Tôi nhìn đôi đồng tử dần tan rã của chàng, trong lòng không một chút gợn sóng.
Tất cả yêu h/ận, ngay khoảnh khắc chàng bỏ lại tôi trước xe ngựa năm ấy, đã ch*t sạch sẽ rồi.
Tôi cảm thấy linh h/ồn mình đang dần trở nên nhẹ bẫng.
Như một cơn gió, bất cứ lúc nào cũng có thể tan biến giữa đất trời.
Hoắc Tịch Hàn vươn tay về phía không trung.
Đầu ngón tay r/un r/ẩy, cố gắng hết sức muốn nắm lấy điều gì đó.
"Vãn Vãn, đường Hoàng Tuyền lạnh lẽo, nàng đừng đi nhanh quá, đợi ta... được không?"
(Hết)