Trên cổ còn đeo chiếc bùa bình an mà tôi dùng vải vụn kh//âu cho nó, nó chỉ muốn để liệt tổ liệt tông nhà họ Tô, cùng cha ruột là Tạ tướng quân nhìn thấy, món n/ợ m/áu hôm nay, nó phải tự tay đòi lại.
Đầu tiên, nó bày ra từng bằng chứng Liễu gia tham ô quân lương, h/ãm h/ại trung lương suốt bao năm qua, rải đầy một nửa điện Kim Loan, cả triều văn võ xôn xao. Liễu Thừa tướng còn nhảy dựng lên m/ắng Tạ Hành là đồ hoang giống không có tư cách lên tiếng, nước miếng b/ắn cả lên ngự án, Tạ Hành ngay cả mí mắt cũng không thèm nhướng, trực tiếp vỗ tay, dẫn lên tên thái giám chưởng sự năm xưa đưa th/uốc đ/ộc cho Quý phi Liễu gi*t Tạ tướng quân, cùng với môn khách nhà họ Liễu năm xưa làm giả thư từ Tô gia thông địch. Hai kẻ đó nhận tội ngay tại chỗ, thậm chí còn lôi ra cả khế ước nhà họ Liễu lén b/án bản đồ bố phòng biên quan cho Bắc Địch.
Danh sách ba vạn biên quân ch*t oan năm xưa được trải ra giữa điện Kim Loan, trên trang giấy vẫn còn vương vết m/áu biên thùy năm nào. Tất cả quan lại đều quỳ xuống, đồng thanh xin Bệ hạ nghiêm trị Liễu gia.
Tạ Hành đứng giữa đại điện, bộ quan phục tiên hạc làm tôn lên vóc dáng thẳng tắp của nó.
【Sướng quá! Cuối cùng cũng đợi được ngày này!】
Đầu ngón tay nó lướt qua cái tên Tạ Lâm - cha nó - trên đầu danh sách biên quân, ngón tay run lên nửa giây, rồi lập tức ngước mắt nhìn Triệu Trinh đang mặt c/ắt không còn giọt m/áu, giọng lạnh như băng giá:
“Bệ hạ, mạng của ba vạn oan h/ồn, ngài định trả thế nào?”
Triệu Trinh vốn còn muốn lấp li/ếm, vỗ ngự án nói án tình trọng đại cần tra xét thêm, Tạ Hành trực tiếp quăng một bức mật thư ố vàng lên ngự án của ông ta - đó là bức thư chính tay Triệu Trinh viết cho Liễu Thừa tướng năm xưa để lôi kéo Liễu gia nhằm củng cố ngôi vị, trên đó viết rõ rành rành: “Tô gia công cao át chủ, trừ đi cho rảnh n/ợ”, nét chữ là của ông ta, ấn triện cũng là của ông ta, không thể làm giả nửa phần.
Đúng lúc Triệu Trinh mặt mày trắng bệch không thốt nên lời, tin cấp báo tám trăm dặm biên quan gửi tới, nói Bắc Địch cầm bản đồ bố phòng do Liễu gia gửi tặng đã phá tan ba ải, sắp đá/nh tới kinh thành rồi. Quân tâm d/ao động, binh sĩ đều hô vang đòi gi*t Liễu gia tế cờ. Triệu Trinh không trụ được, chỉ có thể hạ tội kỷ chiếu ngay tại triều, giao toàn bộ chính sự cho Nội các xử lý.
Chiều hôm đó thánh chỉ đã ban xuống: Liễu gia tru di cửu tộc, Quý phi Liễu ban dải lụa trắng, nam đinh trong tam tộc đều bị lưu đày, nữ quyến sung vào giáo phường ti; Hoàng đế vì dung túng ngoại thích, h/ãm h/ại trung lương, tội kỷ chiếu cáo thiên hạ, giam lỏng trong thâm cung, vĩnh viễn không được bước ra khỏi hoàng thành.
Khi Tạ Hành cầm thánh chỉ minh oan cho cả nhà họ Tô đến điện phụ đón tôi, nó quỳ một chân dâng lên tay tôi, quan phục trên người còn vương tro hương từ điện Kim Loan, mắt nó sáng rực: “Mẹ, oan khuất của Tô gia đã được rửa sạch, oan khuất của Tạ gia cũng được rửa sạch rồi.”
Tôi ôm thánh chỉ đóng dấu ngọc tỷ, khóc đến toàn thân r/un r/ẩy, bình luận tràn ngập pháo hoa:
【Cuối cùng cũng sướng rồi! Mối th/ù mười mấy năm đã được báo!】
【Diêm vương sống đỉnh quá! Đây mới là dáng vẻ mà Tạ Hành của chúng ta nên có!】
Tôi cùng Tạ Hành vừa về đến cổng phủ Thủ phụ, liền thấy Triệu Thừa Dục mặc bộ triều phục thái tử rá/ch rưới đang quỳ trên bậc thềm, mặt đầy nước mắt, trước mặt bày một đống đồ chơi cũ. Vừa thấy tôi, nó liền “dập đầu” liên hồi, trán đã dập đến rớm m/áu, giọng khàn đặc gọi:
“Mẹ! Con biết sai rồi! Không phải con cố ý không nhận mẹ! Là Quý phi Liễu lừa con! Xin mẹ nhận con được không? Sau này con nhất định sẽ hiếu thuận với mẹ!”
【Triệu Thừa Dục tận mắt chứng kiến Liễu gia sụp đổ, đế vương thất thế, tưởng nhận lại bà là có thể bám lấy quyền thế của Tạ Hành, cố tình giả đáng thương】
Tạ Hành ngay lập tức xoay người bảo vệ tôi ở phía sau, chắn tầm mắt của Triệu Thừa Dục, sợ tôi nhìn thấy lại phiền lòng. Nó cụp mắt nhìn Triệu Thừa Dục dưới đất, ánh mắt lạnh như băng, không còn chút dịu dàng nào như lúc đối với tôi, nó nhấc chân đ/á bay đống đồ chơi cũ của Triệu Thừa Dục đi xa tít. Đó là con hổ vải mà năm xưa tôi kh//âu cho con ruột mình, giờ đây dính đầy bùn đất. Giọng Tạ Hành không chút nhiệt độ:
“Mẹ ta chỉ có mình ta là con trai, ngươi là cái thá gì?”
【Làm tốt lắm! Đồ vo/ng ơn bội nghĩa cút xa ra!】
Nó đã sớm điều tra rõ ràng, Triệu Thừa Dục những năm nay đi theo Liễu gia làm mưa làm gió, từng cư/ớp lương thực của dân bị nạn, đá/nh ch*t cung nữ vô tội, thậm chí còn giúp Liễu gia đưa bằng chứng giả h/ãm h/ại Tô gia, đâu có phải là kẻ khờ khạo bị lừa, từ đầu đến cuối chỉ muốn mượn thân phận con ruột của tôi để bám lấy quyền thế của Tạ Hành mà giành lại ngôi thái tử.
“Năm xưa khi Quý phi Liễu nuôi ngươi, sao ngươi không nhận người mẹ này? Khi cả nhà Tô gia bị ch/ém, sao ngươi không đứng ra nói một câu? Giờ Liễu gia sụp rồi, mới nhớ đến mẹ ta à?”
Tạ Hành cười lạnh một tiếng, đưa tay đỡ cánh tay tôi, ngay cả một cái liếc mắt cũng lười cho Triệu Thừa Dục, quay sang dặn dò ám vệ:
“Ném hắn ra ngoài, sau này còn dám bén mảng đến gần phủ Thủ phụ nửa bước, đá/nh g/ãy chân.”
6.
Tạ Hành ngay tại chỗ rút trong tay áo ra lệnh bài đóng dấu chu sa của Thủ phụ, vết mực vẫn còn tươi rói chói mắt,