Khi lên núi hái rau dại, tôi c/ứu được một th/ai phụ từ dưới chiếc bẫy thú.
Sau khi về nhà mới biết cô ta là Ng/u Minh Th/ù, tài nữ chốn kinh thành, tựa như đám mây nơi chân trời, như viên ngọc quý giữa biển khơi.
Còn tôi, Kiều Tuệ An, chỉ là một mụ nông phụ, chẳng khác nào hạt lúa ngoài đồng, tro tàn dưới bếp.
Phu quân Ôn Nghiên Chương đón cô ta về nhà, thản nhiên bảo tôi uống th/uốc tuyệt tử.
"Đứa trẻ trong bụng Minh Th/ù cần một người mẹ danh chính ngôn thuận. Nàng hãy cùng ta nuôi nấng đứa trẻ, ta sẽ ghi nhớ ơn nghĩa của nàng cả đời."
Tôi tạt bát th/uốc vào mặt hắn, ngay trong ngày hôm đó kiểm kê lại khế đất, đuổi thẳng hắn ra khỏi cửa.
Khi hắn đang cùng Ng/u Minh Th/ù ngược xuôi cầu y, tôi đang đứng trước bảng vàng, chỉ vào dòng chữ "Ai có thể c/ứu lúa b/ệnh vùng kinh kỳ, bất kể nam nữ xuất thân, đều có thể vào Tư Nông Thự" mà hỏi viên quan canh bảng:
"Lời này, có thật sự tính không?"
Sau này, cuối cùng hắn cũng chịu quỳ xuống c/ầu x/in tôi về nhà.
Nhưng khi đó, danh phận vợ chồng xưa kia đã sớm c/ắt đ/ứt.
Thứ hắn đang quỳ để c/ầu x/in là vị Tư Giá Lệnh nắm giữ giống lúa mới của thiên hạ, có thể tấu trình trực tiếp trước mặt hoàng thượng.
1.
Tôi đứng trước bảng vàng đọc đi đọc lại đến hai lần.
Chữ trên giấy là do Ôn Nghiên Chương dạy tôi. Hắn chê tay tôi lúc nào cũng dính bùn, chữ viết ra trông như bị bò giẫm, dạy được nửa năm đã tỏ vẻ mất kiên nhẫn.
May mà tôi có trí nhớ tốt. Những cuốn sách vỡ lòng, kinh nghiệm nông nghiệp, chí huyện mà hắn vứt lại, tôi đều nhặt lên đọc. Những con chữ đó trông như thế nào, tôi nhớ còn kỹ hơn cả khuôn mặt hắn.
Bảng văn ghi rằng, lúa non ở bảy huyện vùng kinh kỳ bị vàng lá trên diện rộng, nhổ lên thấy rễ đen ngòm, trong vòng ba năm đã làm hỏng hơn mười vạn mẫu đất. Triều đình mời khắp lượt những nông phu giỏi, nếu ai tìm ra nguyên nhân và phương pháp c/ứu chữa, không phân biệt nam nữ, không phân biệt xuất thân, đều có thể tham gia sát hạch thực địa của Tư Nông Thự.
Người trúng tuyển sẽ được thưởng trăm lượng bạc, ban chức Khuyến Nông Lại.
Khi tôi x/é bảng, đám đông vây xem bật cười ồ lên.
Viên quan nhỏ canh bảng đ/è mép giấy lại, đá/nh giá cái gùi trên lưng tôi: "Đại tẩu, x/é bảng mà không trả lời được là phải chịu hai mươi trượng đấy."
"Trên bảng viết là trả lời sai bị ph/ạt, hay cố tình gây rối mới bị ph/ạt?"
Hắn nghẹn lời: "Đương nhiên là cố tình gây rối."
"Vậy phiền anh buông tay ra. Tôi từ ruộng lúa b/ệnh ở huyện Khánh Bình đến, trong gùi có gốc b/ệnh, sâu sống và ba loại đất.
Có phải gây rối hay không, cứ đưa đến Tư Nông Thự, các đại nhân tự khắc sẽ phán xét."
Tiếng cười của đám đông nhỏ dần.
Viên quan nhỏ vẫn không chịu buông tay: "Một mụ đàn bà nhà quê như bà thì biết cái gì về lúa b/ệnh?"
"Tôi biết nó vàng vào lúc nào, mảnh đất nào vàng trước, mấy ngày sau mưa thì sinh đốm đen, cũng biết trong hạt giống huyện nha phát xuống đã bị trộn lẫn thứ gì. Nếu anh cũng biết, thì bảng này cho anh x/é đấy."
Hắn nhìn đôi giày dính bùn của tôi rồi cuối cùng cũng thu tay về.
Khi tờ hoàng bảng được cuộn vào trong lòng, tôi vừa quay người lại đã nghe thấy Ôn Nghiên Chương gọi mình.
Hắn đỡ Ng/u Minh Th/ù từ trong y quán bước ra. Cô ta đã thay chiếc áo choàng màu ngó sen mà tôi cất kỹ dưới đáy hòm, tuy mặt không chút huyết sắc nhưng búi tóc vẫn được chải chuốt gọn gàng. Ôn Nghiên Chương sợ bậc thềm trơn, dùng cả cánh tay chắn trước người cô ta.
Kết hôn bốn năm, tôi từng ngã g/ãy ngón tay trên bờ ruộng, hắn chỉ bảo người nhà nông không nên yếu ớt như vậy.
"Kiều Tuệ An, nàng x/é hoàng bảng làm gì?" Hắn bước nhanh tới, "Nàng có biết mạo nhận hoàng bảng là tội gì không?"
"Biết, nên tôi không x/é thay cho anh."
Sắc mặt Ôn Nghiên Chương trầm xuống: "Về nhà rồi tính tiếp. Minh Th/ù bị động th/ai khí, thầy th/uốc nói cần tĩnh dưỡng. Đông sương hướng dương, tối nay nàng dọn dẹp ra đi, rồi lấy cả cái chăn tơ tằm mẹ nàng để lại cho cô ấy nữa."
Tôi nhìn hắn: "Anh có phải quên rồi không, đông sương, chăn tơ tằm, và cả cái sân đó, đều là của tôi?"
Ng/u Minh Th/ù nhẹ nhàng kéo tay áo hắn: "Nghiên Chương, đừng vì em mà tranh cãi với Kiều tỷ tỷ. Em ở trọ là được rồi."
"Trên người cô chỉ có ba tiền bạc, định ở trọ quán nào?" Tôi hỏi.
Khóe môi cô ta cứng đờ.
Khi tôi c/ứu cô ta dưới bẫy thú, tay nải của cô ta bị nước mưa trên núi làm bung ra. Bên trong chỉ có hai bộ quần áo, một tấm ngọc bài khắc chữ "Ng/u" và ba tiền bạc vụn. Cái gọi là lạc đường trên núi cũng là giả. Cô ta nhìn thấy hai kẻ áo đen đuổi theo, sợ hãi chủ động chui vào bụi gai, thế nên mới giẫm phải bẫy của thợ săn.
Tôi cõng cô ta xuống núi, mời thầy th/uốc cho cô ta, mới biết cô ta đã mang th/ai bốn tháng.
Đêm đó, Ôn Nghiên Chương nhìn thấy cô ta, chiếc đèn trong tay hắn rơi vỡ tan tành.
Lúc đó tôi mới biết, mỗi năm hắn ngồi ngẩn ngơ nhìn những bài thơ cũ, thứ hắn giấu trong trang giấy luôn là cô ta.
Ôn Nghiên Chương hạ thấp giọng: "Tài sản vợ chồng hà tất phải phân chia rõ ràng như vậy? Huống hồ nàng và ta đã định sẽ nuôi dạy con của Minh Th/ù, cô ấy dưỡng cho tốt sức khỏe cũng là vì chúng ta thôi."
"Ai là 'chúng ta' với anh?"
Tôi rút từ trong tay áo ra một tờ giấy, đ/ập vào ngựk hắn.
"Đây là số bạc anh đã rút từ tay tôi trong ba năm qua. Lộ phí đi thi, lễ bái sư, m/ua giấy mực, mỗi khoản tôi đều ghi chép lại. Năm mươi lượng dưới cùng kia là khoản anh lén lấy khế đất của tôi đi thế chấp ở tiệm cầm đồ hôm trước. Hạn cho anh ba ngày chuộc lại, nếu không tôi sẽ đến huyện nha tố cáo anh tội tr/ộm b/án tài sản của vợ."
Sắc m/áu trên mặt hắn nhạt dần.
Tôi lại nhìn sang Ng/u Minh Th/ù: "Cởi áo choàng ra."
Trong mắt cô ta nhanh chóng dâng lên nước mắt: "Kiều tỷ tỷ, em không biết đây là của chị..."
"Giờ thì biết rồi đấy."
Người trên phố tụ lại ngày một đông. Cô ta quý trọng thể diện nhất, chỉ đành cắn môi tháo dây buộc. Gió lạnh thổi qua, vai cô ta khẽ r/un r/ẩy, Ôn Nghiên Chương lập tức cởi áo ngoài của mình ra khoác lên người cô ta.
Tôi đón lấy chiếc áo choàng, phủi sạch lớp phấn thơm trên đó.