Tôi liên lạc với Triệu Phỉ và Đường Y Y.
Trong điện thoại, Triệu Phỉ im lặng vài giây.
“Tôi không quen cô ta, chắc là nữ hành khất nào đó đến ăn tr/ộm đồ thôi.”
Ngập ngừng vài giây, anh ta thở dài.
“......Thôi được, tôi qua xem sao.”
Hai người họ đến muộn.
Triệu Phỉ nhìn bộ dạng nhếch nhác của tôi, bặm môi hỏi:
“Từ khi nào mà mắc chứng sợ không gian hẹp vậy?”
“Trong tù.”
Anh ta quay mặt đi, không còn vẻ thản nhiên như trước.
“Tôi làm thủ tục xuất viện cho cô trước, có chuyện gì về nhà rồi nói.”
Cả hai đưa tôi xuống lầu.
Năm năm trôi qua, họ đã đổi xe mới.
Đắt tiền hơn, tốt hơn chiếc cũ.
Đường Y Y đưa cho tôi một đôi bọc giày.
Rồi lấy cồn xịt lên người tôi.
“Xin lỗi nhé Khương Hạ, tớ sợ trên người cậu có vi khuẩn, ảnh hưởng đến bé con...”
Xe chạy thẳng về phía tòa nhà Văn Lợi ở trung tâm thành phố.
Khi nhìn thấy căn nhà của hai người họ, tôi sững sờ.
Đó từng là hình mẫu về một mái ấm mà tôi khao khát nhất.
Phong cách trang trí màu vàng nhạt.
Cửa sổ sát đất khổng lồ.
Bên ngoài cửa sổ còn có một khu vườn nhỏ của riêng chúng tôi.
Những ngày nghèo khó nhất, Triệu Phỉ nắm tay tôi.
Thề rằng sau này nhất định sẽ cho tôi một mái nhà.
Anh ta đã làm được.
Nhưng nữ chủ nhân, lại đổi người rồi...
“Uống gì không? Nước mật ong được chứ?”
“Tôi dị ứng mật ong.”
Anh ta khựng lại vài giây.
Ánh mắt rời đi một cách thiếu tự nhiên.
“Lâu quá rồi, tôi quên.”
Anh ta rót cho tôi một cốc nước lọc.
Rồi rót cho Đường Y Y một cốc nước cam.
Hai người họ dựa sát vào nhau.
Đứng ở thế đối lập với tôi.
“Khương Hạ...... chúng tôi n/ợ cậu một lời xin lỗi.”
Đáy mắt Triệu Phỉ thoáng qua tia hối lỗi.
Anh ta lấy từ trong túi ra một tấm thẻ ngân hàng.
“Trong thẻ có tám vạn tệ, coi như là chút bồi thường của chúng tôi dành cho cậu.”
Tôi nhìn chằm chằm vào tấm thẻ đó.
Cảm thấy vừa bi kịch vừa nực cười.
Tám vạn tệ, đổi lại được năm năm thanh xuân của tôi sao?
Tôi đẩy tấm thẻ về phía anh ta.
“Cậu không cần tiền à?”
Tôi lắc đầu.
“Tám vạn không đủ, đưa tôi năm mươi vạn.”
Số tiền này tôi không đòi cho bản thân.
Cha của cô bé là ông Trần vẫn đang chờ tiền bồi thường.
Tôi phải đưa tiền cho ông ấy.
Đường Y Y tái mặt, gượng cười.
“Khương Hạ, tuy giờ chúng tôi làm ăn có tiền, nhưng năm mươi vạn cũng không phải con số nhỏ.”
“Cho cậu tám vạn là tình nghĩa, còn năm mươi vạn...... chẳng phải là tống tiền sao?”
Tôi không ngẩng đầu lên.
“Tôi chỉ lấy năm mươi vạn.”
“......Được, năm mươi vạn thì năm mươi vạn, nhưng cậu phải ký với chúng tôi một thỏa thuận.”
Giọng Triệu Phỉ trầm xuống.
“Chuyện đ/âm người, cậu phải vĩnh viễn ch/ôn ch/ặt trong lòng.”
Đường Y Y nghẹn ngào nói:
“Cậu không biết lúc đó chúng tôi đã nỗ lực thế nào mới thoát khỏi cơn á/c mộng đó đâu.”
“Khương Hạ, c/ầu x/in cậu đừng kéo chúng tôi quay lại vực thẳm nữa......”
Họ đã thoát khỏi vực thẳm.
Nhưng lại bỏ mặc tôi ở lại đó.
Tôi lặng lẽ nhìn họ.
Cuối cùng, vẫn không nói gì thêm.
Khẽ gật đầu.
“Được.”
Chuyện đã thỏa thuận xong, Đường Y Y thở phào nhẹ nhõm.
Cô ta bỗng tỏ ra ân cần, khăng khăng đòi lái xe đưa tôi về.
Chiếc xe chạy từ trung tâm thành phố sầm uất ra vùng ngoại ô, nơi có những tòa nhà bỏ hoang đổ nát.
Tôi và Đường Y Y giờ như hai người xa lạ.
Chẳng còn vẻ thân thiết không gì không nói như xưa.
Khi gần đến hàng th!t.
Cô ta cuối cùng cũng lên tiếng:
“Khương Hạ, tớ phải xin lỗi cậu, thực ra trước khi xảy ra chuyện, tớ và Triệu Phỉ đã ở bên nhau rồi.”
Người tôi cứng đờ.
“......Cậu nói cái gì?”
“Chúng tớ đã yêu nhau hơn nửa năm rồi, chỉ là không nói cho cậu biết.”
“Đêm đó lái xe đi ngắm sao, là chúng tớ muốn ngả bài với cậu.”
“Tớ trong lòng cũng rất do dự, ba chúng ta đều là trẻ mồ côi, chính cậu đã bỏ học từ cấp hai để nuôi hai đứa tớ ăn học, cậu có ơn với chúng tớ......”
“Nhưng tình yêu thì không thể kiểm soát được, đúng không? Khương Hạ, chuyện đã qua lâu như vậy rồi, chắc cậu cũng không để bụng nữa đâu nhỉ?”
“Cho nên, sau khi nhận tiền rồi, cậu đừng bám lấy Triệu Phỉ nữa, được không?”
Giọng cô ta nhẹ tênh, chẳng chút hối h/ận.
Tôi h/ận đến mức ngứa cả chân răng.
Nhưng vì tiền, tôi chọn cách nhẫn nhịn.
Cuối cùng cũng đến hàng th!t.
Cô ta ngoái đầu lại:
“Xuống xe đi.”
Tôi nhìn gương mặt cô ta.
Lúc này mới nhận ra, dù đã làm mẹ.
Nhưng cô ta gần như không thay đổi.
Vẫn trẻ trung, xinh đẹp như thế.
Còn tôi trong gương chiếu hậu.
Rõ ràng chưa đầy ba mươi tuổi, vậy mà tóc đã bạc, mặt đầy vết nám và nếp nhăn.
Đầu tóc bù xù như một kẻ ăn mày.
“Đi thôi, tớ đưa cậu vào trong.”
Đường Y Y bước trên đôi giày da cừu đắt tiền.
Bước vào căn tiệm nồng nặc mùi tanh hôi.