"Con trai bà phạm lỗi lúc sáu tuổi, bà không nỡ dạy. Ba mươi mấy tuổi đầu đi lừa tiền, ngoại tình, dùng sự an toàn của người tiêu dùng để ki/ếm chác, vậy mà vẫn thấy cả thế giới này nên nhường nhịn nó."
"Giờ người ch*t rồi, n/ợ nần cũng không tự nhiên biến mất."
La Tú Cầm ngồi bệt xuống đất.
Tôi dắt tay Hạ Dư An rời đi.
Tiếng khóc đằng sau lưng rất lớn.
Hạ Dư An không hề ngoảnh đầu lại.
17.
Lê Mạn Thanh không thể lên máy bay.
Cô ta vừa qua cửa an ninh đã bị cảnh sát kh/ống ch/ế.
Camera giám sát trên đường dẫn đến kho hàng đã ghi lại xe của cô ta.
Hồ sơ thanh toán cho thiết bị gây ch/áy và dung dịch hỗ trợ ch/áy đều đến từ tài khoản của cô ta.
Những đoạn chat cô ta xóa cũng đã được khôi phục.
Camera còn sót lại bên ngoài kho hàng ghi lại cảnh cô ta châm ngòi dây ch/áy chậm. Lúc đó Hạ Sùng Dữ còn chưa đến.
Khi thẩm vấn, cô ta đổ hết mọi trách nhiệm cho người đã ch*t.
"Là anh ta muốn đ/ốt kho! Tôi chỉ là quá sợ hãi nên mới rời đi trước."
Cảnh sát hỏi cô ta: "Cô đã châm lửa rồi, tại sao còn lừa anh ta vào trong lấy máy chủ?"
Cô ta không trả lời được.
Cô ta vẫn chưa biết, Hạ Sùng Dữ đã đề phòng cô ta.
Trước khi vào kho, anh ta đã bật ghi âm điện thoại.
Trong bản ghi âm, Lê Mạn Thanh đích thân thừa nhận thiết bị do cô ta m/ua, còn thúc giục Hạ Sùng Dữ đ/ốt sạch máy chủ và sổ sách, sau khi xong việc thì mỗi người cầm tiền mà đi.
Còn một đoạn tin nhắn thoại, là cô ta gửi cho Hạ Sùng Dữ:
"Anh đừng trách em. Anh ch*t rồi, mọi chuyện mới có thể đổ hết lên đầu anh được."
Câu nói này khiến cô ta không bao giờ còn đường chối tội.
Phóng hỏa, chiếm đoạt tài sản công ty, làm giả dữ liệu livestream để lừa tiền công ty, vài món n/ợ cũ đều bị lôi ra ánh sáng.
Ngày mở phiên tòa, cô ta mặc bộ quần áo của trại tạm giam, tóc c/ắt ngắn, trên mặt không chút phấn son.
Cô ta nhìn thấy tôi qua song sắt, đột nhiên lao tới.
"Tang Kiến Vi, là mày! Nếu không phải mày kiểm toán, chúng tao đã không đến bước đường này!"
Cảnh sát tư pháp ấn cô ta xuống.
Tôi đứng cạnh hàng ghế nhân chứng.
"Tiền là cô lấy, lửa là cô đ/ốt, người cũng là cô nh/ốt ở bên trong."
"Tôi chỉ kiểm toán thôi."
Cô ta vẫn gào thét khi bị kéo đi.
Lần này không còn bộ lọc, không còn những thước phim cận cảnh khóc lóc, cũng chẳng có ai vào màn hình bình luận xót xa cho cô ta.
Tòa án x/ác định cô ta biết rõ kho hàng đã ch/áy nhưng vẫn lừa Hạ Sùng Dữ vào trong, mặc kệ anh ta bị kẹt lại. Tội phóng hỏa gây ch*t người, cộng thêm tội chiếm đoạt tài sản và các tội danh khác, cô ta bị kết án tù chung thân.
Sau khi tuyên án, đôi chân cô ta mềm nhũn, phải nhờ cảnh sát tư pháp dìu mới đứng vững.
Những hành lý không kịp mang lên máy bay của cô ta cuối cùng đều bị chủ n/ợ và điều tra viên kiểm kê. Nhẫn kim cương bị tháo, xe sang bị kéo đi, khóa cửa căn nhà thuê cũng đã được thay.
18.
Sau khi Hạ Sùng Dữ qu/a đ/ời, những khoản n/ợ và tài sản liên quan đến vụ án của anh ta tiếp tục được xử lý theo pháp luật.
Tôi không trả thay anh ta những khoản tiền mà tôi không có nghĩa vụ phải gánh.
La Tú Cầm từng đến làm lo/ạn. Bà ta yêu cầu tôi b/án nhà để trả n/ợ cho con trai.
Tôi gọi cảnh sát.
Sau đó, bà ta lại muốn mang Hạ Dư An đi, nói rằng nhà họ Hạ chỉ còn lại một mầm mống này.
Tôi đưa ra bản án và bằng chứng camera, nhờ luật sư gửi thư cảnh báo.
Bà ta không bao giờ bước chân vào cửa nhà tôi nữa.
Hạ Dư An đã mất một thời gian rất dài để chấp nhận cái ch*t của cha.
Thằng bé sẽ gi/ật mình tỉnh giấc giữa đêm.
Sẽ ngẩn người nhìn những vụ hỏa hoạn trên tin tức.
Cũng sẽ đột ngột hỏi tôi: "Nếu bố thay đổi sớm hơn, có phải bố sẽ không ch*t không?"
Tôi bảo với con rằng, không ai có thể viết một kết thúc khác cho những chuyện đã xảy ra.
Điều con có thể làm, là quản lý tốt từng lựa chọn của chính mình.
Thằng bé giữ lại chiếc mô hình mà cha tặng.
Không đ/ập, cũng không vứt.
Mô hình được đặt ở tầng cao nhất của giá sách.
Đó là bằng chứng cho thấy cha từng yêu thương nó, cũng là bằng chứng cho thấy cha từng dùng quà cáp để dẫn dụ nó nói dối.
Cứ cách một thời gian, nó lại lấy mô hình xuống phủi bụi, lau xong lại đặt về chỗ cũ. Tôi không hỏi tại sao con giữ lại, cũng không giúp con cất đi.
Khi mở đến cửa hàng thứ hai, Hạ Dư An đã vào tiểu học.
Không có tiệc ăn mừng lên sàn chứng khoán, cũng chẳng có ai cầm ly rư/ợu gọi tôi là nữ cường nhân.
Ngày khai trương, chúng tôi bận rộn dán nhãn giá, bày mẫu thử, giải thích hậu mãi cho khách hàng.
Hạ Dư An đeo cặp sách, tan học ngồi cạnh quầy thu ngân làm bài tập.
Thằng bé viết xong câu cuối cùng, tự kiểm tra lại một lượt, rồi đẩy ghế về chỗ cũ.
Bảng sửa lỗi trên tủ lạnh đã thay mấy tờ rồi.
Thằng bé không cần phải đóng dấu sao mỗi ngày nữa.
Chiều muộn, tôi tắt bóng đèn cuối cùng trong cửa tiệm.
Cửa kính phản chiếu bóng dáng tôi và con sóng vai bên nhau.
Dòng xe trên phố xuyên qua ánh đèn sau cơn mưa, mặt đường sáng loáng như một con đường mới vừa được trải ra.
Tôi khóa cửa, bỏ chìa khóa vào túi.
Hạ Dư An nắm lấy tay tôi.
Tôi dắt con băng qua đám đông, hướng về phía nhà mà đi.