/ốt ngón tay rõ ràng, ngón tay thon dài, xươ/ng cổ tay cũng rất nổi bật.
Tôi vội vàng lau giúp cậu ấy.
「Xong rồi.」
Phó Ngôn Lễ gật đầu, lịch sự lấy lại cái muôi trong tay tôi.
「Cảm ơn, em muốn ăn gì? Anh ngồi gần nồi hơn.」
Tiếp theo đó, Phó Ngôn Lễ đưa tay kéo lại mấy đĩa thức ăn.
Tôi nhìn qua, đều là những món vừa mới nhúng.
Lớp trưởng lớp bên cạnh là Lê Chu quét ánh mắt qua lại giữa tôi và Phó Ngôn Lễ vài vòng, kéo dài giọng:
「Chậc, Phó Ngôn Lễ, ý thức phục vụ của cậu vượt tiêu chuẩn rồi đấy nhé.」
「Sau này đi ăn lẩu nhất định phải mang theo học thần của chúng ta, dịch vụ thế này, Haidilao chắc cũng phải gửi thư mời làm việc cho cậu mất.」
Phó Ngôn Lễ lại vớt một viên tôm thả vào bát tôi, giọng điệu thong thả:
「Đã bảo đừng gọi tôi như thế rồi mà.」
「Hơn nữa, là vì cô ấy không với tới được.」
Lê Chu cười không dứt:
「Vừa nãy tớ nhờ cậu giúp, kết quả cậu nhẫn tâm bắt tớ tự lực cánh sinh đấy thôi.」
Trần Triều vừa hay quay lại, ngồi vào chỗ, nhìn tôi đầy ẩn ý.
Còn làm khẩu hình miệng "tiến triển nhanh thật".
Lời của Lê Chu đổi lại một cái lườm nguýt nhẫn tâm của Phó Ngôn Lễ.
「Các cậu không so được đâu.」
Tôi ngồi bên cạnh cười gượng hai tiếng, nâng cốc uống một ngụm đồ uống.
Phó Ngôn Lễ nhướng mày với tôi, chậm rãi bưng đĩa th!t bò trước mặt Lê Chu đi:
「Lê Chu, cậu nói nhiều thế này, xem ra là ăn no rồi nhỉ.」
「Vậy cậu đừng ăn nữa.」
Lê Chu há miệng, rồi lại ngậm vào.
Sau đó vội vàng nhìn tôi.
「Đây là món yêu thích của tớ mà! Chị Dữu ơi, chị quản cậu ta đi!」
Nhìn vẻ mặt than vãn của cậu ấy.
Tôi bật cười thành tiếng.
Giơ ngón trỏ chỉ vào chính mình.
Tôi á?
Phó Ngôn Lễ cũng quay đầu nhìn tôi.
Trong làn sương khói mờ ảo.
Đôi mắt đẹp và sắc sảo của cậu ấy dịu lại vài phần.
Không biết vì sao, tôi lại nhìn thấy một chút ý cười.
Cậu ấy lười biếng nói:
「Được, chị Dữu của cậu nói thả lại thì thả lại.」
Lê Chu hừ một tiếng, rồi như nhớ ra điều gì đó, buột miệng hỏi:
「À không đúng, chị Dữu, sao hôm nay thanh mai trúc mã của chị không đi cùng à?」
「Trước đây chẳng phải lúc nào cũng thấy hai người dính lấy nhau sao?」
Lòng tôi trầm xuống, bàn tay cầm cốc khựng lại.
Trong đầu thoáng qua hình ảnh Lục Văn Dữ và Thẩm Lâm Vãn ngồi cạnh nhau.
Lại thoáng qua những lời Lục Văn Dữ đã nói hôm nay.
Cũng không biết phải đáp lại thế nào.
Không khí ở góc này đột nhiên tĩnh lặng một lúc.
Trần Triều bên cạnh dường như muốn nói gì đó, rồi lại ngậm miệng.
Tôi đang định lên tiếng.
Phó Ngôn Lễ như cảm nhận được, chuyển chủ đề, giọng điệu nhạt đi vài phần:
「Liên quan gì đến cậu.」
「Xem ra cậu không muốn ăn nữa đúng không...」
Giọng Phó Ngôn Lễ lười biếng, nhanh chóng đấu khẩu lại với Lê Chu.