Đừng làm anh ấy khó xử khi không xử lý được nhà cung cấp, đừng làm anh ấy khó xử khi có xung đột nội bộ, đừng làm anh ấy khó xử trước những yêu cầu vô lý từ cha mẹ nhà họ Bạc đối với tôi.
Đôi khi tôi tự hỏi bản thân, rốt cuộc mình là bạn gái hay là trợ lý của anh ta nữa.
Thế nhưng, độ thiện cảm lại chứng minh rằng anh ta đang dần yêu tôi.
Cho đến khi tôi phát hiện ra độ thiện cảm của anh ta có thể dễ dàng về không, tôi mới biết mình đã sai lầm đến mức nào.
Giống như lúc này, độ thiện cảm của Bạc Nghiên Chi rõ ràng là 99%, nhưng ánh mắt anh ta lại dán ch/ặt vào Du Mộc Tuyết.
Du Mộc Tuyết khẽ vuốt ve khuôn mặt Bạc Nghiên Chi:
“Nghiên Chi, em không thể đi được, em đã kết hôn rồi, lại còn gả cho loại người như thế...”
Bạc Nghiên Chi lắc đầu không chút do dự:
“Anh sẽ tuyên bố với tất cả mọi người, người gả cho tên khốn đó chính là Hoa Thanh Vũ.”
“Từ nay về sau, em sẽ đường đường chính chính trở thành vợ của anh.”
An ủi Du Mộc Tuyết xong, Bạc Nghiên Chi kéo tôi sang một bên:
“Anh biết trong lòng em khó chịu, đợi khi Mộc Tuyết trở thành người giàu nhất thế giới, chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu.”
Tôi thoáng chốc thẫn thờ.
Tôi đã chinh phục Bạc Nghiên Chi ba lần, lần nào cũng bắt đầu từ lúc anh ta bị đuổi khỏi nhà, tay trắng không có gì trong tay.
Tôi cùng anh ta khởi nghiệp từ con số không, đi cầu cạnh khắp nơi.
Lần gian khổ nhất, tôi và Bạc Nghiên Chi sống trong gầm cầu, gặp mưa lớn anh ta phát sốt, chính tôi là người đã quỳ xuống c/ầu x/in người qua đường m/ua th/uốc cho anh ta.
Những ngày tháng đó quá đắng cay, đắng đến mức tôi không dám ngoảnh đầu nhìn lại.
Chỉ là Bạc Nghiên Chi không cảm thấy vậy, vì có tôi, nên anh ta mới lần nào cũng thoát hiểm trong gang tấc.
Vì thế, anh ta cũng có thể vứt bỏ tôi hết lần này đến lần khác.
Tôi lên tiếng, giọng khản đặc: “Tùy anh.”
Bạc Nghiên Chi nở nụ cười: “Anh biết Thanh Vũ luôn là người hiểu anh nhất.”
Tôi cười khổ.
Đâu phải là hiểu anh ta, chỉ là để lấy lòng anh ta, nên lần này đến lần khác phải thuận theo ý anh ta mà thôi.
Tôi ngước mắt, nhìn độ thiện cảm của Bạc Nghiên Chi, vẫn duy trì ở mức 99%.
Bước vào buổi tiệc, mọi ánh nhìn đều đổ dồn vào ba người chúng tôi.
Tôi đích thân tuyên bố mình là kẻ thứ ba, những ánh mắt á/c ý ùa đến như thủy triều.
Tôi muốn rời đi, nhưng bị Bạc Nghiên Chi nắm ch/ặt lấy:
“Không chỉ vậy, Hoa Thanh Vũ còn đá/nh cắp học vấn và thân phận của Du Mộc Tuyết, mạo danh cô ấy ở bên cạnh tôi nhiều năm.”
“Cô nên quỳ xuống xin lỗi Mộc Tuyết đi.”
Tôi sững sờ nhìn Bạc Nghiên Chi, cả tôi và anh ta đều biết, Du Mộc Tuyết chỉ có bằng tốt nghiệp cấp ba.
Du Mộc Tuyết lập tức rơi nước mắt:
“Hoa Thanh Vũ, cô dùng tên tiếng Anh của tôi để làm điều xằng bậy nhiều năm như vậy, tôi chỉ cần một lời xin lỗi, không quá đáng chứ?”
Bạc Nghiên Chi phất tay, vệ sĩ lập tức ấn tôi xuống.
“Xin lỗi ngay bây giờ, mọi chuyện vẫn còn kịp.”
Tôi chỉ thấy cổ họng đắng chát:
“Bạc Nghiên Chi, anh nhất định phải làm đến mức này sao?”
Cứ tiếp tục như vậy, tôi sẽ không thể đứng vững trong giới thượng lưu.
Đến lúc đó, dù tôi có đi chinh phục người khác, cũng có thể chỉ nhận lấy kết cục thảm hại.
Bạc Nghiên Chi cười, ra lệnh cho vệ sĩ ấn tôi quỳ xuống đất:
“Không chịu xin lỗi thì cứ quỳ đó.”
“Đợi khi Mộc Tuyết rủ lòng từ bi tha cho cô, rồi hãy đứng dậy.”
Tất cả mọi người trong buổi tiệc đều cười cợt xem kịch, họ biết, đây là cách Bạc Nghiên Chi dùng tôi để thị uy.
Hôm nay qua đi, ai cũng sẽ biết chỗ dựa của Du Mộc Tuyết chính là Bạc Nghiên Chi.
Còn tôi, sẽ bị vạn người phỉ nhổ.
Đôi mắt tôi đỏ ngầu: “Bạc Nghiên Chi, tại sao?”
Bạc Nghiên Chi không hề để tâm, chỉ cầm lấy chiếc nhẫn kim cương mà tôi đã thiết kế suốt mười tháng trời, quỳ một chân xuống trước mặt Du Mộc Tuyết:
“Mộc Tuyết, em có đồng ý lấy anh không?”
Du Mộc Tuyết thẹn thùng gật đầu.
Khoảnh khắc đeo nhẫn kim cương cho Du Mộc Tuyết, ánh mắt Bạc Nghiên Chi vượt qua cô ta, nhìn về phía tôi.
Anh ta nhướng mày với tôi, độ thiện cảm trên đầu anh ta tăng từ 99% lên 100%, rồi từ 100% tụt dốc không phanh, cuối cùng dừng lại ở mức 0%.
Bạc Nghiên Chi rõ ràng không nói gì, nhưng giọng nói lại vang lên bên tai tôi:
“Đây mới là sự trừng ph/ạt thực sự dành cho cô.”
Tiếng thông báo của hệ thống vang lên đi/ên cuồ/ng:
“Phát hiện độ thiện cảm của Bạc Nghiên Chi sụt giảm, bắt đầu hình ph/ạt xóa sổ ký chủ trong một giờ!”
Tôi cố gắng đứng dậy, nhưng vẫn không nhịn được mà thổ ra một ngụm m/áu.
Ánh mắt tôi nhìn chằm chằm vào Bạc Nghiên Chi.
“Anh tưởng chỉ mình anh có hệ thống sao?”
Bạc Nghiên Chi đang ôm lấy Du Mộc Tuyết, ánh mắt nhìn tôi ẩn chứa sự lạnh lùng:
“Có hệ thống rồi tôi mới hiểu, cô ở bên cạnh tôi chỉ vì độ thiện cảm mà thôi.”
“Cô căn bản không hề yêu tôi.”
Ánh mắt Bạc Nghiên Chi trở nên sắc lạnh: “Tôi gh/ét nhất là sự phản bội.”
Cơn đ/au quen thuộc lan tỏa từ tứ chi, nhưng tôi lại bật cười.
Bạc Nghiên Chi chưa bao giờ biết rằng, hai lần chinh phục trước, rõ ràng tôi có thể không ch*t.
Chính tôi đã dùng toàn bộ điểm tích lũy để đổi lấy cơ hội được quay trở lại thế giới này sau khi chinh phục thành công.
Hệ thống từng hỏi tôi có hối h/ận không.
Khi đó, nhìn Bạc Nghiên Chi với ánh mắt tràn đầy hình bóng tôi, tôi đã nói rằng tôi yêu anh ấy.