Tôi nhìn thẳng vào ánh mắt oán h/ận của bà lão.
“Đối với b/ệnh nhân có tính công kích cao và kèm theo xu hướng tự h/ủy ho/ại bản thân, việc dùng th/uốc an thần chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?”
“Hơn nữa, các người còn có thể tranh thủ lúc bà ấy bình tĩnh mà kiểm tra kỹ lưỡng, biết đâu bà ấy đang giả vờ thì sao!”
Nghe thấy hai chữ “giả vờ”, bà lão lập tức cứng đờ.
Trở về nhà.
Mở máy tính, tôi bắt đầu viết “Đơn xin nghỉ việc”.
Kiếp trước, người nhà Hạ Vân Hà một mực khẳng định bà ấy mắc chứng mất trí nhớ tuổi già.
Bà ấy từ chối sự tiếp cận của tất cả mọi người, cắn x/é hộ lý.
Nhưng chỉ cần thấy tôi, bà ấy sẽ ngoan ngoãn lại.
Người nhà liền chỉ định tôi chăm sóc.
Tôi giúp bà ấy điều chỉnh lịch sinh hoạt, đưa bà ấy tập các bài tập ngón tay, thậm chí còn lau người cho bà ấy khi không có ống kính.
Nhưng tôi không ngờ, sự tận tâm dành cho bà ấy cuối cùng lại biến thành bằng chứng “ng/ược đ/ãi ” bà ấy!
Khi đơn xin nghỉ việc viết được một nửa, viện trưởng gọi video cho tôi, vô cùng sốt sắng.
“Cô Trần, cô mau quay lại xem sao.”
“Hạ Vân Hà đã cào xước mấy hộ lý rồi, bà ấy bây giờ đang làm lo/ạn đòi nhảy lầu, không cho ai lại gần, chỉ lẩm bẩm tên cô.”
“Bà ấy có tâm lý bù đắp đối với cô, con gái bà ấy mất rồi, nên chuyển tình cảm dành cho con gái sang cô.”
“Bây giờ chỉ có cô mới có thể vỗ về bà ấy thôi.”
Tôi cười lạnh từ chối.
Viện trưởng sững sờ, giọng điệu ngày càng nôn nóng.
“Vậy nhỡ bà ấy xảy ra chuyện thật thì sao!”
“Bà ấy căn bản không dám nhảy, chỉ đang dọa các người thôi.”
Tôi nhân cơ hội gửi đơn xin nghỉ việc cho ông ta.
“Phiền ông phê duyệt.”
Viện trưởng lập tức nổi đóa.
“Tình hình khẩn cấp thế này mà cô còn đòi nghỉ việc?”
“Không duyệt!”
Tôi lùi một bước, đưa ra phương án khác.
“Không duyệt cũng được, nhưng tôi yêu cầu được điều chuyển sang chi nhánh khác, không gặp Hạ Vân Hà nữa.”
Viện trưởng lập tức cuống lên.
“Tôi nói thật với cô nhé, Hạ Vân Hà này có qu/an h/ệ đấy.”
“Bà ấy ở viện dưỡng lão chúng ta sống tốt hay không, liên quan đến khoản ngân sách quý tới của viện đấy!”
Tôi im lặng một lát.
“Tôi có một người bạn làm phóng viên, luôn muốn đến viện dưỡng lão quay một bộ phim tài liệu công ích về việc chăm sóc b/ệnh nhân mất trí nhớ.”
“Tôi đã hẹn anh ấy rồi, hôm nay đến luôn.”
Viện trưởng kinh ngạc.
“Cô làm cái gì vậy!”
“Làm rùm beng lên thế này!”
Tôi nhìn ông ta qua video.
“Tiện thể mở rộng danh tiếng cho viện dưỡng lão, chẳng phải rất tốt sao?”
Nửa giờ sau, tôi quay lại viện dưỡng lão.
Trước cửa phòng Hạ Vân Hà tụ tập rất nhiều người.
Bà ấy treo mình bên mép ban công, thân hình g/ầy gò r/un r/ẩy.
Nhìn thấy tôi, người nhà lập tức lao đến quỳ xuống trước mặt tôi.
“Cô Trần, mẹ tôi bây giờ chỉ cần cô thôi, xin cô vào dỗ dành bà ấy được không?”
“Cô thật sự muốn trơ mắt nhìn bà ấy ch*t sao!”
Đám đông vây xem cũng chỉ trỏ về phía tôi.
“Còn là hộ lý vàng gì chứ! Đồ m/áu lạnh!”
Hiện trường hỗn lo/ạn.
Ánh nhìn của Hạ Vân Hà xuyên qua đám đông, rơi chính x/ác vào người tôi.
Bà ấy nhanh chóng leo từ cửa sổ xuống, lao về phía tôi.
“Cô… cô hộ lý Trần…”
Ánh mắt bà ấy ngập tràn hy vọng.
Những người khác cũng đang chờ đợi.
Chờ tôi dang rộng vòng tay, đón lấy bà ấy, hoàn thành vở kịch cảm động tình người giữa thầy th/uốc và b/ệnh nhân này.
Nhưng tôi không hề lay chuyển.
Chỉ quay sang hỏi đồng nghiệp.
“Th/uốc an thần chuẩn bị xong chưa?”
Đồng nghiệp hơi ngẩn người, gật gật đầu.
Tôi nhìn về phía viện trưởng, giọng điệu chuyên nghiệp.
“Vì bà ấy hiện đã bị chuyển hướng chú ý.”
“Vậy thì trực tiếp kh/ống ch/ế cưỡng ép, tiêm th/uốc an thần! Đây cũng là cách tốt nhất để trấn an cơn cuồ/ng lo/ạn của bà ấy!”
Viện trưởng hạ quyết tâm, gật đầu với các hộ lý khác.
Đồng nghiệp lập tức tiến lên, đ/è ch/ặt người xuống giường b/ệnh.
Bà ấy vùng vẫy dữ dội, ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng.
Nhìn chằm chằm vào tôi ở ngoài đám đông, phát ra những tiếng kêu thảm thiết.
Dần dần, tiếng kêu nhỏ dần.
Tôi quay người đi về phía người nhà.
Cô ta lảng tránh ánh mắt, không dám nhìn thẳng vào tôi.
Tôi trực tiếp vạch trần.
“Cô rất muốn tôi tiếp xúc với mẹ cô, ở chung một phòng với bà ấy phải không?”
Cô ta cố giữ bình tĩnh.
“Là mẹ tôi tự muốn cô, tôi chỉ thuận theo ý nghĩ của bà ấy thôi.”
Tôi nhếch mép, cười lạnh.
Đúng lúc này, điện thoại tôi reo.
Là con gái gọi đến.
“Mẹ ơi, thứ Sáu tan học con muốn mẹ đến đón con, được không ạ?”
Nghe giọng nói thân quen này, mắt tôi lập tức đỏ hoe.
“Tất nhiên là được rồi, con cứ ngoan ngoãn ở trường, đợi mẹ đến đón.”
Tôi thề, kiếp này, tôi nhất định sẽ bảo vệ con gái thật tốt, tuyệt đối không để bi kịch lặp lại!
Sau khi cúp máy, tôi dặn dò đồng nghiệp.
“Chuyển bà ấy sang phòng chăm sóc đ/ộc lập, thực hiện kiểm soát ra vào!”
“Mở giám sát AI 24/24 cho bà ấy, sắp xếp người chuyên trách trông coi toàn thời gian, ghi chép đăng ký từng chút một!”
Đồng nghiệp trợn tròn mắt.
“Chưa từng có mức độ quản lý gắt gao thế này bao giờ! Như là đang giám sát tội phạm vậy!”