“Nhờ công tố cáo, từ ngày mai, tôi sẽ làm việc tại văn phòng khu phố của chúng ta.”
Cái lưng vốn đang khom của bà Lưu lập tức thẳng đứng lên.
“Con Phương nhà tôi đây là giác ngộ cao, một lòng kiên định đi theo Đảng.”
“Nếu nó tố cáo sai, thì chính phủ có thể cho nó công việc sao?”
Lưu Phương hất cằm, cười hì hì nhìn tôi.
“Thím Quế Hương, thím yên tâm, chị Nhã Nam đã tỉnh rồi.”
“Vấn đề là trong đội an ninh toàn là đàn ông, thím muốn c/ứu chị ấy thì phải nhanh chân lên!”
Lời này là muốn h/ủy ho/ại thanh danh của Nhã Nam.
Tôi tiện tay vớ lấy một hòn đ/á, ném mạnh về phía cô ta.
“Còn nói bậy bạ nữa tôi x/é nát miệng cô, ai mà chẳng biết nhà giam đó phân chia nam nữ riêng biệt!”
Cô ta nhẹ nhàng né tránh, cũng chẳng bận tâm việc đổ vấy không thành, nhún vai đỡ bà Lưu rời đi.
Tôi đóng sầm cửa lại, nhưng hơi sức cố gắng gượng bấy lâu cũng tiêu tan theo.
Con sói mắt trắng Lưu Phương đó nói không sai, phải nhanh chóng c/ứu Nhã Nam.
Nhưng tôi đếm đi đếm lại, vẫn còn thiếu hơn ba trăm...
Đột nhiên, từ ngoài sân ném vào một chiếc khăn tay bọc lấy hòn đ/á.
Tôi cứ ngỡ là đứa trẻ nhà nào nghịch ngợm, mở ra xem mới phát hiện bên trong xếp ngay ngắn mười tám tờ mười đồng.
Còn kẹp thêm một mảnh giấy.
Là sáu người công nhân tôi thuê, nói rằng tiền lương tháng này không cần nữa...
Nước mắt lăn dài trên má, làm ướt đẫm chiếc khăn.
Trên đời này, đâu chỉ có mỗi loài sói mắt trắng.
Còn thiếu hơn một trăm cuối cùng, tôi đã b/án chiếc vòng vàng mà người chồng quá cố để lại cho mình.
Sau này nhớ ông ấy, tôi chỉ cần nhìn ảnh là được, còn bây giờ, con gái quan trọng hơn.
Đến khi đón được Nhã Nam, đã là sáng sớm ngày hôm sau.
Chỉ mới một đêm không gặp, khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay của con bé đã g/ầy đi một vòng.
“Mẹ, chân mẹ không sao chứ? Con đưa mẹ đi b/ệnh viện xem sao.”
Tôi xót xa vuốt ve khuôn mặt sưng vù của con bé, tim như bị d/ao c/ắt.
Nộp ph/ạt xong, hai mẹ con tôi trắng tay, làm gì còn tiền mà đi b/ệnh viện.
Nhã Nam cũng đoán được, vùi đầu vào lòng tôi khóc nức nở.
Tôi đỏ hoe mắt, ôm ch/ặt lấy con bé.
“Không sợ, chỉ cần người còn đó, thì không sợ không có đường sống.”
Lời chưa dứt, bên tai vang lên tiếng gọi của chị Lý:
“Quế Hương ơi, bà mau về xem đi!”
“Con chó Lưu Phương đó không phải là người, nó cầm tờ giấy nói muốn thu hồi nhà của bà đấy!”
Mặt tôi trong phút chốc mất sạch huyết sắc, lảo đảo chạy về nhà.
“Dựa theo điều tra của đội an ninh, xưởng may của Vương Nhã Nam vượt quá giới hạn là sự thật, đã bị định danh là tư bản.”
“Một tên tư bản bóc l/ột, sao xứng đáng ở nhà công do nhà máy phân phối?”
“Sau khi tôi trao đổi, nhà máy và văn phòng khu phố đồng loạt thống nhất thu hồi căn nhà này.”
Tôi gi/ật lấy tờ giấy trong tay Lưu Phương, lẩm bẩm:
“Không thể nào, đây là căn nhà ông Vương hy sinh vì nhà máy mới có được.”
“Sao có thể nói thu là thu ngay được?”
Tôi linh cảm đây là do Lưu Phương làm giả.
Nhưng con dấu đỏ chót kia, quả thực đúng là dấu công của nhà máy thép.
Nhã Nam giữ ch/ặt lấy tôi, oán h/ận nhìn Lưu Phương.
“Tôi đối xử với cô tốt như vậy, cô lại vu khống tôi đá/nh cô, bớt xén tiền công của cô, nhất quyết dồn hai mẹ con tôi vào chỗ ch*t. Loại sói mắt trắng lấy oán báo ân như cô, không sợ bị sét đá/nh sao?”
Lưu Phương đắc ý ngẩng đầu.
“Là người kế thừa chủ nghĩa xã hội gốc rễ vững vàng, đá/nh đổ bọn tư bản xã hội cũ chính là trách nhiệm của tôi.”
“Dù trước kia có tốt ra sao, giờ các người phạm lỗi, thì tôi phải quản.”
Cô ta nói gì nữa tôi không nghe rõ, trong đầu chỉ toàn là chuyện căn nhà.
Căn nhà này, chứng kiến cảnh tôi gả cho ông Vương, chứng kiến khoảng thời gian ngọt ngào của gia đình ba người chúng tôi.
Đây là nhà của tôi và ông Vương, không thể mất được!
Tôi dang rộng cánh tay, đôi mắt đỏ ngầu trừng mắt nhìn Lưu Phương.
“Người còn thì nhà còn, các người muốn thu nhà, thì cứ bước qua x/ác tôi mà vào.”
Nhưng Lưu Phương chẳng hề sợ hãi.
“Từ chối hợp tác, vậy chúng tôi đành phải cưỡ/ng ch/ế dọn nhà.”
Cô ta nháy mắt với những thành viên văn phòng khu phố phía sau.
“Kéo bà ta ra, đồ đạc bên trong, tất cả ném ra ngoài!”
Mặc cho tôi gào thét c/ầu x/in thế nào, họ vẫn không chút khoan nhượng ném sạch mọi thứ trong nhà ra ngoài.
Chiếc tủ và giường mà ông Vương tự tay đóng cho tôi lúc cưới.
Quần áo của tôi và Nhã Nam, cả những nồi niêu xoong chảo, đều bị ném ra ngoài.
Tôi khóc đến đ/au đớn tột cùng, ánh mắt rơi vào tay Lưu Phương, đồng tử co rút mạnh.
“Đặt xuống! Đó là di ảnh của ông Vương, cô không được động vào!”
Lưu Phương chớp chớp mắt, khung ảnh rơi cái “bộp” xuống đất.
“Á! Xin lỗi nhé thím Quế Hương, tay cháu không cầm chắc!”
Tôi gi/ận đến cực điểm, lao tới đá/nh cô ta.
Nhưng đột nhiên trước mắt tối sầm lại, hoàn toàn mất đi ý thức.
Khi tỉnh lại, tôi đang ở b/ệnh viện.
“Mẹ, mẹ cuối cùng cũng tỉnh rồi, bác sĩ nói mẹ bị tức gi/ận đến đ/au tim, nếu đến muộn chút nữa là mất mạng rồi.”
Nhã Nam khóc đến sưng cả mắt, nắm ch/ặt tay tôi không rời.