Xuyên thành nữ phụ đ/ộc á/c, mẹ kế giả nhân giả nghĩa ân cần khuyên tôi gả cho thế tử ăn chơi trác táng. "Nó tuy danh tiếng không tốt, nhưng nhà nó là phủ hầu gia danh giá, gả cho nó chắc chắn sẽ không phải lo chuyện cơm áo."
Bên tai truyền đến lời dụ dỗ của hệ thống:
"Gả đi, gả đi, hắn là nam phụ phản diện đó."
"Ăn chơi trác táng chỉ là vẻ bề ngoài của hắn thôi, chỉ cần cô ngoan ngoãn phục tùng, lấy lòng hắn vài năm, khi hắn đắc thế sẽ nhớ đến cái tốt của cô."
Tôi cười.
Xuyên không đến đây, không lo ki/ếm tiền, không lo giành quyền, lại bắt tôi đi quyến rũ đàn ông? Nực cười!
"Tiêu Nghiễn dù sao cũng là con trai đ/ộc nhất của Định Viễn Hầu, danh tiếng có hơi kém một chút, nhưng con nghĩ xem, nếu gả qua đó, đối với con hay đối với gia đình đều có lợi đúng không?"
Từ khi tôi xuyên đến đây, mẹ kế chưa bao giờ ngừng thuyết phục tôi.
Một kẻ ăn chơi trác táng không học vấn nghề ngỗng gì, dưới miệng bà ta lại trở thành miếng bánh ngon.
Cứ như thể tôi là con chó hoang đói khát, chỉ chực chờ thấy đàn ông là muốn nhào vào bám lấy.
Tôi cười khẩy một tiếng.
"Dì cũng biết hắn danh tiếng kém cơ à."
"Nếu dì thèm muốn như vậy, sao không tự mình gả đi cho rồi?"
"Nghe nói Tiêu Nghiễn gần đây qua lại rất thân mật với tú bà của Túy Hoa Lâu, dì với bà ta cũng trạc tuổi nhau, biết đâu lại được hắn để mắt tới."
Mẹ kế vốn xuất thân từ thanh lâu, sau khi bám lấy cha tôi mới chuộc thân rồi làm thiếp.
Bà ta vốn rất kỵ húy quá khứ của mình, ngày nào cũng dát vàng bạc đầy người vì sợ người khác coi thường.
Giờ đây, những lời mỉa mai này của tôi đã vạch trần bộ mặt thật của bà ta không chút nể nang.
Sắc mặt mẹ kế khó coi vô cùng.
"Ta đều là muốn tốt cho con, ta luôn coi con như con gái ruột, sao con có thể nói ta như vậy?"
"Con cũng coi dì như mẹ ruột nên mới muốn nhường mối tốt này cho dì đấy."
Không đợi bà ta tranh cãi thêm, tôi đứng dậy bước ra khỏi cửa.
"Dì có thời gian ở đây bàn chuyện hôn nhân với con, chi bằng nghĩ cách đối phó với Nguyệt di nương mới vào cửa đi."
"Dù sao thì cha cũng đã lâu không đặt chân vào phòng dì rồi nhỉ."
Phía sau truyền đến tiếng chén trà đ/ập xuống đất vỡ tan tành.
"Gả cho hắn có gì không tốt?"
"Nam phụ phản diện, gia thế cũng khá, hơn nữa người ta cũng đâu có tệ hại đến mức đó."
"Hiện tại đều là đang giấu nghề thôi, cô tranh thủ lúc này đối xử tốt với hắn, vài năm nữa hắn đắc thế, chẳng phải cô sẽ trở thành đối tượng khiến người người ngưỡng m/ộ sao?"
Tôi mất kiên nhẫn xua tay, cố gắng gạt bỏ âm thanh bên tai.
"Phiền quá, sao lúc nào cũng có chó sủa bên tai thế này."
Hệ thống khuyên bảo tôi không thành, ngược lại còn bị nghẹn họng, có chút tức gi/ận.
"Cô không dựa vào đàn ông thì dựa vào cái gì?"
"Đừng quên nhiệm vụ của cô, phải mang lại hạnh phúc cho nguyên chủ."
"Bây giờ cô thì cha không thương, mẹ kế gh/ét, tranh thủ lúc mẹ kế chưa có con, bà ta còn dựa vào việc cô gả vào nhà hào môn để ngẩng mặt với cha cô, cũng mang lại lợi ích cho phủ đệ."
"Đợi đến khi bà ta sinh con mình rồi, cô càng không có cơ hội gả vào nhà tốt đâu."
Cha là kẻ không đáng tin.
Những năm đầu nhờ vào mối qu/an h/ệ bên nhà ngoại của mẹ mà giành được chức quan khá khẩm.
Sau khi mẹ qu/a đ/ời, nhà ngoại suy yếu.
Cha dựa vào bản thân thì không thể ngóc đầu lên nổi, giờ đây cả phủ đệ đều đang trên đà sa sút.
Chuyện bắt tôi gả cho Tiêu Nghiễn--
Cho dù cả kinh thành ai cũng biết danh tiếng hắn tệ hại, cha tôi đối với việc mẹ kế khuyên tôi gả đi cũng nhắm một mắt mở một mắt.
Dù sao đây cũng là cuộc hôn nhân có lợi cho tất cả mọi người, ngoại trừ tôi.
Tôi gặp t/ai n/ạn xe cộ rồi xuyên đến thế giới này, cái giá để có lại mạng sống chính là phải mang lại hạnh phúc cho nguyên chủ.
Thấy tôi không lên tiếng, hệ thống tưởng rằng tôi đã lung lay, vội vàng nói thêm.
"Tiêu Nghiễn là người không tệ, cô nghĩ xem, gả cho hắn là có tất cả, chẳng phải tốt hơn việc ở trong phủ phải nhìn sắc mặt người khác sao?"
Tôi cười lạnh.
"Gả cho một kẻ phản diện muốn mưu phản, rồi hai đứa cùng nhau đi chầu trời cho xong chuyện."
"Như thế quả thực tốt hơn việc ở trong phủ ngày nào cũng bị mẹ kế lải nhải."
Hệ thống không còn mặt mũi nào.
"Cô không hoàn thành nhiệm vụ thì cũng ch*t thôi."
"Cha tôi không dựa được, Tiêu Nghiễn không dựa được, dựa vào người khác chỉ có con đường ch*t, gia thế tôi cũng không đến nỗi quá tệ, rõ ràng tôi dựa vào chính mình cũng có thể tự mở ra một con đường."
Hệ thống tỏ thái độ kh/inh miệt.
"Chỉ cô sao?"
"Chính là tôi."
Ngày gặp t/ai n/ạn xe cộ, là ngày đầu tiên tôi nhậm chức quản lý cấp cao.
Tôi cũng là người phụ nữ đầu tiên trong ban lãnh đạo.
Tôi luôn dựa vào chính mình.
Dù ở thế giới xa lạ này cũng vậy.
Tôi tuyệt đối sẽ không thua kém bất kỳ ai, càng không bao giờ bám víu vào đàn ông để sống.
Tiền bạc và quyền lực không thể đợi người khác ban phát.
Mà là phải do chính tôi giành lấy.
Sau khi mẹ kế nắm quyền quản gia, bà ta đã c/ắt xén phần lớn tiền tiêu vặt của tôi.
Kiểm tra lại số tiền tiết kiệm, dù tôi muốn làm kinh doanh chút ít.
Vốn liếng cũng không đủ.
Đúng là họa vô đơn chí.
Mẹ kế tất nhiên vẫn chưa từ bỏ ý định.
"Mấy hôm trước ta có trò chuyện với Định Viễn Hầu phu nhân."
"Bà ấy khen con rất ưng ý, nếu con gả qua đó, mẹ chồng nàng dâu cũng dễ hòa hợp."
Có vẻ như đã quên mất chuyện không vui mấy hôm trước, bà ta tỏ vẻ hiền từ.
"Tiêu Nghiễn đứa nhỏ này không tệ đâu, con gặp rồi sẽ không còn nhiều định kiến như vậy nữa."
"Tiết xuân tươi đẹp, ngày kia các con cùng đi dạo hồ nhé?"
Bà ta còn kéo cả cha tôi vào, cha tôi trợn mắt:
"Lệnh cha mẹ, lời người làm mai, phủ Định Viễn Hầu có chỗ nào không tốt? Đến lượt con kén cá chọn canh à?"
Mẹ kế vội vàng vuốt ngựk cho ông.
Một người đóng vai á/c, một người đóng vai thiện.
Hệ thống sau khi bị tôi vặn lại thì đang nén gi/ận, thấy cảnh này lập tức hùa theo mỉa mai.