"Vân Linh, xin lỗi muội... ta không biết... ta thực sự không biết..."
"Ta cứ ngỡ, ta cứ ngỡ muội..."
Giọng chàng nghẹn ngào, hèn mọn như một đứa trẻ làm sai chuyện. Ta nhìn chàng, trong lòng lại chẳng hề gợn sóng. Kiếp trước, ta đã vô số lần khao khát chàng có thể nhìn ta bằng ánh mắt như thế này. Dù chỉ một lần thôi cũng được. Thế nhưng không có. Cho đến khi ta ch*t, thứ chàng nắm ch/ặt trong tay vẫn là túi thơm của Giang Vân Dung. Sự thâm tình và hối lỗi lúc này đây, thì có nghĩa lý gì chứ?
Ta lùi lại vài bước, tránh bàn tay chàng.
"Bùi công tử, xin hãy tự trọng."
Giọng ta bình thản, không chút hơi ấm.
"Hôm nay là ngày đại hôn của huynh và trưởng tỷ, huynh nên về đi, đừng để tân nương đợi lâu."
Tay Bùi Tranh cứng đờ giữa không trung. Chàng nhìn ta, ánh sáng trong mắt lụi tàn dần, thay vào đó là sự tuyệt vọng vô tận.
"Vân Linh... muội oán ta, là điều đương nhiên."
"Ta sai rồi... ta thực sự sai rồi..."
Chàng buông tay xuống đầy bất lực, cả người như già đi mười tuổi chỉ trong chớp mắt. Ta không còn để tâm đến họ nữa, quay người vào nội thất rồi đóng ch/ặt cửa lại. Ngoài cửa, mơ hồ truyền đến tiếng m/ắng nhiếc của huynh trưởng và tiếng gầm gừ đ/au đớn của Bùi Tranh. Nhưng những điều đó, đã chẳng còn liên quan đến ta nữa.
Chiều hôm ấy, một đội thị vệ hoàng gia hùng hậu tiến vào Giang phủ. Theo sau đó là một đạo thánh chỉ màu vàng rực rỡ.
"Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Giang thị thứ nữ Vân Linh, ôn nhu hiền thục, phẩm hạnh đoan trang... đặc ban hôn cho Hoàng thái tử Tiêu Linh, chọn ngày lành kết hôn, khâm thử!"
Người nhà họ Giang quỳ rạp cả một vùng. Huynh trưởng quỳ phía trước nhất, mặt mày xám ngoét như tro tàn. Huynh ấy sao có thể ngờ được, nhị muội muội này của mình, chớp mắt một cái đã trở thành quốc mẫu tương lai.
Sau khi tiếp chỉ, Đông cung cử đến vài vị m/a m/a dày dặn kinh nghiệm cùng thị vệ, vây kín tiểu viện của ta. Huynh trưởng mấy lần muốn gặp ta đều bị thị vệ ngoài cửa lạnh lùng ngăn lại.
"Thái tử phi điện hạ đang tĩnh dưỡng, kẻ nhàn rỗi không được quấy rầy."
"Kẻ nhàn rỗi". Bốn chữ này giống như một cái t/át giáng mạnh vào mặt huynh trưởng. Nghe nói Bùi Tranh cũng đã đến vài lần. Chàng mặc bộ hỷ phục nhăn nhúm, đứng trước cửa Giang phủ suốt một đêm, chỉ cầu được gặp ta một lần. Ta cũng cho người chặn lại.
"Bùi công tử, nam nữ thụ thụ bất thân, huống hồ người giờ đã là tỷ phu, tốt nhất đừng phá hỏng quy củ."
Lời của m/a m/a, từng chữ đều như đ/âm vào tim. Nửa tháng sau, mười dặm hồng trang, ta phong quang xuất giá.
Đêm đại hôn, trong tẩm điện Đông cung, nến đỏ rực rỡ, một bầu không khí hỷ khánh. Tiêu Linh vén khăn voan của ta lên, nhìn ta, trong mắt tràn đầy vẻ kinh diễm và thâm tình.
"Vân Linh, hôm nay muội thật đẹp."
Chàng khẩn trương nắm lấy tay ta, lòng bàn tay đầy mồ hôi. Ta nhìn chàng, mỉm cười.
"Điện hạ hôm nay cũng rất tuấn tú."
Tiêu Linh cười ngây ngô hai tiếng, thận trọng lấy từ trong ngựk ra một miếng ngọc bội đưa đến trước mặt ta.
"Vân Linh, muội còn nhớ cái này không?"
Ta cúi đầu nhìn. Đó là một miếng ngọc bội chất lượng bình thường, kỹ thuật chạm khắc cũng chẳng tinh xảo.
"Đây là..."
Ta chấn động, nhìn miếng ngọc bội với vẻ không thể tin nổi.
"Đây là thứ muội đá/nh rơi khi c/ứu ta năm đó."
Tiêu Linh nhìn miếng ngọc, trong mắt đầy vẻ hoài niệm.
"Khi đó ta bị thương rất nặng, ý thức mơ hồ, chỉ nhớ mang máng mùi th/uốc dịu nhẹ trên người muội."
"Đợi khi ta tỉnh lại, muội đã đi rồi, trên đất chỉ còn lại miếng ngọc bội này."
"Hai năm qua, ta luôn mang nó bên mình."
Ta nhìn miếng ngọc bội, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác phức tạp không nói nên lời. Vì miếng ngọc này, căn bản không phải của ta. Nó là của Bùi Tranh. Kiếp trước, khi Bùi gia chưa lụn bại, Bùi Tranh từng tặng tỷ tỷ miếng ngọc này. Nhưng tỷ tỷ chê chất liệu ngọc không tốt, nên tiện tay bố thí cho ta. Khi đó, ta đeo vài ngày rồi cũng chẳng biết đã đá/nh rơi từ lúc nào.
Không ngờ miếng ngọc lại ở chỗ Thái tử.
Ta mơ màng nhớ lại kiếp trước. Kiếp trước, Bùi gia phục hưng là vì Bùi Tranh c/ứu Thái tử. Nhưng Bùi Tranh chỉ là một thư sinh yếu đuối, sao có thể có bản lĩnh c/ứu Thái tử bị phục kích? Giờ nghĩ lại, chắc là trong một lần tình cờ, Bùi Tranh đã nhìn thấy miếng ngọc Thái tử đeo trên người. Chàng nhận ra đó từng là món đồ của mình. Còn Tiêu Linh, không biết vì lý do gì, đã tính công lao c/ứu mạng này cho Bùi Tranh. Thế nên, kiếp trước Bùi Tranh mới một bước trở thành người tâm phúc trước mặt Thái tử, Bùi gia mới có thể phục chức.
Hóa ra, tất cả vinh hoa phú quý của chàng kiếp trước đều là đồ tr/ộm được. Chàng tr/ộm công lao của ta, vậy mà vẫn có thể an tâm oán h/ận và dày vò ta. Nghĩ đến đây, ta không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
"Vân Linh, muội sao vậy?"
Tiêu Linh lo lắng nhìn ta.
"Không có gì."
Ta mỉm cười lắc đầu, vươn tay vuốt ve miếng ngọc bội.
"Chỉ là cảm thấy, nhân quả báo ứng trên đời này, thật sự rất kỳ diệu."
Ta nhìn bầu trời đêm đen kịt ngoài cửa sổ. Kiếp này, không còn hiểu lầm về miếng ngọc bội, không còn sự nâng đỡ của Thái tử. Bùi Tranh, chàng cứ sống tốt một đời với tỷ tỷ đi."