Tôi có năm con mèo, con nào con nấy đều đặc biệt thích buôn chuyện.
Lý Tuế Duật không biết rằng, chính vì chúng mà tôi mới đồng ý gả cho chàng.
Mỗi khi chàng đến phủ tôi, lũ mèo lại vây quanh tôi:
“Anh ta lại đến rồi, trông thật tuấn tú, rất xứng đôi với chủ nhân.”
“Ta sớm đã phát hiện anh ta ngưỡng m/ộ chủ nhân, lấy cớ tìm cha chủ nhân, thực chất mỗi lần đều lén nhìn chủ nhân rất lâu.”
Sau khi thành thân, chúng chuyển đến nhà mới, lại càng mở rộng kho chuyện:
“Hôm qua, tay nữ chủ nhân bị xước da, nam chủ nhân mãi không vào, là vì anh ta đã khóc.”
“Bữa sáng nam chủ nhân làm đều học từ mẹ vợ, vì sợ nữ chủ nhân nhớ nhà.”
Tôi cứ thế hạnh phúc suốt ba năm, còn đón cả người bạn thân vừa hòa ly về ở cùng.
Về nhà mẹ đẻ vài ngày, tôi lén quay lại phủ, định tạo bất ngờ cho họ.
Lũ mèo nhìn tôi mà không động đậy, trong sân tĩnh lặng như tờ.
Tôi khó hiểu bế một con lên, dụi dụi vào mặt nó.
Một lát sau, trong lòng truyền đến tiếng thì thầm yếu ớt:
“Nữ chủ nhân về rồi, nếu cô ấy nhìn thấy cảnh đó...”
“Đừng nói nữa, cô ấy sẽ buồn lắm.”
“Ta tức không chịu nổi, người đàn bà kia vậy mà nhân lúc cô ấy không có nhà, nằm cạnh nam chủ nhân.”
“Tối qua cô ta bảo nóng, nam chủ nhân đút trái cây ướp lạnh cho cô ta, còn quạt cho cô ta suốt cả đêm.”
“Sáng nay, nam chủ nhân còn đặc biệt nấu món cháo đậu xanh cô ta thích nhất, còn bảo nữ chủ nhân không có nhà thật tốt.”
“Họ vẫn đang ở trong phòng của người đàn bà đó...”
Lũ mèo nói câu này nối tiếp câu kia, cái nóng ngày tam phục, nhưng lòng tôi lại như rơi xuống hầm băng.
Tôi r/un r/ẩy đôi tay, dùng sức đẩy cửa phòng.
Mùi đậu xanh trong không khí xộc thẳng vào mũi, những nốt mẩn đỏ trên da bắt đầu nổi lên.
Trì Kiến Du đang cầm quả vải đã bóc vỏ, mỉm cười đút vào miệng Lý Tuế Duật.
Nghe thấy tiếng cửa, cô ta nhìn sang.
Thấy trên mặt tôi có những nốt đỏ, Trì Kiến Du vội vàng đẩy bát cháo đậu xanh trên bàn xuống đất.
Cô ta đi đến bên tôi, vén những sợi tóc mai của tôi lên, quay sang trách móc:
“Tuế Duật, anh không biết Thanh Gia bị dị ứng các loại đậu sao? Anh lại còn cố tình nấu, sao không mau bôi th/uốc cho cô ấy đi.”
Lý Tuế Duật bóc quả vải trước mặt, vội vã gật đầu:
“Em nói đều đúng, ăn quả vải trước đi, lát nữa không còn tươi đâu.”
Nói xong, chàng đẩy Trì Kiến Du ngồi xuống, thấy cô ta mãi không ăn, chàng quay sang ném lọ th/uốc về phía tôi.
“Nàng tự đi tìm nha hoàn bôi đi, cô ấy mấy hôm nay không có khẩu vị, chỉ thích ăn trái cây.”
Tôi nhất thời chưa phản ứng kịp, lọ th/uốc đ/ập vào trán tôi trước, rồi mới rơi xuống đất.
Đợi đến khi tôi ngồi xổm xuống định nhặt lên, m/áu trên trán từng giọt từng giọt rơi xuống đất.
Tôi há miệng muốn nói gì đó, ngẩng đầu nhìn thấy Lý Tuế Duật đang cầm quạt cẩn thận quạt cho cô ta.
Tôi không biết mình đã đi về phòng bằng cách nào.
Lũ mèo nhảy lên giường tôi, dùng bộ lông cọ vào tay tôi.
“Nữ chủ nhân đáng thương quá, nam chủ nhân còn m/ua đèn trời, m/ua cả một cây đàn cho người đàn bà kia, bảo rằng chỉ có cô ta mới xứng đáng đá/nh nó.”
“Người đàn bà kia cảm động đến phát khóc, ôm lấy nam chủ nhân thật lâu không chịu buông.”
Cơn đ/au trên trán truyền đến, tôi mới như vừa tỉnh mộng.
Trì Kiến Du lớn lên cùng tôi, là bạn tri kỷ.
Cô ta sớm đã gả chồng, sau đó cha mẹ qu/a đ/ời, phu quân cũng đối xử với cô ta không tốt.
Tôi khuyến khích cô ta hòa ly, đưa cô ta về nhà tôi và Lý Tuế Duật.
Họ đều rất thích đàn, thường xuyên cùng nhau trao đổi phổ đàn và kỹ thuật.
Tôi lại luôn không học được, tôi cũng từng muốn tham gia cùng họ.
Hỏi họ “Đại cửu câu tam” trong bản nhạc có nghĩa là gì, họ luôn nhìn nhau cười.
“Thanh Gia, cậu thật ngốc, cái này mà cũng không biết.”
Trong cơn mơ màng, tôi dường như đã ngủ thiếp đi.
Không biết bao lâu sau, vết thương trên trán trở nên mát lạnh.
Tôi mở mắt, ánh nến yếu ớt chập chờn, bao quanh gương mặt Lý Tuế Duật một vòng ánh sáng ấm áp.
Chàng dịu dàng bôi th/uốc lên trán tôi, cúi đầu thổi nhẹ.
“Xin lỗi nàng, Thanh Gia, đ/au lắm phải không.”
Sống mũi tôi cay xè, muốn tránh ra nhưng thân thể lại không thể cử động.
Nắm ch/ặt hai tay, nước mắt mới không rơi xuống.
Chàng dường như nhìn thấy, đặt lọ th/uốc xuống, bế tôi lên, để tôi ngồi trên đùi chàng.
“Sao thế này? Sao lại khóc rồi?”
Giọng chàng vẫn dịu dàng như xưa, thần sắc trên mặt cũng không giống đang giả vờ.
Tôi nhìn thẳng vào chàng hồi lâu mới lên tiếng:
“Kiến Du ở chỗ chúng ta đủ lâu rồi, dù sao cũng không tiện, ngày mai chúng ta đưa cô ấy về đi.”
Biểu cảm của Lý Tuế Duật khựng lại, sau khi nghĩ ra điều gì đó thì cười lớn.
“Hóa ra nàng đang gh/en, Kiến Du là bạn thân của nàng, nàng không có nhà, ta thay nàng chăm sóc thôi mà.”
“Đừng suy nghĩ linh tinh nữa, cũng muộn rồi, chúng ta nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai cô ấy còn phải đi học đàn.”