“Hóa ra nó chính là con sói mắt trắng Lưu Phương, tôi từng nghe chuyện này rồi, lúc đó xưởng của hai mẹ con chỉ có đúng tám người, nó muốn vào làm việc nhưng Vương Nhã Nam sợ vi phạm chính sách nên không đồng ý, lại sợ nó không có tiền ăn cơm nên mới đưa cho ít việc vặt như đính khuy áo, thế mà nó hay thật, chê một tháng chỉ ki/ếm được ba đồng nên đi tố cáo người ta.”
“Còn vu khống người ta đá/nh nó, cả bà già này nữa, giúp kẻ gian làm điều á/c, lại còn đạo đức giả, đúng là một lũ sói mắt trắng!”
“Loại người vo/ng ơn bội nghĩa như thế này, có bị b/ắn cũng chẳng oan!”
Lưu Phương thần sắc xám ngoét, thân hình đổ gục xuống đất, bị công an lôi đi.
Bà Lưu sợ bị liên lụy, thế mà lại chạy mất hút.
Ba ngày sau, Lưu Phương bị tuyên án t//ử h/ình, còn bị đưa ra làm điển hình x/ấu.
Căn nhà họ đang ở là do con trai bà Lưu được phân cho, nay Lưu Phương đã trở thành điển hình phần tử x/ấu, nhà máy đương nhiên không thể để bà Lưu tiếp tục ở lại.
Nhân quả luân hồi, bà Lưu cũng bị nhà máy đuổi ra ngoài.
Vào ngày xưởng may của Nhã Nam khai trương, bà Lưu đã bị ch*t cóng dưới gầm cầu phía Bắc thành phố.
Trời cao có mắt, báo ứng nhãn tiền, người làm điều á/c, cuối cùng đều phải trả giá.
Còn tôi và con gái Nhã Nam, sẽ có một tương lai tươi sáng hơn.