Mỗi ngày trôi qua, lịch trình của tôi chỉ xoay quanh việc chơi bóng, chơi game và tham gia các hoạt động cùng Kim Diệu.
Vì sở hữu khuôn mặt cũng khá "lừa tình" cùng sự đi/ên cuồ/ng mỗi khi ra sân, tôi chẳng hiểu sao lại có thêm vài người theo đuổi.
Lần đầu tiên bị một nữ sinh chặn lại ở sân bóng để xin phương thức liên lạc, cả người tôi ngơ ngác hoàn toàn.
Cô bé đỏ mặt, đôi mắt sáng lấp lánh, đưa cho tôi chai nước: "Hứa Ân Ngọc, có thể... kết bạn không?"
Tôi gãi gãi đầu, ấp úng thốt ra một câu: "Xin lỗi nhé, tớ thích con trai."
Cô bé trợn tròn mắt, lắp bắp: "A? Ồ... ồ! Xin lỗi, xin lỗi cậu!"
Thế rồi vài ngày sau, lại có thêm những người theo đuổi là nam giới.
Cung Diệp chính là kẻ thẳng thắn nhất.
Cậu ta nhướng mày, cười rất rạng rỡ: "Cậu thích con trai, tớ lại đúng là con trai đây, có muốn thử hẹn hò không?"
Tôi chưa kịp nói gì, liếc mắt một cái đã thấy Bùi Dĩ Trăn đang đứng phía sau với gương mặt đen như than.
Cung Diệp nhìn theo ánh mắt tôi quay đầu lại, cũng nhìn thấy anh, có lẽ bị khí thế "người lạ chớ lại gần" của anh trai tôi làm cho chấn động: "Ờ... người giám hộ của cậu à?"
Tôi gật đầu: "Ừ, anh trai tôi."
Về đến căn hộ.
Anh trai tôi dọn dẹp đống đồ đạc mang theo, toàn là những thứ tôi vốn dùng quen tay.
Tôi dựa vào khung cửa, nhìn anh bận rộn ngược xuôi.
"Anh, anh gi/ận rồi à?"
"Anh không gi/ận." Anh ngập ngừng một chút, rồi lại bổ sung như tự giễu, "Anh có quyền gi/ận sao? Anh xứng đáng để gi/ận sao? Cánh em cứng rồi, chẳng nói chẳng rằng đã bỏ nhà đi, gọi điện không nghe, nhắn tin không trả lời. Có phải sau này muốn kết hôn, cũng chỉ cần thông báo cho anh đến dự là được rồi không?"
Những lời này đ/âm vào lòng tôi đ/au nhói.
Tôi khẽ phản bác: "Em đâu có không nghe điện thoại, có những lúc em bận thôi."
"Hứa Ân Ngọc," anh nén gi/ận, "Em quên mất từ nhỏ đến lớn, đi đâu, làm gì, mấy giờ về, đều phải báo cáo với anh sao?"
Tôi ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn anh: "Anh, như vậy là không đúng."
Anh sững sờ.
"Em chỉ là em trai anh. Anh không có nghĩa vụ, cũng không nên kiểm soát cuộc sống của em một cách chi tiết như vậy."
Anh như bị nghẹn họng, sắc mặt không mấy dễ chịu: "Em nhất định phải nói chuyện với anh như thế sao?"
"Vậy thì phải nói chuyện thế nào đây?" Tôi cười một tiếng, "Anh, em sai rồi, em không nên thích anh, không nên có những ý nghĩ viển vông đó. Em chuyển về, chúng ta vẫn như trước đây, anh là anh trai, em là em trai. Anh tiếp tục quản em ăn, quản em mặc, đợi em tốt nghiệp, anh lại quản em đi làm ở đâu, rồi nhìn em kết hôn, tốt nhất là sau này còn giúp em chăm con nữa, là vậy sao? Anh muốn nghe em nói những lời này hả?"
Bùi Dĩ Trăn tránh ánh mắt của tôi, yết hầu chuyển động.
Nhưng giọng điệu không còn kiên định như trước: "Em cần người chăm sóc, một mình không ổn đâu."
"Em có thể học. Ai cũng chẳng phải sinh ra là biết làm hết. Trước đây anh cũng đâu biết nấu ăn, chẳng phải cũng học vì em đó thôi."
"Đó là khác! Anh là anh trai em! Anh chăm sóc em là chuyện đương nhiên!"
"Rồi sao nữa?" Tôi dồn ép, "Chăm sóc đến khi anh kết hôn, thành lập gia đình mới, rồi lịch sự mời đứa em trai là gánh nặng này ra ngoài? Hoặc từ bi hơn một chút, chừa cho em một phòng khách, để em nhìn anh và người khác ân ái, nhìn anh đối xử tốt với một người khác như thế?"
Tôi hít một hơi, cảm thấy hốc mắt lại bắt đầu nóng lên, không nhịn được mà gào lên:
"Bùi Dĩ Trăn, như vậy em sẽ phát đi/ên mất, em thực sự sẽ phát đi/ên đấy. Anh, đừng tà/n nh/ẫn với em như vậy, bây giờ em muốn cai nghiện sự ỷ lại vào anh thì có gì sai chứ?"
Anh trai tôi kinh ngạc nhìn tôi, vẻ mặt lúng túng, dường như muốn phản bác điều gì đó, nhưng cuối cùng lại chẳng thể phản bác.
Tôi mặc kệ, nói tiếp: "Anh, anh phải đặt đúng vị trí của mình trước, thì em mới biết mình nên ở vị trí nào."
Tâm trạng tôi rất tốt.
Kim Diệu thấy tôi mỗi ngày vẫn ăn uống đầy đủ, chơi bóng nhiệt tình, thỉnh thoảng còn ôm điện thoại cười ngẩn ngơ.
Nó lắc đầu cảm thán, bảo tôi hiện tại đang ở trong trạng thái "ảo tưởng thời hiền triết", tưởng mình đã buông bỏ, không còn cảm giác gì nữa, sinh ra một sự cởi mở bi/ến th/ái, thực ra vài hôm nữa lại yêu đến mức không dứt ra được.
Nhưng vài tháng sau, nó kinh ngạc: "Hứa Ân Ngọc, cậu không bình thường, sao ngày nào cũng cười ngây ngô thế? Cậu thực sự từ bỏ anh trai mình rồi à?"
Tôi liếc nó một cái: "Cậu đừng quản."
Cung Diệp có chút nằm ngoài dự tính, tôi đã từ chối rõ ràng, nói rằng trong lòng tôi đã có người, hơn nữa tình hình rất phức tạp, sẽ không bắt đầu một mối qu/an h/ệ mới.
Cậu ta liền cười: "Không sao mà, tớ không gây áp lực cho cậu, nhưng cậu phải cho phép tớ tỏa sáng chứ? Ngộ nhỡ ngày nào đó cậu thông suốt, quay đầu nhìn lại, tớ vẫn ở đây, chẳng phải tốt sao?"
Cậu ta vẫn kiên trì đến mức khiến người ta đ/au đầu.
Cách theo đuổi người thẳng thắn và nhiệt tình, rầm rộ đến mức cả khoa đều biết.
M/ua bữa sáng, chiếm chỗ ngồi, đưa nước khi xem bóng, đi ăn liên hoan đều chủ động ngồi cạnh tôi.
Thành thật mà nói, cậu ta là người không tệ, sảng khoái, tươi sáng, chơi bóng cũng giỏi.
Đáng tiếc, trong lòng tôi đã bị lão cổ hủ kia lấp đầy, đến một khe hở cũng chẳng còn.