Nhưng dù có không hiểu đi chăng nữa, tôi cũng sẽ không hỏi thêm lần nào nữa.
Bởi vì tất cả những gì Lâm Ngữ Đường làm, chính là câu trả lời.
Tôi không về nhà mà thuê tạm một căn hầm ở bên ngoài.
Thế nhưng ngay ngày thứ hai tôi dọn vào, cửa phòng tôi đã bị phun sơn đỏ chót hai chữ "đồ khốn".
Dưới đất là rau thối, trứng thối bị ném vương vãi.
Điện thoại của chủ nhà gọi đến thúc giục như đòi mạng.
"Trong vòng ba ngày dọn đi ngay cho tôi."
"Tôi không thể cho cậu thuê nhà này nữa!"
Cúp điện thoại, trên màn hình điện thoại hiện lên vài tin nhắn từ Lâm Ngữ Đường cách đây hai phút.
【Em lại chạy đi đâu rồi?】
【Vũ Thanh đừng làm lo/ạn nữa, mau về nhà đi.】
Tôi đứng trong căn phòng chưa đầy mười mét vuông, thở hắt ra một hơi.
Tôi sẽ về nhà.
Nhưng trước khi về, tôi còn một việc phải làm.
Tôi lập một tệp tài liệu ghi lại chi tiết cái ch*t của bố mẹ năm xưa, bản đầy đủ của đoạn video tôi ngăn cản Trần Trừng, cùng những diễn biến chi tiết về mối qu/an h/ệ giữa tôi, Lâm Ngữ Đường và Trần Trừng.
Sau đó, tôi dùng tài khoản vốn đã bị mọi người biết đến rộng rãi của mình, mở livestream.
Chẳng mấy chốc, số lượng người xem trong phòng livestream bắt đầu tăng vọt.
Bình luận chạy nhanh như thác đổ.
【Còn dám mở livestream cơ à thằng khốn nạn?】
【Nhà các người có một kẻ ích kỷ như cậu đúng là bất hạnh cho gia đình.】
【Mọi người báo cáo đi, mau chóng khiến loại người không nhận người thân này bị khóa tài khoản!】
Trong bóng tối, tôi nở một nụ cười hướng về ống kính.
"Chào mọi người, tôi là Lâm Vũ Thanh."
5.
Chẳng mấy chốc, số người xem livestream đã vượt mốc một trăm ngàn.
Bình luận ập đến tới tấp, gần như toàn bộ đều là những lời ch/ửi bới.
【Đồ khốn nạn mà cũng dám livestream? Mặt dày thật đấy】
【Chị gái bảo vệ cậu như vậy mà cậu còn mặt mũi ló mặt ra ngoài】
【Lâm Ngữ Đường đúng là xui xẻo tám đời mới có đứa em như cậu】
Tôi ngồi trong căn hầm chưa đầy mười mét vuông đó, hít một hơi thật sâu.
"Mọi người đừng vội, hôm nay tôi mở livestream là để nói rõ từng chuyện một."
Giọng tôi không lớn, thậm chí còn hơi r/un r/ẩy.
Nhưng tôi không dừng lại.
Tôi mở tệp tài liệu đã chuẩn bị sẵn, trình chiếu lên phòng livestream.
"Đầu tiên, về đoạn video tôi ngăn cản Trần Trừng, tôi có bản đầy đủ ở đây."
Hình ảnh bắt đầu phát.
Từ những lời lẽ đanh đ/á, hung hăng của Trần Trừng ngay từ đầu, đến hành động cậu ta chủ động lôi kéo tôi ở phía sau.
Người trong phòng livestream đều nhìn thấy rõ mồn một.
Tốc độ chạy của bình luận chậm lại trong khoảnh khắc.
Tôi tiếp tục nói.
"Thứ hai, về cái ch*t của bố mẹ tôi."
Tôi đưa ảnh chụp màn hình các bài báo về vụ t/ai n/ạn năm xưa ra.
Từng chữ trong bài báo, tôi đều phóng to, đọc từng dòng một cho họ nghe.
"Tài xế gây t/ai n/ạn Trần Lục Hải, chính là bố ruột của Trần Trừng, đã bị đối thủ m/ua chuộc, cố tình đ/âm vào chiếc xe bố mẹ tôi đang ngồi."
"Cả ba người t/ử vo/ng tại chỗ."
"Dưới đây là kết luận điều tra do cảnh sát cung cấp."
Giọng tôi vang vọng trong không gian chật hẹp.
Số người trong phòng livestream vẫn đang tăng lên.
Có người bắt đầu đưa ra ý kiến trái chiều.
【Việc này thì liên quan gì đến con trai ông ta? Lúc đó nó mới bao nhiêu tuổi chứ】
【Trần Trừng cũng rất đáng thương mà, việc bố nó làm không thể tính lên đầu nó được】
Tôi nhìn dòng bình luận đó, mỉm cười.
"Phải, Trần Trừng rất đáng thương."
"Cho nên cậu ta trở thành em trai của chị tôi, sống trong nhà tôi, ăn cơm nhà tôi."
"Căn nhà bố mẹ tôi để lại, thời gian trước đã bị chị tôi sang tên cho cậu ta."
Tôi khựng lại một chút.
"Đó là thứ duy nhất bố mẹ để lại cho tôi và chị gái."
Khoảnh khắc câu nói này thốt ra, sống mũi tôi bỗng cay xè.
Nhưng tôi đã nhịn lại.
Hướng gió của bình luận bắt đầu có sự thay đổi tinh tế.
【Sang tên nhà? Thế này thì hơi quá đáng rồi】
【Không phải, dù có muốn đền bù cho Trần Trừng, cũng không nên lấy phần của em trai mình chứ】
【Trước giờ đâu có ai nói về chuyện này đâu】
Bắt đầu có người lên tiếng bênh vực tôi.
Nhưng cũng có rất nhiều tiếng nghi vấn.
Tôi không hề biểu lộ cảm xúc, chỉ lần lượt đưa ra bằng chứng.
Lịch sử trò chuyện, lịch sử chuyển khoản, giấy tờ sang tên.
Mọi thứ đều được dán rõ ràng trên màn hình.
Dần dần, những lời ch/ửi bới trong bình luận ít đi.
Ngày càng nhiều người bắt đầu hỏi "tại sao dư luận trước đó lại một chiều như vậy".
Tôi còn chưa kịp trả lời, trên màn hình bỗng hiện lên một thông báo nổi bật.
Lâm Ngữ Đường đã vào phòng livestream.
Ngay sau đó, điện thoại tôi rung lên.
Cái tên Lâm Ngữ Đường hiện lên trên màn hình.
Tôi cúp máy.
Cô ấy lại gọi.
Tôi lại cúp.
Tin nhắn hiện lên.
【Rốt cuộc em đang làm cái gì vậy?】
【Lâm Vũ Thanh, tắt livestream ngay cho chị!】
Tôi không trả lời.
Cô ấy lại gửi thêm một tin.
【Em đi/ên rồi à? Em có biết làm thế này sẽ h/ủy ho/ại cái gì không?】
Tôi nhìn dòng chữ đó, hốc mắt bỗng nóng ran.